Bánh tiêu - món quà vặt giản dị từ
miền Nam
Món bánh tiêu tuy giản dị, thậm chí còn chẳng có nhân như nhiều loại
bánh khác mà vẫn có sức thu hút lạ lùng bởi lớp vỏ giòn, dai mà xốp với
những hạt vừng thơm ngon.
Nguyên liệu:
160ml nước ấm
(b
ạn có thể cho ly
nước lạnh vào lò
vi sóng quay 15
giây, hoặc pha
100ml nước lạnh
với 60ml nước
sôi, lúc nào sờ
tay vào nước ấm
vừa là được)
70gr đường
7gr men khô làm
bánh mỳ (bạn có
thể mua men ở
siêu thị hay tại
các quầy bán gia
vị ở chợ hoặc tại
các lò bán bánh
mỳ)
Bước 2:
Sau 10 phút bạn
trộn hỗn hợp A
vào hỗn hợp
nước - men.
Dùng muỗng lớn
trộn hỗn hợp bột
và nước quyện
đều. Tùy theo
mức độ hút nước
của mỗi loại bột
mà bạn thêm
nước hay thêm
bột cho phù hợp.
Cho bột ra bàn
nhồi, nhớ rắc bột
áo vì hỗn hợp lúc
này sẽ rất ướt;
bạn cũng có thể
thêm bột nếu bột
ướt, dùng l
ực của
hai bàn tay nhồi
đều, vừa nhồi
khi bột nở gấp
đôi là được. Bước 3:
Lấy ra đập bột
cho hết bọt khí,
dùng tay vo bột
thành hình thon
dài. Dùng dao bén
hay dùng kéo cắt
bột thành từng
phần nhỏ đều
nhau. Cán bột thành hình tròn.
Ở công
đoạn này bạn có thể cho bé làm
cùng, bé sẽ rất thích thú đấy! Lăn bột qua vừng, dùng đồ cán
bột để cán đều vừng khắp bề
mặt bột là được. Bạn không nên
cán bánh quá mỏng hay quá d
Khi bánh nở vàng đều mặt thì
bạn dùng đũa lật mặt còn
lại chiên tiếp. Tốt nhất bạn nên
chiên từng chiếc một để dễ lật
bánh, lúc chiên nên để lửa vừa,
không nóng quá bánh sẽ dễ
cháy. Bánh vàng bạn vớt bánh ra đĩa
có lót giấy thấm dầu là xong!
Ở miền Bắc thì có lẽ món bánh tiêu chưa được phổ biến lắm, tuy nhiên ở
miền Nam có lẽ ai cũng từng ít nhất một lần trong đời học trò đã ăn qua.
Mùa mưa trời lạnh lạnh ngồi bên cạnh chảo dầu chiên, bánh vớt ra cái nào là
hết cái đó.
Ký ức của mình về món bánh tiêu là mỗi lần tan trường khi mùa mưa kéo về
là cả nhóm bạn rủ nhau đi ăn quà vặt, chỉ là quán cóc ven đường bé xíu
nguyên cả nhóm người chen chúc nhau, từng cái bánh tiêu vừa được cô bán
hàng vớt ra khỏi chảo là bạn này giành, bạn kia kéo, nóng hổi chưa kịp
nguội đã hết vèo.
Giờ đây tất cả những bạn học cùng mình đều đã trưởng thành, lập gia đình,
có con; nhưng những kỷ niệm thời học trò với những món quà vặt bên lề
đường dường như luôn đi theo chúng mình, để một lần gặp nhau đều nhớ lại
một tuổi học trò thật trong sáng, hồn nhiên.