Phát triển du lòch bền vững tỉnh
Bình Thuận La Nữ Ánh Vân
PHẦN MỞ ĐẦU
1. Tính cấp thiết của vấn đề
Những bước nhảy vọt về khoa học công nghệ và xu thế toàn cầu hoá đã và
đang tạo điều kiện thuận lợi cho du lòch trên phạm vi toàn cầu phát triển nhanh
và trở thành một trong những ngành kinh tế hàng đầu của thế giới. Du lòch phát
triển với tốc độ cao, đem lại nhiều lợi ích cho các quốc gia, đồng thời cũng đang
làm cho môi trường thiên nhiên bò ô nhiễm, nhiều hệ sinh thái bò huỷ hoại, trong
không ít trường hợp du lòch còn là thủ phạm của sự mất ổn đònh và suy thoái về
văn hoá, xã hội.
Từ cuối những năm 80 của thế kỷ XX nhờ có chính sách cải cách và mở cửa
của nhà nước, du lòch Việt Nam đã phát triển mạnh, gặt hái được nhiều thành
công. Tuy nhiên, những tác động tiêu cực của du lòch đối với môi trường tự nhiên
và đời sống văn hoá xã hội của nhân dân đòa phương tại nhiều khu du lòch cũng
đã xuất hiện. Phát triển du lòch bền vững trở thành một đề tài nóng hổi và thu hút
được sự chú ý của nhiều người trong và ngoài ngành du lòch.
Nằm trong vùng du lòch Nam Trung Bộ và Nam Bộ, Bình Thuận là tỉnh giàu
tiềm năng du lòch. Những năm gần đây, số lượng khách du lòch đến Bình Thuận
gia tăng nhanh, du lòch đóng góp ngày càng lớn vào sự tăng trưởng kinh tế đòa
phương. Nhưng, nếu chỉ chú ý phát triển du lòch với mục đích đơn thuần về kinh
tế, không quan tâm đến những tác động nhiều mặt của du lòch đến môi trường, sẽ
đe doạ huỷ hoại môi trường sinh thái và văn hoá bản đòa, ảnh hưởng xấu đến sự
phát triển lâu dài của du lòch. Làm thế nào để vừa phát triển du lòch phù hợp với
xu thế chung của thời đại, vừa hạn chế các tác động tiêu cực của hoạt động du
hại về kinh tế và sinh thái, từ đó đề ra chiến lược nhằm hướng tới các hoạt động
mang tính bền vững hơn.
Từ đầu những năm 1990 nhiều nghiên cứu về Phát triển du lòch bền vững
nhằm hạn chế các tác động tiêu cực của hoạt động du lòch, đảm bảo sự phát triển
lâu dài đã được tiến hành. Một số loại hình du lòch quan tâm đến môi trường đã
bắt đầu xuất hiện như “Du lòch sinh thái”, “Du lòch gắn với thiên nhiên”, “Du lòch
khám phá”, “Du lòch thay thế”, “Du lòch mạo hiểm”… đã góp phần nâng cao hình
ảnh về một loại hình du lòch có trách nhiệm, đảm bảo sự phát triển bền vững.
Năm 1996, hưởng ứng Earth Summit, ngành du lòch toàn cầu đại diện bởi ba tổ
chức quốc tế gồm Hội đồng Lữ hành Du lòch Thế giới (WTTC), Tổ chức Du lòch
Thế giới (WTO) và Hội đồng Trái đất (Earth Council), đã ứng dụng những
nguyên tắc của Agenda 21 vào du lòch, phối hợp xây dựng một chương trình hành
động với tên gọi “Chương trình Nghò sự 21 về Du lòch: Hướng tới phát triển bền
vững về môi trường”. Chương trình này có ý nghóa đặc biệt quan trọng đối với các
doanh nghiệp du lòch, các Chính phủ, các cơ quan du lòch quốc gia, các tổ chức
thương mại và người đi du lòch.
