Những bài học từ người mẹ
Dịch giả: Thế Anh
MÔN ĐÁNH GÔN CỦA MẸ Khôn ngoan biết chọn người hay mà học.
Sophocles Tôi đoán chẳng có mấy đứa nhỏ thích chơi gôn với mẹ chúng. Thực ra, gôn là một
công cụ mẹ dùng dạy tôi. Chúng tôi được dạy dỗ nên người trên chính sân gôn của
mẹ.
Quan điểm của mẹ là nếu bạn không thể tin tưởng một người trên sân gôn, bạn sẽ
không thể tin tưởng họ bất kỳ nơi đâu. Nếu anh ấy hoặc cô ấy không thể giữ được
điểm số, đánh banh quá nhẹ hoặc quá mạnh, họ cũng không đáng được tin cậy.
Khi tôi tám hay chín tuổi gì đó, chị và tôi đi làm người phục vụ chơi gôn cho Bà
Già (cách chúng tôi gọi mẹ khi không có mặt bà). Mẹ lúc đó khoảng 35 tuổi. Bà
đặt một mũi tên nhiều mục tiêu: (1) Tiết kiệm tiền vì không cần mướn người của
câu lạc bộ, (2) Tôi được học những quy luật của cuộc sống. Vì vậy, chúng tôi sẽ
phải tản bộ mỗi sáng, xách theo một túi gậy đánh gôn và nghe những bài học của
mẹ. (Bố thường ở nhà đọc báo). Mẹ cho chúng tôi rượt theo những quả banh bà
đánh trật vô rừng. Chúng tôi phải cẩn thận tránh chạm vào lá những cây sơn độc,
nó rất ngứa. Đây là một việc làm khó, nhiều người đi trước đã dạy chúng tôi.
Dĩ nhiên, chúng tôi bị cấm chửi thề, không được gọi tên Chúa vô cớ hay sử dụng
những cụm từ thường nghe trên sân gôn.
Khả năng tự kìm chế và giữ im lặng là những bài học quan trọng. Chúng tôi không
xóm thường xuyên qua lại. Tôi nhớ những lời nói và những cái ôm vỗ về, kể cả
nỗi đau sâu bên trong. Tôi đã hy vọng một lúc nào đó thức tỉnh và phát hiện ra tất
cả mọi thứ là một giấc mơ tồi tệ. Rồi mẹ bất ngờ ra đi. Tôi biết bà bị thấp khớp,
các bệnh về lưng, và đã trải qua nhiều lần phẫu thuật. Nhưng tôi chưa chuẩn bị
tinh thần cho sự mất mát này.
Em tôi tìm thấy cuốn nhật ký của mẹ. Thật ra, đó chỉ là cuốn sách ghi chú của mẹ
dùng để ghi những chuyện xảy ra trong ngày và các lần cầu nguyện với Chúa. Em
tôi nói: “Anh được ghi rất nhiều trong này. Anh nên đọc nó.” Nó biết tôi phải dựa
vào những lời động viên của mẹ nhiều năm nay. Tôi cầm cuốn nhật ký vào phòng,
bắt đầu đọc và nhớ lại…
Mẹ hay nói với tôi: “Hãy nhớ con là ai, Chúa đã định sẵn kế hoạch cho con.” Lúc
nào bà cũng nói chuyện kinh sách, thậm chí còn dán kinh lên tủ lạnh để chúng tôi
phải đọc trước khi ăn sáng.
Như lần tôi được chọn làm tiền vệ cho đội Penn State. Tôi phải chơi một số trận,
nhưng huấn luyện viên Joe Paterno đã chọn Todd Blackledge làm tiền vệ. Tôi
muốn được chơi ngay từ đầu trận nên đã chuyển sang đội Đại học Tây Virginia.
Sau hai năm chơi cho Tây Virginia, tôi chuyển sang New York Giants vào năm
1984. Lúc đó tôi nghĩ Chúa đã thực hiện đúng kế hoạch dành cho tôi. Tuy nhiên,
việc chuyển đến Giants cũng là một sai lầm. Tôi phải mất một thời gian ngồi trên
ghế dự bị, học hỏi những tiền vệ đi trước như Phil Simms. Sau 5 năm, tôi chán nản
ngồi ghế dự bị trong khi biết mình có thể chơi tốt hơn trên sân.
