Tiểu luận logic học: Đề tài 20 câu truyện về logic học - Pdf 23

Bộ giáo dục và đào tạo
trờng đại học kinh doanh và công nghệ Hà Nội
khoa triết học và x hộiã
*
tiểu luận
LOGIC HC
Đề tài: 20 câu truyện về logic học
Giỏo viờn hng dn: Ths. Lờ Ngc Cng
Sinh viờn thc hin : Nguyn Th Bớch Ngc
Lp : 11LT-QL02N
Mó sinh viờn : 14400634
Hà Nội, tháng 10 năm 2014
2
20 câu truyện về logic học
1.Logic “củ chuối
2.Hai viên gạch
3.Cuộc sống là những va đập
4.Sự bình yên
5.Câu chuyện cây bút chì
6.Hạnh phúc dưới chân
7.Hạnh phúc
8.Nụ cười và nước mắt
9.Chuyện trời mưa
10.Chiếc hộp tình yêu
11.Những người bạn
12.Giấc mơ
13.Bài học đáng giá
14.Vết thương
15.Một câu chuyện cảm động
16.Chôn lừa
17.Những ô cửa màu vàng

gạch, mua dụng cụ và bắt tay vào việc. Một chú tiểu được giao xây một bức
4
tường gạch. Chú rất tập trung vào công việc, luôn kiểm tra xem viên gạch đã
thẳng thớm chưa, hàng gạch có ngay ngắn không. Công việc tiến triển khá
chậm vì chú làm rất kỹ lưỡng. Tuy nhiên, chú không lấy đó làm phiền lòng
bởi vì chú biết mình sắp sửa xây một bức tường tuyệt đẹp đầu tiên trong đời.
Cuối cùng, chú cũng hoàn thành công việc vào lúc hoàng hôn buông xuống.
Khi đứng lui ra xa để ngắm nhìn công trình lao động của mình, chú
bỗng cảm thấy có gì đó đập vào mắt. Mặc dù chú đã rất cẩn thận khi xây bức
tường song vẫn có hai viên gạch bị đặt nghiêng. Và điều tồi tệ nhất là hai viên
gạch đó nằm ngay chính giữa bức tường. Chúng như đôi mắt đang trừng trừng
nhìn chú. Kể từ đó, mỗi khi du khách đến thăm ngôi đền, chú tiểu đều dẫn họ
đi khắp nơi, trừ đến chỗ bức tường mà chú xây dựng.
Một hôm, có hai nhà sư già đến tham quan ngôi đền. Chú tiểu đã cố lái
họ sang hướng khác nhưng hai người vẫn nằng nặc đòi đến khu vực có bức
tường mà chú xây dựng. Một trong hai vị sư khi đứng trước công trình ấy đã
thốt lên:
- Ôi, bức tường gạch mới đẹp làm sao!
- Hai vị nói thật chứ? Hai vị không thấy hai viên gạch xấu xí ngay giữa
bức tường kia ư? - chú tiểu ngạc nhiên kêu lên.
- Có chứ, nhưng tôi cũng thấy 998 viên gạch còn lại đã ghép thành một
bức tường tuyệt vời ra sao - vị sư già từ tốn.
Đôi khi chúng ta quá nghiêm khắc với bản thân mình khi cứ luôn
nghiền ngẫm những lỗi lầm mà ta đã mắc phải, cho rằng cả thế giới đều nhớ
đến nó và quy trách nhiệm cho ta. Chúng ta đã hoàn toàn quên rằng đó chỉ là
hai viên gạch xấu xí giữa 998 viên gạch hoàn hảo.
Và đôi khi chúng ta lại quá nhạy cảm với lỗi lầm của người khác. Khi
bắt gặp ai mắc lỗi, ta nhớ kỹ từng chi tiết. Và hễ có ai nhắc đến tên người đó,
ta lại liên hệ ngay đến lỗi lầm của họ mà quên bẵng những điều tốt đẹp họ đã
làm.

phải chọn lấy một. Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương
tuyệt mỹ vì có những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên là bầu trời
xanh với những đám mây trắng mịn màng. Tất cả những ai ngắm bức tranh
này đều cho rằng đây là một bức tra nh bình yên thật hoàn hảo.
Bức tranh kia cũng có những ngọn núi, nhưng những ngọn núi này trần
trụi và lởm chởm đá. Ơ' bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút kèm theo
sấm chớp. Đổ xuống bên vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xóa. Bức tranh
này trông thật chẳng bình yên chút nào.
Nhưng khi nhà vua ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi
cây nhỏ mọc lên từ khe nứt của một tảng đá. Trong bụi cây một con chim mẹ
đang xây tổ. Ơ' đó giữa dòng thác trút xuống một cách giận dữ, con chim mẹ
đang bình thản đậu trên tổ của mình Bình yên thật sự.
"Ta chấm bức tranh này! - Nhà vua công bố - Sự bình yên không có
nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc.
Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm
thấy sự yên tĩnh trong trái tim. Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của sự bình
yên".
5.Câu chuyện của cây bút chì
Khi ra đời, một cây bút chì luôn thắc mắc rằng cuộc sống bên ngoài
xưởng làm bút chì sẽ ra sao bởi thỉnh thoảng nó nghe những người thợ nói
chuyện với nhau. Bút chì băn khoăn mãi, anh em của nó cũng không biết gì
hơn. Cuối cùng, trước hôm được mang đến các cửa hàng, bút chì hỏi người
thợ làm bút rằng nó và anh em nó sẽ ra sao ở bên ngoài cuộc sống rộng lớn
kia.
Người thợ làm bút mỉm cười. Ông nói:
- Có năm điều cháu và các anh em của cháu nên nhớ khi bắt đầu cuộc
7
sống. Nếu cháu nhớ và làm được thì cháu sẽ trở thành cây bút chì tốt nhất.
Thứ nhất: cháu có thể làm được những điều kì diệu nhất nếu cháu nằm
trong bàn tay một người nào đó và giúp họ làm việc.