Chương trình Nghò sự 21 về Du lòch đã đưa ra các lónh vực ưu tiên hành động
với mục đích xác đònh và dự kiến các bước tiến hành. Chương trình này nhấn
mạnh sự cần thiết phải phối hợp hành động giữa các Chính phủ, ngành du lòch và
các tổ chức phi Chính phủ, phân tích tầm quan trọng về chiến lược và kinh tế của
ngành du lòch, đồng thời nêu bật những lợi ích to lớn của việc phát triển du lòch
theo hướng bền vững[49] 2.1. Ở Việt Nam
Các công trình nghiên cứu về du lòch được quan tâm nhiều từ thập niên 90 của
thế kỷ XX trở lại đây cùng với sự khởi sắc của ngành du lòch của nước ta. Các
công trình nổi bật như: Tổ chức lãnh thổ du lòch Việt Nam, Quy hoạch tổng thể
phát triển du lòch Việt Nam 1995 – 2000, Cơ sở đòa lý du lòch, Đòa lý du lòch, Tổng
quan du lòch, Quy hoạch du lòch những vấn đề lý luận và thực tiễn và nhiều công
- Ở Việt Nam, du lòch bền vững là một lónh vực còn mới mẻ, các vấn đề về
lý luận của du lòch bền vững đang tiếp tục được thảo luận để đi đến thống nhất
về nhận thức và quan điểm trong các nhà nghiên cứu, điều hành du lòch.
- Việc đánh giá tiềm năng và thực trạng phát triển du lòch tỉnh Bình Thuận
trên quan điểm phát triển bền vững cũng như những nghiên cứu cụ thể về vấn đề
phát triển du lòch bền vững tỉnh Bình Thuận chưa nhiều.
Tiếp thu các nghiên cứu đi trước, tác giả mạnh dạn chọn hướng nghiên cứu còn
đang mới mẻ và cần được quan tâm ở Việt Nam nói chung và Bình Thuận nói
riêng. Mong muốn của tác giả là được đóng góp một phần vào kho tàng các tài
liệu nghiên cứu về vấn đề phát triển du lòch bền vững vào một đòa bàn cụ thể -
tỉnh Bình Thuận, hy vọng kết quả nghiên cứu của luận văn mang lại tính thực
tiễn, có thể là tài liệu tham khảo, góp thêm căn cứ khoa học cho việc quy hoạch
phát triển du lòch bền vững tỉnh Bình thuận, góp phần phát triển bền vững kinh tế
– xã hội tỉnh Bình Thuận.
3. Mục tiêu và nhiệm vụ của đề tài:
3.1. Mục tiêu:
Đề tài tập trung vào việc vận dụng những vấn đề lý luận và thực tiễn về phát
triển du lòch bền vững của thế giới và Việt Nam soi sáng cho việc đánh giá khả
năng phát triển loại hình du lòch này tại tỉnh Bình Thuận, góp phần phát triển du
lòch tỉnh Bình Thuận theo hướng bền vững.
3.2. Nhiệm vụ:
Đề tài tập trung giải quyết các vấn đề cơ bản sau:
- Tổng quan một số vấn đề lý luận và thực tiễn về phát triển du lòch bền
vững trên thế giới và Việt Nam vận dụng vào thực tế phát triển du lòch tỉnh Bình
Thuận.
- Phân tích tiềm năng, hiện trạng phát triển du lòch tỉnh Bình Thuận trên
quan điểm phát triển bền vững.
vững du lòch tỉnh Bình Thuận.
5.1.3. Quan điểm sinh thái bền vững
Phát triển du lòch đi đôi với bảo vệ môi trường là một bộ phận không thể thiếu
của chính sách sinh thái toàn vẹn. Mục tiêu của du lòch bền vững là bảo vệ tài
nguyên và môi trường, tăng cường bảo tồn và đóng góp lợi ích cho cộng đồng,
bảo đảm sự phát triển kinh tế bền vững.
