THÂN THẾ, SỰ NGHIỆP VÀ LẬP ĐẠO CỦA
MUHAMMAD tại Mecca (570-562)
1
GIAI ĐOẠN I (570 - 622)
Như chúng ta đã biết, phần đông người Ả Rập sinh sống chủ yếu bằng nghề du
mục. Từ thế kỷ 4, một số bộ lạc Ả Rập bỏ nghề du mục để chuyển sang nghề buôn
bán. Nhưng việc chuyên chở hàng hóa băng qua sa mạc muốn được được an toàn
cần phải có người bảo vệ. Một số bộ lạc Bedouin rất giỏi về quân sự chuyển qua
nghề làm trung gian và chuyên chở hàng hóa. Họ lập thành những đoàn bộ hành
(caravans) chở hàng hóa từ miền Nam bán đảo Ả Rập qua thành phố Petra - thành
phố gồm có những căn nhà được đục sâu trong vách đá ở miền nam Jordan - đến
thành phố Zenobia thuộc xứ Syria. Vào thời gian này, thành phố Zenobia được tôn
xưng là Hoàng Hậu của Phương Đông (Queen of the East).
Do việc buôn bán càng ngày càng phát triển, thành phố Mecca ở phía nam bán đảo
Ả Rập dần dần trở thành một trung tâm thương mại lớn nhất trong vùng. Ngoài lý
do thương mại, Mecca còn là một địa điểm hành hương của tất cả mọi người theo
đạo cổ truyền Ả Rập. Hàng năm, người Ả Rập từ khắp nơi đổ về Mecca để viếng
đền thờ Kaaba mà họ tin rằng đền thờ này đã được xây cất từ thời ông Adam tổ
tiên loài người và sau đó được xây cất lại bởi ông Abraham và con trai là Ismael.
Số người hành hương Mecca mỗi ngày mỗi đông đã khiến cho Mecca trở thành
một thánh địa thiêng liêng bất khả xâm phạm. Tâm lý chung của mọi người là phải
tự ý thức dẹp bỏ mọi sự xung đột tại thánh địa để sự an toàn và vẻ trang nghiêm
của thánh địa được bảo đảm. Đây là một yếu tố tâm lý đã góp phần quan trọng vào
việc phát triển thương mại tại thành phố này.
Sau khi Mecca đã trở thành một đô thị sầm uất thì bộ lạc Quraysh giã từ đời sống
du mục để chuyển hẳn sang nghề thương mại vào cuối thế kỷ 5. Tại Mecca có
truyền thuyết kể rằng: Thủ lãnh bộ lạc Quraysh đã đến Syria mua về 3 pho tượng
của 3 nữ thần Al-Lat, Al-Uzza và Manat đem về đặt tại đền thờ Kaaba. Từ đó, bộ
Khi Muhammad lên 12 tuổi, ông Abu Talib quyết định cho Muhammad được đi
theo các chuyến lữ hành tải hàng từ Mecca đi Syria. Kể từ đó cho đến năm 25 tuổi,
Muhammad luôn luôn theo sát ông chú trên mọi nẻo đường buôn bán băng qua sa
mạc Syro-Arabia. Suốt 13 năm ròng, Muhammad được học đủ mọi môn về quân
sự: từ cưỡi ngựa, đấu kiếm, bắn cung, đô vật cho đến các mưu lược chiến thuật và
các phương cách bày binh bố trận chống lại các bọn cướp dọc đường. Từ bẩm sinh,
Muhammad đã vốn có một thân hình cao lớn khỏe mạnh, sau 13 năm tập luyện
trong thực tế sa mạc, Muhammad trở thành một võ sĩ hay một tướng quân.
Vào năm 595, Muhammad muốn cưới Fakhita, 25 tuổi, con gái của ông chú Abu
Talib. Nhưng ông chú Abu Talib quyết định gả Fakhita cho một người giàu có
thuộc dòng họ Makhzum. Để đền bù cho Muhammad, ông Abu Talib giới thiệu
Muhammad cho bà Khadija là một phụ nữ sang trọng giàu có nhất nhì tại Mecca.
Lúc đó bà Khadija khoảng 40 tuổi, đã có hai đời chồng và 7 người con. Bà thuộc
đoàn thương mại của dòng họ Asad đang lúc gặp thời. Bà rất cần có một người
dũng cảm và có khả năng chỉ huy quân sự để tổ chức những chuyến buôn từ
Mecca vượt qua sa mạc xa xôi đến Syria. Bà Khadija đề nghị với Muhammad việc
hôn nhân và Muhammad đồng ý.
Mặc dầu bà Khadija lớn hơn Muhammad 15 tuổi nhưng Muhammad vẫn say mê
bà. Theo sử sách của Hồi Giáo ghi chép thì bà Khaidija lúc đó tuy lớn tuổi nhưng
vẫn trẻ đẹp và có dáng vẻ rất sang trọng. Cuộc hôn nhân giữa bà Khadija và
Muhammad kéo dài 24 năm, tức cho đến khi bà Khadija qua đời vào năm bà 64
tuổi.
Cuộc đời của Muhammad và lịch sử thời sơ khai của đạo Hồi đã mang nhiều dấu
ấn về tài đức của bà Khadija. Trong cách cư xử với bà Khaidija, Muhammad luôn
coi bà như một người mẹ hoặc một người cố vấn hơn là một người vợ bình thường.
Trong suốt 24 năm chung sống, Muhammad đã gặp biết bao sự chống phá của mọi
góp của nhiều người mới thực hiện được. Khi hội họp thảo luận với nhau, các tập
đoàn thương mại (clans) đưa ra nhiều ý kiến trái ngược. Sau năm ngày tranh cãi,
các tập đoàn không đạt được một sự thỏa thuận nào. Cuối cùng, các tập đoàn giao
ước với nhau rằng: Nếu có một người đàn ông nào đó đến đền thờ vào lúc này thì
chúng ta sẽ hỏi ý kiến của người đàn ông ấy và ý kiến của người ấy sẽ là ý kiến
quyết định.
Thật bất ngờ vì người đàn ông bước chân vào đền thờ lúc đó chính là Muhammad.
Muhammad vừa mới lãnh đạo một đoàn lữ hành lớn từ Syria trở về Mecca. Theo
thông lệ, sau mỗi một chuyến lữ hành thành công, Muhammad đều đến đền thờ
Kaaba để tạ ơn Thượng Đế. Đại diện của các tập đoàn thương mại Mecca đến hỏi
ý kiến Muhammad. Ông dõng dạc trả lời: "Tất cả chúng ta hãy tìm mọi cách di
chuyển Tảng Đá Đen (The Black Stone) đến giữa đền thờ rồi cùng nhau đoàn kết
xây lại nơi thờ phượng Thiên Chúa Allah. Chúng ta sẽ biến nơi này thành một
trung tâm của thế giới!"
(Tảng Đá Đen là một thiên thạch đã có sẵn ở bán đảo Ả Rập từ rất lâu đời, không
ai có thể xác định được niên đại của nó. Người Ả Rập từ ngàn xưa đã tỏ lòng tôn
kính tảng đá này và họ coi nó như một biểu tượng của Đấng Tối Cao. Họ xây đền
thờ hình khối phủ lên tảng đá đen và gọi đền thờ đó là Kaaba. Tiếng Ả Rập Kaaba
có nghĩa là "nhà hình khối" (Cubic Building). Đền thờ Kaaba và tục lệ hành hương
đã có từ nhiều ngàn năm trước Công Nguyên).