thụ sừng sững giữa thảo nguyên bát ngát nhưng vẫn chưa với được những vì
sao cho riêng mình… Cỏ cũng không còn màu xanh nữa mà trở nên vàng úa,
và lặng lẽ ở phía dưới cây cao.
Cây bắt đầu mệt mỏi nhận ra rằng mình không thể đi đến cái nơi bản
thân vẫn cho là thiên đường hạnh phúc. Cây hối hận nhìn xuống phía dưới.
Cỏ vẫn ngồi đó, vẫn đang vui đùa với những cánh hoa, vẫn đang thướt tha
cùng muôn loài bướm.
Cây chợt cảm thấy nuối tiếc, hối hận khi hiểu: Hạnh phúc chính là điều
mà Cây đã từng có và đánh mất. Cây buồn, nỗi buồn không thể nói cùng ai…
“Cây ở trên đó thế nào?” - Một ngày Cỏ cất tiếng hỏi thăm.
“Mọi thứ ở đây đều tốt. Được làm bạn với Gió và nghe tiếng chim hót
líu lo. Cuộc sống muôn màu và rất là vui vẻ” - Cây ngẩng cao đầu trả lời ngọn
Cỏ.
“Vậy là Cây đã tìm thấy những vì sao hạnh phúc ?” - Cỏ nhìn Cây hỏi
tiếp.
Cây gật đầu đưa mắt nhìn Cỏ rồi khẽ mỉm cười quay đi, ngẩng cao đầu
hướng về phía các vì sao lơ đãng. Không phải vì Cây muốn tiếp tục đi tìm
hạnh phúc mà đơn giản, Cây đang cố tránh một ánh mắt nhìn. Vì Cây đang
nói dối! Vì Cây biết mình cô độc. Vì Gió chỉ đến rồi Gió lại đi. Gió bỏ Cây ở
lại và lả lơi thổi mãi chứ không bao giờ dừng lại. Và Chim cũng vậy, Chim
không thể ở đó hót mãi cho Cây nghe.
Cây biết Cây là kẻ cô đơn nhưng cái bản tính kiêu căng vốn có đã
không cho phép Cây hạ độ cao, thừa nhận sự nuối tiếc. Cây sợ phải xấu hổ, sợ
9
tỏ ra mình yếu đuối. Vì thế, Cây mãi ngẩng cao đầu và không chịu nhìn
xuống…
Cuộc sống lại lặng lẽ trôi đi… Cho đến một ngày, Bão đến! Cây đương
đầu chống chọi. Bão gào rú, Cây ngả nghiêng rung chuyển. Bão thổi mạnh,
Cây bật gốc lung lay. Bão cười, Bão đẩy nhẹ, Cây ngã xuống đổ gục, nằm yên
trên thảo nguyên lạnh lẽo… Cây kiệt sức, lịm đi.