Vận dụng quan điểm này, tính toàn vẹn lãnh thổ của hệ sinh thái phải được coi
trọng, trong đó các tác động của du lòch đến khả năng chòu đựng của hệ sinh thái
cần được tính đến, đảm bảo sự phát triển du lòch trên cơ sở môi trường được bảo
tồn một cách có hiệu quả và bền vững.
Quan điểm sinh thái bền vững được quán triệt như là một quan điểm chủ đạo
trong nghiên cứu của luận văn.
5.1.4. Quan điểm lòch sử – viễn cảnh
Mọi sự vật, hiện tượng đều có sự vận động, biến đổi hay phát triển theo quá
trình của nó. Nghiên cứu quá khứ để có được những đánh giá đúng đắn hiện tại,
phân tích nguồn gốc phát sinh, phát triển và có cơ sở để đưa ra các dự báo về xu
hướng phát triển. Quan điểm này được vận dụng trong quá trình phân tích các
giai đoạn chủ yếu của quá trình hình thành, phát triển hệ thống du lòch, các phân
hệ cũng như xu hướng phát triển của hệ thống lãnh thổ.
5.2. Các phương pháp nghiên cứu
Trong quá trình nghiên cứu, luận văn đã sử dụng các phương pháp khác nhau,
bổ sung cho nhau tạo điều kiện để luận văn đạt được những kết quả một cách có
cơ sở khoa học.
5.2.1. Phương pháp thống kê, phân tích, tổng hợp
Các tài liệu thống kê được khai thác từ nhiều nguồn khác nhau: tài liệu lưu trữ
quốc gia và trung ương, tài liệu của các cơ quan cấp tỉnh, của ngành du lòch, các
tài liệu khác có liên quan.
Các tài liệu thống kê luôn được bổ sung, cập nhật, và được tác giả chọn lọc,
tổng hợp và phân tích liên hợp các yếu tố trong mối tương quan, ảnh hưởng lẫn
nhà điều hành du lòch của tỉnh.
6. Những đóng góp mới của luận văn
- Tổng quan một số vấn đề lý luận và thực tiễn về phát triển du lòch bền vững
trên thế giới và Việt Nam, soi sáng vào thực tế phát triển du lòch tỉnh Bình
Thuận.
- Phân tích tiềm năng và thực trạng phát triển du lòch tỉnh Bình Thuận trên
quan điểm phát triển bền vững.
- Kiến nghò một số giải pháp phát triển du lòch bền vững tỉnh Bình Thuận.
7. Cấu trúc của luận văn
Ngoài phần mở đầu và kết luận, danh mục tài liệu tham khảo và phụ lục, nội
dung chủ yếu của luận văn được trình bày trong 3 chương:
Chương 1: Cơ sở lý luận về phát triển du lòch bền vững.
Chương 2: Tiềm năng và thực trạng phát triển du lòch bền vững tỉnh Bình
Thuận.
Chương 3: Kiến nghò một số giải pháp phát triển du lòch bền vững tỉnh Bình
Thuận PHẦN NỘI DUNG
CHƯƠNG I: CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ
PHÁT TRIỂN DU LỊCH BỀN VỮNG
1.1. Quan niệm về phát triển du lòch bền vững
1.1.1. Khái niệm về du lòch
tư bản… được coi là một quá trình phát triển.
Khái niệm bền vững ở đây được hiểu là tỷ lệ sử dụng một tài nguyên không
vượt quá tỷ lệ bổ sung tài nguyên đó. Sử dụng bền vững tồn tại khi nhu cầu về
một tài nguyên thấp hơn cung cấp mới hay sự phân phối và tiêu dùng một tài
nguyên được giữ ở mức thấp hơn sản lượng bền vững tối đa.
