G. W. G. Hegel - HIỆN TƯỢNG HỌC TINH THẦN [Phần 4]: TỰ-Ý THỨC_3 potx - Pdf 19

G. W. G. Hegel - HIỆN TƯỢNG HỌC
TINH THẦN
[Phần 4]: TỰ-Ý THỨC

§ 177

[Vậy là] có một Tự-ý thức hiện hữu cho một Tự-ý thức. Chỉ như thế và
chỉ khi ấy, Tự-ý thức mới là Tự-ý thức trong thực tế; bởi chỉ bằng cách
này, sự thống nhất của chính nó trong cái tồn-tại-khác của nó mới trở
thành minh nhiên cho nó. “Cái Tôi” – là đối tượng của Khái niệm về cái
Tôi – trong thực tế không phải là “đối tượng”. Nhưng, đối tượng của sự
ham muốn chỉ độc lập tự chủ bởi nó là cái bản thể phổ biến không thể
nào tiêu hủy được, là cái bản chất trôi chảy ngang bằng với chính
mình(316). Khi một Tự-ý thức là đối tượng, thì đối tượng vừa là “cái
Tôi” vừa là “đối tượng”.

Với điều này, đã hiện diện ở đây cho ta Khái niệm về TINH THẦN (der
Begriff des GEISTES). Những gì tiếp tục diễn ra cho Ý thức sẽ là kinh
nghiệm về việc: TINH THẦN là gì ?; tức về cái Bản thể tuyệt đối này, đó
là sự Thống nhất của những Tự-ý thức độc lập khác nhau, được hưởng
sự tự do và độc lập hoàn hảo ở trong sự đối lập giữa chúng với nhau:
cái TÔI là cái CHÚNG TA và cái CHÚNG TA là cái TÔI(317). Chỉ ở trong
Tự-ý thức – như là trong Khái niệm về TINH THẦN – mà ý thức lần đầu
tiên mới có được BƯỢC NGOẶT, đó là, ý thức rời bỏ cái vỏ ngoài
(Schein) đầy màu sắc sặc sỡ của cái Bên này cảm tính [cái “Ở đây” và
“Bây giờ” của xác tín cảm tính và tri giác] vượt qua bóng đêm trống
rỗng của cái Bên kia siêu-cảm tính [của giác tính] để thẳng bước tiến
vào ánh sáng ban ngày rạng rỡ TINH THẦN của Hiện Tại.

(còn nữa)


được bảo lưu (yếu tố thứ nhất), đồng thời bị phủ định và Tự-ý thức là
sự vận động trở về với chính mình thông qua sự phủ định này (yếu tố
thứ hai). Hegel sẽ gọi Tự-ý thức là sự Ham muốn, vì đối tượng của sự
ham muốn (“Hiện tượng” = thế giới cảm tính) vừa tồn tại (được bảo
lưu) vừa bị phủ định (để thỏa mãn sự ham muốn). (304)Cho ta, đối tượng đã trở thành Sự sống. Sự sống không chỉ là một
quy định của đối tượng mà còn là điều kiện sinh tồn, là môi trường phát
triển của Tự-ý thức. Điều Tự-ý thức ham muốn là cái gì sống thực và sự
đối lập mới ở cấp độ này là giữa Sự sống và Tự-ý thức. Tự-ý thức là sự
thật của Sự sống: Sự sống là nhất thể, là cái toàn bộ cho Tự-ý thức;
nhưng Sự sống – với tư cách là nhất thể, là điều kiện cho Tự-ý thức –
chưa biết chính mình là nhất thể. Vì thế, ý thức sẽ trải qua kinh nghiệm
về sự độc lập tự chủ của đối tượng của nó, tức của Sự sống. (Xem: Chú
giải dẫn nhập: 6.1.3). (305)Xem thêm: Hegel: “Khoa học Lô-gíc”, Phần II: Lô-gíc học chủ quan
(Học thuyết về Khái niệm), Chương 3: Ý niệm, Tiết 1: “Sự sống”. Xem
thêm: chú thích 6. (306)Sự sống được xác định ở đây như là tính vô tận (Unendlichkeit)
đã nói ở Chương trước (chú thích 290). Nó vừa là sự tự tồn, là nguồn
suối cho những yếu tố độc lập, vừa là sự vận động vượt bỏ những sự
phân biệt này vì chúng luôn ra đời mỗi khi bị mất đi: do đó, nó vừa là sự
không yên nghỉ của Thời gian, vừa – xét như tính toàn thể – lại có “hình
thái vững chắc của không gian”. Quan niệm về Sự sống như là tính vô
tận hòa giải thuyết nhất nguyên và thuyết đa nguyên. Bây giờ, những

cũng trở thành vận động của Sự sống và tự phủ định chính mình (phủ
định của phủ định hay quay trở lại với cái toàn bộ). (310)Nhớ lại câu: “Cái đúng thật là đám rước cuồng nhiệt thần rượu
Bacchus, nơi đó không thành viên nào là không say khướt ” (§47 và
chú thích 108). (311)“Loài đơn giản”và “Loài tồn tại “cho” Ý thức”: xem: Chú giải dẫn
nhập: 6.1.3.2. (312)“Cho nó”: “wird sich ihm dieser abstrakte Gegenstand
bereichern ”: bản tiếng Pháp của J. Hyppolite dịch là: “pour elle”
(không rõ “cho” cái gì); bản tiếng Anh của Baillie dịch là: “this abstract
object will grow in richness ”, vậy “nó” là “đối tượng trừu tượng này”,
(tức cái Tôi). Bản của Miller dịch rõ là “for the “I” ” (“cho cái “Tôi” ”). Tôi
thấy cách dịch của Miller rõ ràng hơn. Về ý nghĩa, Tự-ý thức mới xuất
hiện ở đây một cách trực tiếp; đối tượng của nó – cái Tôi – chỉ mới là
một đối tượng trừu tượng (Tôi = Tôi). Đối tượng này còn phải tự phát
triển và thể hiện tất cả sự phong phú của tiến trình biện chứng trước
đây. Sự phát triển này sẽ diễn ra khi Tự-ý thức có đối tượng là một Tự-ý
thức khác (sự nhân đôi của Tự-ý thức), xem: §§175-176. (313)Sự ham muốn/Begierde: xem: Chú giải dẫn nhập: 6.1.2. (314)Tự-ý thức trải nghiệm rằng mình bị điều kiện hóa bởi đối tượng


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status