KHO TÀNG LỤC BÁT DÂN GIAN - Trầu cau - nét văn hoá người Việt - Pdf 20

KHO TÀNG LỤC BÁT DÂN GIAN

Trầu cau - nét văn hoá người Việt Ăn trầu là phong tục cổ truyền của người Việt. Tương truyền có từ thời
Hùng Vương và gắn liền với một câu chuyện cổ tích nổi tiếng 'Chuyện Trầu
Cau'. Với người Việt Nam, trầu cau là biểu hiện của phong cách, vừa là thể
hiện tình cảm dân tộc độc đáo. Miếng trầu là đầu câu chuyện.

Với thôn dân Việt Nam, miếng trầu thắm têm vôi nồng cùng cau bổ tám bổ tư,
vỏ chay rể quạch luôn là sự bắt đầu, sự khơi mở tình cảm. Miếng trầu làm người
với người gần gũi, cởi mở với nhau hơn. Và với các nam nữ thanh niên xưa thì nó
là cội nguồn để bắt đầu tình yêu, bắt đầu câu hát, để vào với hội làng hội nước.
Cây cau thẳng, dây trầu mềm, khắp xứ sở Việt Nam đâu mà không thấy, hàng cau
phía trước bên bể nước mưa và giàn trầu trong mỗi ngôi nhà nơi thôn dã luôn là
biểu hiện của sự thái bình. Trong Nam có 18 thôn vườn trầu, tổng diện tích hàng
trăm cây số vuông. Ngoài Bắc, dọc các thôn xóm ven sông Hồng, ngày xưa tới đâu
mà chẳng nghe câu hát:

'Ru con con ngủ cho rồi
Để mẹ đi chợ mua vôi ăn trầu.
Mua vôi chợ Quán, chợ Cầu,
Mua cau Nam phố, mua trầu chợ Dinh'

Và ở miền Trung, đâu đâu cũng thấy thấp thoáng bóng cau bên cạnh bóng dừa
và văng vẳng đâu đây câu hát:

'Bồng em mà bỏ vô nôi,
Cho mẹ đi chợ mua vôi ăn trầu,
Mua vôi chợ Quán, chợ Cầu,

ngãi' để rồi thành 'trầu mình lấy ta', 'trầu nên vợ nên chồng'. Tục ăn trầu còn gắn
với phong tục nhuộm răng đen để có những má hồng răng đen tiêu biểu của cái
đẹp con gái thuở nào. Người thôn nữ má hồng răng đen, một thuở đã trở thành
hình ảnh làm si mê biết bao chàng trai, như câu ca xưa:

'Mình về mình nhớ ta chăng
Ta về ta nhớ hàm răng mình cười
Năm quan mua lấy miệng cười
Mười quan chẳng tiếc, tiếc người răng đen.'

Hai quả hồng

"Hai tay cầm hai quả hồng
Quả chát phần chồng, quả ngọt phần trai
Đêm nằm vuốt bụng thở dài
Thương chồng thì ít, thương trai thì nhiều"

Người gì mà quái lạ đến như vậy? Ca dao đã từng nói đến chuyện có vẻ lạ lùng:

"Gió sao gió mát sau lưng
Dạ sao dạ nhớ người dưng thế này"
Hoặc quá hơn chút nữa:
"Lấy chồng chẳng biết mặt chồng
Đêm nắm tơ tưởng nghĩ ông láng giềng".

Nhưng người đời rồi cũng chấp nhận. Còn người đàn bà này lại cư xử với
chồng như thế thì không thể nào thương được! Rành rành đây là cách ăn ở cư xử
của một người và cũng là một loại người thiếu chính chuyên, được đưa ra đây để
mọi người chê bai, diễu cợt, làm gương cho khách hồng quần.


Thả trôi thì thả, lòng tôi vẫn thương chàng"

Còn cô không dám cưỡng lại tập tục, cô đi lấy người chồng mà mình không
yêu. Vậy nên cô mới cư xử với trai hậu hơn với chồng, dành phần hơn cho cái
người không phải là chồng về danh nghĩa nhưng là chồng trong tình cảm, trong
tâm trí của cô.

Điều đáng nói ở đây là đức hy sinh của cô gái này và sự nhân hậu vốn như là
bản tính tự nhiên trong tấm lòng phụ nữ. Anh chồng, tuy cô không yêu, nhưng cô
vẫn dành cho anh ta một trái, dù là trái hồng chát. Và dù cô không yêu, nhưng cô
vẫn dành cho anh ta một phần tình thương chứ không phải "bỏ rơi" tuyệt đối. Duy
có bản thân mình thì cô chẳng dành cho mình một chút gì hết. Hai quả hồng, cô
đem cho cả hai người. Tình thương cô cũng dành chia cho hai người tất cả. Cô
chẳng giữ lại chút gì cho mình, cô chẳng hề nghĩ về mình. Mặc dù hoàn cảnh của
cô chắc chắn là hết sức ái ngại, đáng thương.
Dân tộc ta quả thật là nhân ái và độ lượng!


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status