Lý thuyết về phát triển bền vững mới xuất hiện khoảng giữa những năm 80
của thế kỷ XX. Theo quan điểm của Tổ chức Bảo tồn Thiên nhiên Thế giới
(IUCN) đưa ra năm 1980, phát triển bền vững phải cân nhắc đến hiện tượng khai
thác các nguồn tài nguyên tái tạo và không tái tạo, đến các điều kiện thuận lợi
cũng như khó khăn trong việc tổ chức các kế hoạch hành động ngắn hạn và dài
hạn đan xen nhau.
Mặc dù còn nhiều tranh luận xung quanh khái niệm về phát triển bền vững ở
những góc độ khác nhau, nhưng có thể nhận thấy rằng cho đến nay khái niệm mà
Uỷ ban Thế giới về Phát triển và Môi trường (WCED), nổi tiếng với tên gọi Uỷ
ban Brundtlant, đưa ra năm 1987 được sử dụng rộng rãi hơn cả làm chuẩn mực để
so sánh các hoạt động có trách nhiệm với môi trường sống của con người.
Trong đònh nghóa Brundtlant thì “Phát triển bền vững được hiểu là hoạt động
phát triển kinh tế nhằm đáp ứng các nhu cầu của thế hệ hiện tại mà không làm
tổn hại đến khả năng đáp ứng các nhu cầu của thế hệ mai sau”. Phát triển bền
vững liên quan đến việc sử dụng dài hạn và khả năng có thể bảo tồn được của
nguồn tài nguyên. Tuy nhiên, nội dung chủ yếu của đònh nghóa này xoay quanh
vấn đề phát triển kinh tế.
Tại Hội nghò về Môi trường toàn cầu RIO – 92 và RIO – 92+5, quan niệm về
phát triển bền vững được các nhà khoa học bổ sung, theo đó “Phát triển bền vững
được hình thành trong sự hoà nhập, xen cài và thoả hiệp của 3 hệ thống tương tác
là hệ tự nhiên, hệ kinh tế và hệ xã hội”. (Hình 1)
Đảng VIII (năm 1996) cũng đã chính thức đề cập đến khía cạnh “bảo vệ môi
trường sinh thái, sử dụng hợp lý tài nguyên như một cấu thành không thể tách rời
của phát triển bền vững”.
Vấn đề phát triển bền vững ở Việt Nam đang được Đảng và Nhà nước cũng
như các cấp chính quyền rất quan tâm, nhằm khai thác có hiệu quả và lâu dài các
tiềm năng to lớn về tài nguyên, môi trường phục vụ cho mục tiêu xây dựng một
nước Việt Nam công nghiệp hoá, hiện đại hoá, đời sống người dân không ngừng
được cải thiện với nền văn hoá mang đậm bản sắc dân tộc.
Du lòch là một ngành kinh tế tổng hợp, vì vậy bản thân sự phát triển của du
lòch đòi hỏi phải có sự phát triển bền vững chung của xã hội và ngược lại. Khái
niệm du lòch bền vững mới xuất hiện gần đây. Theo đònh nghóa của Tổ chức Du
lòch Thế giới – WTO đưa ra tại Hội nghò về Môi trường và Phát triển của Liên
hợp quốc tại Rio de Janeiro năm 1992 “Du lòch bền vững là việc phát triển các
hoạt động du lòch nhằm đáp ứng các nhu cầu hiện tại của khách du lòch và người
dân bản đòa trong khi vẫn quan tâm đến việc bảo tồn và tôn tạo các nguồn tài
nguyên cho việc phát triển hoạt động du lòch trong tương lai. Du lòch bền vững sẽ
có kế hoạch quản lý các nguồn tài nguyên nhằm thoả mãn các nhu cầu về kinh
tế, xã hội, thẩm mỹ của con người trong khi đó vẫn duy trì được sự toàn vẹn về
văn hoá, đa dạng sinh học, sự phát triển của các hệ sinh thái và các hệ thống hỗ
trợ cho cuộc sống của con người”.
