Chương 24:
LÀM CHỦ THỜI GIỜ VÀ ĐỜI SỐNG CỦA BẠN
NGÀY SÁU
* Mục tiêu của bạn:
Học cách dùng thời giờ cho ích lợi
thay vì để cho thời giờ điều khiển mức độ
thỏa mãn và căng thẳng của bạn.
Nếu có khi nào bạn cảm thấy căng thẳng – ai mà lại không? – lý do rất có thể là
chỉ vì bạn cảm thấy không có đủ thời giờ để làm những điều bạn muốn ở mức
chất lượng bạn đòi hỏi nơi mình. Ví dụ bạn có thể cảm thấy sự thất vọng này vì
bạn chỉ tập trung vào những đòi hỏi của lúc đó: những yêu cầu hiện tại, những
thách thức hiện tại, những biến cố hiện tại. Trong tình trạng căng thẳng vì quá
tải này, hiệu năng của bạn bị giảm sút rất nhanh. Giải pháp cho vấn đề này đơn
giản thôi: kiểm soát khung thời gian bạn đang tập trung vào. Nếu lúc hiện tại
bạn đang căng thẳng, bạn hãy tập trung vào tương lai và vào việc hoàn thành
hay giải quyết thành công nhiệm vụ trước mắt bạn. Tiêu điểm tập trung mới này
sẽ lập tức thay đổi tâm trạng của bạn và cho bạn những nguồn lực cần thiết để
bạn giải quyết những khó khăn của hiện tại.
Tình trạng căng thẳng thường là cảm giác bị “bế tắc” trong một khung thời gian
nhất định nào đó. Ví dụ như trường hợp một người luôn luôn nghĩ đến tương lai
của mình theo những cách bi quan. Bạn có thể giúp người này hướng tiêu điểm
tập trung của họ sang những gì họ có thể kiểm soát trong hiện tại. Hoặc có
những người khi phải đảm nhận một thách đố nào, thường chỉ tập trung suy nghĩ
về những thất bại trong quá khứ của họ. Vì họ sống trong quá khứ, nên mối căng
chọn cách đo thời gian của mình. Nếu bạn thường xuyên kiểm tra đồng hồ, thời
gian xem như bò chậm như sên. Đây cũng thế, kinh nghiệm thời gian của bạn
được điều khiển bởi tiêu điểm chú ý của bạn. Bạn định nghĩa cách dùng thời
gian của mình thế nào? Bạn đang sử dụng thời giờ, phung phí thời giờ, hay giết
thời giờ? Người ta thường nói rằng”giết thời giờ không phải là giết mà là tự sát”.
Bước thứ hai
LÀM ĐIỀU QUAN TRỌNG
Một sự phân biệt có lẽ quan trọng nhất, đó là phân biệt rõ sự cấp bách và sự
quan trọng của việc kiểm soát các quyết định của bạn liên quan tới việc bạn sử
dụng thời giờ và vì thế liên quan tới mức độ thỏa mãn của bạn. Tôi muốn nói gì?
Tôi xin hỏi bạn câu này: Có khi nào bạn làm việc trối chết, hoàn thành đầy đủ
những “việc phải làm” trong danh sách, nhưng vào cuối ngày bạn vẫn cảm thấy
không thỏa mãn không? Lý do là bạn đã làm tất cả những gì cấp bách và đòi hỏi
bạn chú ý trong lúc đó, nhưng bạn quên làm những gì quan trọng, những gì sẽ có
ảnh hưởng lớn về lâu về dài. Ngược lại bạn có bao giờ gặp những ngày mà bạn
chỉ làm xong một ít việc thôi nhưng đến cuối ngày lại cảm thấy ngày hôm đó có
giá trị không? Đó là những ngày mà bạn đã tập trug vào những điều quan trọng
thay vì vào những gì cấp bách đòi hỏi bạn chú ý.
Sự cấp bách hình như điều khiển cuộc sống chúng ta. Chuông điện thoại reo
trong lúc chúng ta đang bận một việc quan trọng, thế nhưng chúng ta “phải”
nhấc điện thoại lên. Lỡ ra chúng ta mất dịp may thì sao? Đây là một ví dụ điển
hình về việc bỏ cái quan trọng để làm cái cấp bách. Hoặc chúng ta mua một
cuốn sách mà chúng ta nghĩ sẽ có ảnh hưởng rất lớn cho cuộc đời chúng ta,
nhưng chúng ta chần chờ chưa đọc vì còn phải dành thời giờ để đọc thư, hay
chạy ngoài đường, hay xem tin tức trên TV. Cách duy nhất để làm chủ thực sự
thời giờ của bạn là tổ chức thời biểu hằng ngày của bạn thế nào để có thể sử
dụng phần lớn thời giờ vào việc làm các điều quan trọng hơn là các việc cấp
bách.
Bước thứ ba
TIẾT KIỆM THỜI GIỜ