Miền Bắc vừa chiến đấu chống chiến tranh phá
hoại lần thứ I của Mĩ vừa sản xuất (1965-1968) 1. Mĩ tiến hành chiến tranh không quân và hải quân phá hoại miền Bắc
Tấn công phá hoại miền Bắc là một kế hoạch được tiến hành song song với chiến
lược “Chiến tranh cục bộ” ở miền Nam nhằm đánh vào hậu phương của cách
mạng miền Nam. Để có cớ tấn công miền Bắc, ngày 31/7/1964, Mĩ dựng lên “sự
kiện vịnh Bắc bộ” và cho máy bay ném bom bắn phá một số nơi ở miền Bắc như
sông Gianh (Quảng Bình), Vinh - Nghệ An…
Ngày 7/02/1965, Mĩ cho máy bay ném bom bắn phá thị xã Đồng Hới, đảo Cồn Cỏ,
chính thức mở rộng chiến tranh phá hoại miền Bắc.
Mĩ đã huy động hàng nghìn máy bay tối tân, thuộc 50 loại khác nhau, trong đó có
cả máy bay B52, F111 cùng các loại vũ khí hiện đại và một lực lượng hải quân
thường xuyên có mặt ở Thái Bình Dương, các căn cứ hải quân ở Nam Việt Nam
và các nước Đông Nam Á khác.
Lực lượng không quân và hải quân Mĩ đã ném bom, bắn phá liên tục với cường độ
ngày càng tăng. Trung bình mỗi ngày, miền Bắc phải hứng chịu khoảng 1.600 tấn
bom đạn của Mĩ trút xuống.
Mục tiêu tấn công của Mĩ không chỉ là các căn cứ quân sự mà còn bao gồm cả
những mục tiêu dân sự: các nhà máy, xí nghiệp, hầm mỏ, công trình thủy lợi, khu
dân cư, trường học, bệnh viện, nhà thờ, nhà trẻ, chùa chiềng…
2. Miền Bắc chiến đấu chống chiến tranh phá hoại lần thứ nhất, vừa chiến
đấu vừa sản xuất và làm nghĩa vụ hậu phương lớn
những mặt hàng thiết yếu trong điều kiện chiến tranh ác liệt.
Nhân dân miền Bắc đã vượt qua được những khó khăn, thách thức, dấy lên một
cao trào cách mạng rộng lớn chưa từng có trong lao động sản xuất; Tất cả nhân
dân miền Bắc chung sức, chung lòng vừa chiến đấu vừa xây dựng chủ nghĩa xã
hội với tinh thần "tất cả cho tiền tuyến tất cả để chiến thắng" và "mỗi người làm
việc bằng hai vì đồng bào miền nam ruột thịt", "thóc không thiếu một cân, quân
không thiếu một người". Kết quả:
Trong nông nghiệp: Hai ngành sản xuất phát triển mạnh nhất là chăn nuôi và trồng
trọt; diện tích canh tác được mở rộng, năng suất lao động không ngừng tăng lên:
năm 1965, miền Bắc chỉ có 7 huyện và 640 hợp tác xã đạt mức sản lượng 5
tấn/ha/năm đến năm 1967 tăng lên 30 huyện và 2.628 hợp tác xã đạt đến mức sản
lượng trên. Tỉnh Thái Bình, huyện Thành Trì (Hà Nội), huyện Đan Phượng (Hà
Tây) trở thành “quê hương 5 tấn” đầu tiên.
Trong công nghiệp: Các cơ sở sản xuất lớn sau khi sơ tán, phân tán đã dần dần đi
vào sản xuất ổn định trở lại, đảm bảo cung cấp, đáp ứng những nhu cầu thiết yếu
của sản xuất, chiến đấu và đời sống.
Công nghiệp quốc phòng được tăng cường và đặc biệt công nghiệp địa phương
phát triển rất mạnh.
Trong giao thông vận tải: Nhân dân miền Bắc đã bất chấp bom đạn, ra sức khôi
phục và bảo vệ các mạch máu giao thông của miền Bắc và hệ thống đường vận tải
chiến lược Bắc – Nam, đáp ứng nhu cầu vận tải phục vụ công tác chi viện cho
miền Nam.
Trong lĩnh vực tài chính - thương mại: đảm bảo được việc cung ứng vốn, hàng hóa
phục vụ cho việc phát triển nền kinh tế thời chiến và yêu cầu chiến đấu.