Theo Hội đồng Du lòch và Lữ hành quốc tế WTTC, 1996 thì “ Du lòch bền vững
là việc đáp ứng các nhu cầu hiện đại của du khách và vùng du lòch mà vẫn bảo
đảm những khả năng đáp ứng nhu cầu cho các thế hệ du lòch tương lai”.
Theo TS. Trần văn Thông trong cuốn Tổng quan du lòch (trang 231) thì “Du
lòch bền vững là quá trình điều hành quản lý các hoạt động du lòch với mục đích
xác đònh và tăng cường các nguồn hấp dẫn du khách tới các vùng và các quốc gia
du lòch. Quá trình quản lý này luôn hướng tới việc hạn chế lợi ích trước mắt để
đạt được lợi ích lâu dài do các hoạt động du lòch đưa lại”.
Năm 1996, “Chương trình Nghò sự 21 về Du lòch: Hướng tới phát triển bền
vững về môi trường” của Hội đồng Lữ hành Du lòch Thế giới (WTTC), Tổ chức
Uỷ ban Thế giới về Phát triển và Môi trường (hay Uỷ ban Brundtlant) xác đònh
năm 1987. Hoạt động phát triển du lòch bền vững là hoạt động phát triển ở một
khu vực cụ thể sao cho nội dung, hình thức, và quy mô là thích hợp và bền vững
theo thời gian, không làm suy thoái môi trường, làm ảnh hưởng đến khả năng hỗ
trợ các hoạt động phát triển khác. Ngược lại, tính bền vững của hoạt động phát
triển du lòch được xây dựng trên nền tảng sự thành công trong phát triển của các
ngành khác, sự phát triển bền vững chung của khu vực.
Trọng tâm của phát triển du lòch bền vững là đấu tranh cho sự cân bằng giữa
các mục tiêu về kinh tế xã hội bảo tồn tài nguyên môi trường và văn hoá cộng
đồng trong khi phải tăng cường sự thoả mãn nhu cầu ngày càng cao và đa dạng
của du khách. Sự cân bằng này có thể thay đổi theo thời gian, khi có sự thay đổi
về các quy tắc xã hội, các điều kiện đảm bảo môi trường sinh thái và sự phát
triển của khoa học công nghệ.
Đặc trưng cơ bản của du lòch bền vững là nó cổ vũ cho loại hoạt động du lòch ít
gây tác hại cho môi trường. Phát triển du lòch bền vững nhằm hướng tới việc đáp
ứng các nhu cầu phát triển du lòch của thế hệ hiện tại mà không làm tổn hại đến
khả năng đáp ứng các nhu cầu phát triển du lòch của các thế hệ mai sau. [49]
Du lòch bền vững tuy còn rất mới mẻ nhưng nó có giá trò rất lớn về mặt khoa
học và thực tiễn, đang thu hút sự quan tâm của các nhà nghiên cứu về du lòch và
môi trường.
1.2. Các yêu cầu phát triển du lòch bền vững:
Phát triển du lòch bền vững phải tiếp cận và thực hiện một cách toàn diện, hài
hoà các yêu cầu sau:
1.2.1. Hệ sinh thái:
Phát triển du lòch phải chú ý đến việc duy trì các hệ thống trợ giúp cuộc sống
(đất, nước, không khí và cây xanh), bảo vệ sự đa dạng và ổn đònh của các loài và
các hệ sinh thái. Cơ sở hạ tầng, cơ sở vật chất – kỹ thuật phải được thiết kế, tổ
chức phù hợp với điều kiện cho phép (giới hạn) của môi trường. Vì điều kiện của
môi trường thay đổi theo không gian và thời gian, phát triển du lòch phải phù hợp
với điều kiện môi trường ở mỗi vùng khác nhau.
vậy, trong quá trình khai thác sử dụng các nguồn tài nguyên cần phải tính đến các
giải pháp nhằm ngăn chặn sự mất đi của các loại sinh vật, sự suy giảm những
chức năng thiết yếu của các hệ sinh thái có giá trò du lòch như các rừng nguyên
sinh, các rạn san hô…; Ngăn chặn sự phá hoại các giá trò văn hoá lòch sử, truyền
thống dân tộc; Phát triển và thực thi các chính sách môi trường hợp lý trong mọi
lónh vực của du lòch; Bảo vệ và ủng hộ việc thừa hưởng các di sản văn hoá và
lòch sử của các dân tộc, tôn trọng các quyền lợi của người dân đòa phương trong
việc khai thác các tài nguyên du lòch.
