Đề bài :Mùa xuân ở thiên
nhiên và trong lòng Mị
Đề bài :Mùa xuân ở thiên nhiên và trong lòng Mị
Hình tượng 2 bức tranh mùa xuân trong truyện vợ
chồng A Phủ
Là một cây bút văn xuôi đương đại khá thành công,
Tố Hữu là nhà văn có một lượng tác phẩm khá đồ sộ
và phong phú trong các nhà văn hiện đại. Với một
khả năng phân tích diễn biến tâm trạng nhân vật một
cách tài hoa, khéo léo, độc đáo, Tố Hữu đã đem lại
cho văn học Việt Nam những nhân vật truyện ngắn
đa sắc, đa hình. Trong đó, ta không thể kể đến hình
tượng một cô gái người Mèo là M
ị trong “Vợ Chồng A
Phủ” của Tô Hoài với hình ảnh hai hình ảnh mùa
xuân đặc sắc.
Tô Hoài (1920) là một nhà văn có sức sáng tạo dồi
dào với trên 160 đầu sách qua hơn 60 năm cầm bút
v
ới rất nhiều thể loại khác nhau. Truyện “Vợ Chồng A
Phủ” là một truyện ngắn đặc sắc được trích từ tập
Truyện Tây Bắc cùng với 2 truyện ngắn khác là Cứu
đất cứu Mường và Chuyện Mường giơn. Đó là một
câu chuyện kể về cuộc đời gian lao, khổ cực của 2
con người lao động miền núi A Phủ và Mị qua 2
những tia lửa nhỏ của khát vọng sống. Và chỉ cần
một cơn gió tác động, nó sẽ bừng lên thành l
ửa ngọn
– ngọn lửa của sự khát khao mãnh liệt được sống –
chứ không chấp nhận tồn tại với thân phận nô lệ nh
ư
vậy. Và cũng vì thế, người ta khó có thể n
ào quên cái
mùa xuân muộn năm ấy ở Hồng Ngài. Khi nh
ững dấu
hiệu của Tết đang đến gần: ngọn khói, tấm váy hoa
xòe được đem phơi, lũ trẽ ầm ĩ chơi quay trong sân,
tiếng sáo gọi bạn tình văng vẳng đến trước ngõ mỗi
nhà… thì tất cả mọi người dân đã sẵn sàng cho một
cái Tết thật sôi nổi, đầm ấm.
Cái không khí mùa xuân sặc sỡ đa thanh đa sắc ấy
đã phần nào tác động đến tâm hồn giá lạnh nơi Mị.
Cùng với men rượu ngà ngà của buổi cúng ma của
nhà Thống Lý, Mị như lịm đi bên mâm rượu thầm
nhớ về ngày xưa – cái ngày Mị còn nghe văng vẳng
tiếng sáo gọi bạn tình, ngày mà Mị còn được tự do
với tình yêu của mình. Càng nghĩ về ngày xưa, Mị lại
càng thấm thía được nỗi đau thân phận nô lệ nhục
nhã, tủi hổ như đang len lỏi vào từng suy nghĩ của
mình. Càng nghĩ, càng tủi, Mị lại muốn tìm một sự
giải thoát nơi chén rượu ấy với từng bát “ực” như m
ột
sự phản kháng của riêng mình. Và như nhận thức
được bản thân, Mị lại tìm đến căn buồng tối ấy –
như
“rập rờn tiếng sao”. Bây giờ, Mị chỉ còn biết đi theo
một con đường- nơi có tiếng gọi của sự sống, của
tình yêu đang vẫy gọi ngoài kia.
Vậy mà ý định giải thoát ấy đã không thành khi có sự
xuất hiện của A Sử. Nó biết rằng Mị muốn đi chơi khi
phát hiện ra những hành động ấy. Với một bản tính
ác độc, độc đoán, vô tình, vô nghĩa, nó đã thẳng tay
trói cô lại, lại còn quấn mái tóc lên cái cột làm MỊ
không cúi, không nghiêng được nữa. Thế nhưng, nó
đâu biết rằng, nó chỉ có thể trói được thể xác của
người đàn bà kia mà không hề biết rằng Mị vẫn đang
mơ màng, hướng tới cái sự sống ngoài kia: Mị như
không biết mình đang bị trói, vẫn đưa mình theo ti
ếng
sáo, theo những cuộc chơi, đám chơi. Và cứ như th
ế
- một mình – trói buộc nơi cái cột đó với hơi rượu tỏa
– tiếng sáo – tiếng chó sủa xa xa…
Thành công của Tố Hữu chính là việc khắc họa nội
tâm nhân vật của yếu bằng tâm trạng. Chỉ bằng một
sự khai thác tinh tế nơi sự thay đổi cảnh sắc mùa
xuân đất trời, mùa xuân nơi bản làng, người đọc như
thấy được nó đã tác động như thế nào đến tâm hồn
nguội lạnh của người đàn bà kia. Cả trong đêm ấy,
hành động của Mị được tác giả miêu tả rất ít, ngắn
gọn, những nó đã thật sự gây hứng thú cho người
đọc khi dõi theo từng cử chỉ, từng kí ức, từng việc
làm của Mị trong đêm mùa xuân ấy. Có thể nói, Tô
Hoài đã đặt cả tấm lòng của mình vào nơi Mị mới có
thể gây cho ngư