Thật chán nản khi phải chạy lên chạy xuống đường biên, hết trận này đến trận
khác, rồi từng mùa bóng trôi qua tôi phải ngồi quan sát trận đấu, phân tích các bàn
thắng của cả hai đội. Sau một thời gian, tôi đọc trận đấu tốt đến độ có thể đoán
được đội khách sắp làm gì khi nhìn cách xếp hàng của họ. Tôi vẫn không thể làm
gì tại hàng ghế dự bị.
Trong khi đó, mẹ vẫn nói: “Thời cơ của con đang đến, hãy kiên trì và nhớ rằng
Chúa có kế hoạch dành cho con.” Cái đầu rất muốn đồng ý với bà nhưng chân tay
tôi lại rất bất đồng, đặc biệt khi biết mẹ đang phải chịu cơn đau. Sau đó, Vicky đã
sinh cho tôi đứa con đầu lòng. Jason ra đời có nhiều biến chứng về tim. Nó đã trải
vào thay anh. Sáu năm rưỡi ngồi trên ghế dự bị đã giúp tôi nhớ kỹ từng pha phản
công và phòng thủ của đội bạn. Bây giờ tôi phải dẫn dắt đội vượt qua mùa bóng để
đến những trận quyết định, hy vọng chúng tôi có thể đạt được cúp.
Chúng tôi đã hoàn thành mùa bóng sau khi đánh bại Phoenix với tỉ số 24-21, New
England Patriots 13-10, Chicago Bears 31-3. Đội San Francisco 49ers sẽ là đối thủ
tiếp theo.
Tôi tiếp tục lật trang nhật ký tiếp theo. Mẹ rất muốn đến xem trận đấu nhưng bà
quá yếu không thể đến West Coast. Vì vậy bà nằm ở nhà trước tivi xem tôi chơi
trận đấu lớn nhất đời mình. Bà ghi chú từng chi tiết, số liệu, và lời bình luận trận
đấu. Những cảm xúc của mẹ trong trận đấu kéo dài rất gay cấn này được ghi lại rõ
ràng. Tiền vệ Joe Montana của đội bạn bị truy cản quyết liệt trong trận này.
Ghi chú của mẹ giúp tôi hồi tưởng lại rất rõ ràng. Chúng tôi thua đội đứng đầu bốn
điểm, không có được một pha touchdown (ghi bàn bằng cách cầm bóng chạm vào
sân đối phương) mà chỉ ba pha đá vào từ giữa sân. Tôi lùi lại sau để đón banh, tập
trung vào người chờ banh cuối sân. Tôi chợt thấy banh vụt qua. Tôi đã quá chậm
chân tránh qua khi Jim Burt đạp vào chân như trời giáng. Tôi chưa bao giờ cảm
thấy cái đau nào như vậy. Tôi ngã gục xuống sân, cuộc đời thế là hết.
Liếc nhìn qua trang khác, tôi nhìn kỹ những dòng ngắn ngủi tràn đầy tình cảm của
mẹ: “Lạy Chúa, xin hãy cứu con tôi. Hãy cho nó chơi hết trận đấu mà nó hằng
mong đợi…”
Cách đó 3000 dặm, các huấn luyện viên đang tập trung quanh thân hình quằn quại
nằm trên sân. Nỗi đau và sự sợ hãi bao trùm lấy tôi.
Mọi thứ bất ngờ dừng lại, cảm giác nhẹ nhàng xuất phát từ đầu, nó dần đi qua cơ
thể và chân tôi. Nỗi đau và sự sợ hãi tan biến dần. Tôi có thể đứng dậy đi lại và
tiếp tục chơi.
Mọi người, đặc biệt là huấn luyện viên Parcells rất lo lắng. Ông hỏi đến ba lần:
“Anh chắc chơi được chứ?” Tôi trả lời hai lần: “Được”. Lần cuối tôi nói: “Tôi ra
sân đây Bill.”
Chúng tôi đã có được ba bàn thắng từ giữa sân. Cuối cùng chỉ còn cách 1 điểm và
vài phút còn lại. Khi đó, đội tôi giữ banh và cách vạch gôn 43 m. Tôi chuyền sang