Hoạt động du lòch cần được duy trì trong giới hạn “sức chứa” (Carrying
Capacity) được xác đònh. “Sức chứa” của một điểm du lòch có thể hiểu là mức độ
sử dụng của khách tham quan mà một khu vực có thể cung cấp, đáp ứng ở mức
độ cao cho du khách và để lại rất ít tác động vào nguồn tài nguyên. Hay nói một
cách khác, việc sử dụng lãnh thổ du lòch chỉ có giới hạn, nếu vượt quá sẽ làm
giảm sự hài lòng của khách và/hoặc mang lại những tác động ngược lại về mặt
xã hội, kinh tế, văn hoá, môi trường của khu vực.
1.3.2. Hạn chế việc sử dụng quá mức tài nguyên và giảm thiểu chất thải
Tiêu thụ quá mức các nguồn tài nguyên dẫn đến sự huỷ hoại môi trường đòa
phương, đi ngược lại sự phát triển bền vững lâu dài của ngành công nghiệp du
lòch. Giảm tiêu thụ quá mức và giảm chất thải sẽ tránh được những chi phí tốn
kém cho việc hồi phục tổn hại về môi trường và đóng góp cho chất lượng của du
lòch.
Việc khai thác sử dụng quá mức tài nguyên và không kiểm soát được lượng
chất thải từ hoạt động du lòch sẽ góp phần dẫn đến sự suy thoái môi trường mà
hậu quả của nó là sự phát triển không bền vững của du lòch nói riêng và kinh tế –
xã hội nói chung.
1.3.3. Phát triển du lòch gắn liền với việc bảo tồn tính đa dạng
Tính đa dạng về thiên nhiên, về văn hoá và xã hội là nhân tố đặc biệt quan
trọng tạo nên sự hấp dẫn của du lòch, làm thoả mãn nhu cầu đa dạng của du
khách, tăng cường sự phong phú về sản phẩm du lòch. Sự đa dạng của môi trường
Chia sẻ lợi ích với cộng đồng đòa phương là một nguyên tắc quan trọng trong phát
triển du lòch bền vững.
1.3.6. Khuyến khích sự tham gia của cộng đồng đòa phương
Cư dân đòa phương, nền văn hoá, lối sống và truyền thống của đòa phương là
những nhân tố quan trọng thu hút khách du lòch tới điểm du lòch. Khi cộng đồng
được tham gia chỉ đạo phát triển du lòch thì sẽ tạo ra được những điều kiện đặc
biệt thuận lợi cho du lòch bởi cộng đồng là chủ nhân và là người có trách nhiệm
chính với tài nguyên và môi trường khu vực. Điều này sẽ tạo ra khả năng phát
triển lâu dài của du lòch.
1.3.7. Thường xuyên trao đổi tham khảo ý kiến với cộng đồng đòa phương và các
đối tượng có liên quan
Trao đổi tham khảo ý kiến quần chúng là một quá trình nhằm dung hoà giữa
phát triển kinh tế với những mối quan tâm lớn hơn của cộng đồng đòa phương, với
những tác động tiềm ẩn của sự phát triển lên môi trường tự nhiên, văn hoá – xã
hội. Quá trình tham khảo ý kiến trong trường hợp này có ý nghóa đặc biệt quan
trọng bởi nó bao hàm việc trao đổi thông tin, ý kiến, đánh giá và hành động dựa
vào kỹ năng, kiến thức và các nguồn lực đòa phương. Việc tham khảo ý kiến trên
diện rộng vì lợi ích của cả cộng đồng đòa phương, du khách, và các ngành công
nghiệp là việc làm hết sức cần thiết đối với mục tiêu phát triển du lòch bền vững.
1.3.8. Chú trọng việc đào tạo nâng cao nhận thức về tài nguyên môi trường
Đối với bất kỳ sự phát triển nào, con người luôn đóng vai trò quyết đònh. Một
lực lượng lao động được đào tạo có trình độ nghiệp vụ không những đem lại lợi
ích về kinh tế cho ngành mà còn nâng cao chất lượng sản phẩm du lòch. Một đội
ngũ cán bộ nhân viên có trình độ nghiệp vụ, có hiểu biết cao về văn hoá, môi
trường là yếu tố quan trọng nếu không nói là quyết đònh để đảm bảo cho chất
lượng của sản phẩm du lòch, là một trong những nguyên tắc then chốt đối với sự
phát triển du lòch bền vững.
1.3.9. Tăng cường quảng bá tiếp thò một cách có trách nhiệm
Quảng bá tiếp thò luôn là một hoạt động quan trọng đối với phát triển du lòch,
với mục tiêu phát triển bền vững.
1.4.2. p lực lên môi trường tại các điểm du lòch
Việc quản lý áp lực từ hoạt động du lòch lên môi trường là việc xác đònh những
giới hạn biến đổi có thể chấp nhận được về môi trường. Việc thực hiện các thủ
tục đánh giá tác động môi trường càng nghiêm túc thì việc thực thi nội dung của
phát triển bền vững càng có hiệu quả.
1.4.3. Cường độ hoạt động tại các điểm du lòch
Phát triển du lòch bền vững phải đảm bảo xác đònh được cường độ hoạt động
của các điểm du lòch sao cho không vượt quá ngưỡng tiêu chuẩn về môi trường,
tiêu thụ năng lượng và “sức chứa”. Việc giới hạn lượng khách đến trong một chu
kỳ phát triển là một vấn đề quan trọng và cần thiết, điều này sẽ giúp cho việc
duy trì và bảo vệ sự đa dạng sinh học, đảm bảo cung cấp đủ nguồn năng lượng
vừa phục vụ sinh hoạt của cộng đồng vừa đảm bảo phục vụ nhu cầu du khách.
1.4.4. Tác động xã hội từ hoạt động du lòch
Các tác động xã hội từ hoạt động du lòch thể hiện trên 2 khía cạnh, tác động
đến đời sống xã hội, và tác động đến môi trường văn hoá. Thước đo các ảnh
hưởng này dựa trên việc nghiên cứu tốc độ tăng trưởng dòng khách du lòch, yếu
tố mùa vụ du lòch, tỷ lệ du khách trên số lượng cư dân đòa phương, khả năng tự
phục hồi về văn hoá xã hội của cộng đồng đòa phương. Một trong những tác động
từ hoạt động du lòch đến đời sống xã hội đó là tỷ lệ tội phạm trên số lượng khách
du lòch. Số lượng du khách gia tăng là một trong những nguyên nhân nảy sinh ra
các loại tội phạm xã hội như móc túi, cướp giật, mại dâm, ma tuý… Các biện
pháp về xử phạt hành chính, trật tự an ninh xã hội được ban hành là thước đo tính
bền vững từ các tác động xã hội của hoạt động du lòch.
Để phát triển du lòch bền vững dưới góc độ văn hoá, việc thực hiện quy hoạch
du lòch phải đảm bảo sao cho các sản phẩm văn hoá truyền thống, các ngành
nghề thủ công và nghệ thuật dân gian tiếp tục tồn tại và hưng thònh mà không bò
mai một đi.
1.4.5. Quá trình thực hiện quy hoạch