Một hôm Nụ Cười bắt gặp Nước Mắt đang ngồi khóc cạnh dòng sông,
Nụ Cười hỏi: "Sao bạn lại khóc?".Nước mắt trả lời: “Có một người làm cho
mình rất đau lòng, người ấy không yêu thương mình. "Oh vậy ah", Nụ Cười
nói:"Đơn giản thôi bạn ah, vì người ấy không hiểu bạn, cuộc đời còn nhiều
thứ phải lo hơn là tình yêu". Nước Mắt lại khóc:"Mình nghĩ vì mình xấu xí,
không đáng yêu, không có nụ cười dễ thương như bạn". “Oh chẳng sao đâu
bạn hãy nhìn xuống dòng sông và nghĩ về người ấy lúc ban đầu xem nào".
Nước Mắt nhìn xuống cô bé không tin vào mắt mình, một người rất dễ thương
với nụ cười chân thật nhìn cô, Nước Mắt hỏi:"Ai vậy?".Nụ Cười trả lời:"Bạn
đấy Nước Mắt ạ, vì bạn suốt ngày u buồn nên bạn không biết được mình có
một nụ cười tuyệt đến mức nào"
Nước Mắt mừng quá:"Bạn có thể kết bạn với mình không?".Nụ Cười
đáp:"Tất nhiên rồi, mình sẽ dạy cho bạn cười, còn bạn hãy dạy cho mình
khóc, khi có ai đó làm mình đau lòng mình muốn khóc một lát để lòng nhẹ
nhàng hơn".
Và từ đó Nụ Cười và Nước Mắt kết bạn thân đi đâu cũng có nhau, họ
chia sẽ cho nhau, nâng đỡ nhau đễ đi hết cuộc đời vốn dĩ nhiều đau khổ hơn
niềm vui, nhiều giả dối hơn chân thật,nhưng tin rằng nếu họ cùng nhau vượt
qua những đau khổ thì cuộc sống trở nên rất giản đơn và nhẹ nhàng.
11
Hãy để mọi thứ yên lặng lãng quên, chẳng lẽ bạn có thể nhớ hết những
gì xảy ra một năm qua? Nhớ hết những người làm bạn đau lòng? Không, nếu
vậy cuộc sống sẽ rất nặng nề và hụt hẫng. Hãy khóc nếu bạn thấy buồn rất
buồn vì người ta làm bạn đau lòng, nhưng hãy tha thứ và vui cười để mọi
người được vui vẻ theo bạn.
9.Chuyện trời mưa
Khi đi ngoài đường, gặp trời mưa chúng ta sẽ làm gì để không bị ướt?
Có người sẽ tìm nơi ẩn náu, có người sẽ mặc áo mưa v.v Nhưng suốt cuộc
đời bạn, có bao giờ bạn bị mưa làm ướt sũng chưa? Có bao giờ bạn dầm mưa
chưa?

Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy đứa con gái nhỏ cầu xin con
tha thứ.
Đứa con gái nhỏ, sau đấy không bao lâu, qua đời trong một tai nạn.
Nhiều năm sau, người cha vẫn khư khư giữ cái hộp giấy bên mình, mỗi khi
gặp chuyện nản lòng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình yêu
mà đứa con gái bé bỏng của ông đã thổi vào chiếc hộp.
Trong cuộc sống, chúng ta đã và sẽ nhận được những chiếc hộp quý giá
chứa đầy tình yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái của chúng ta, từ bạn bè,
gia đình. Trên đời này, chúng ta không thể có được tài sản nào quý giá hơn
những chiếc hộp chứa đầy tình yêu vô tư như thế.
11.Người Bạn
Người chủ tiệm treo tấm bảng "Bán Chó Con" lên cánh cửa. Những
tấm biển kiểu như vậy luôn hấp dẫn các khách hàng nhỏ tuổi. Ngay sau đo,ù
có một cậu bé xuất hiện. "Chú bán mấy con chó này với giá bao nhiêu vậy?"
13
cậu bé hỏi.
Ông chủ trả lời "Khoảng từ $30 cho tới $50."
Cậu bé móc trong túi ra một ít tiền lẻ. "Cháu có $2.37," cậu nói, "cháu
có thể coi chúng được không?"
Người chủ tiệm mỉm cười và huýt sáo. Từ trong cũi chạy ra chó mẹ
Lady cùng với năm cái nắm lông be bé xinh xinh chạy theo. Một con chó con
chạy cà nhắc lết theo sau. Ngay lập tức, cậu bé chỉ vào con chó nhỏ bị liệt
chân đó "Con chó con này bị làm sao vậy?"
Người chủ giải thích rằng bác sĩ thú y đã coi và nói rằng con chó con bị
tật ở phần hông. Nó sẽ bị đi khập khiễng mãi mãi. Nó sẽ bị què mãi mãi. Đứa
bé rất xúc động. "Cháu muốn mua con chó con đó."
Người chủ nói rằng "Chắc là cháu không muốn mua con chó đó đâu,
còn nếu cháu muốn nó thì chú sẽ cho cháu luôn."
Cậu bé nổi giận. Cậu nhìn thẳng vào mắt của người chủ, và nói rằng
"Cháu không muốn chú cho cháu con chó con đó. Nó xứng đáng như bất kỳ

đang chuẩn bị vào vòng chạy. "Đúng rồi, họ đang hoan hô mấy đứa con trai."
Tôi đang chạy thẳng vào nhà tắm thì có một cô gái đâm sầm vào tôi.
"Oa, bạn thiệt là có lòng dũng cảm!" cô gái đó nói với tôi.
Tôi nghĩ thầm "Lòng dũng cảm? Cô này chắc nhầm mình với ai rồi. Tôi
thua mà!"
"Nếu tôi thì đã không thể chạy nổi hai dặm như bạn vữa làm. Tôi chắc
sẽ bỏ cuộc ngay từ vòng đầu tiên. Chân bạn có sao không? Chúng tôi đã hoan
hô cổ vũ bạn đó. Bạn có nghe không?"
Tôi không thể tin nổi. Một người lạ hoắc lại hoan hô tôi - không phải vì
cô ấy muốn tôi thắng, mà vì cô ấy muốn tôi tiếp tục mà không bỏ cuộc. Tôi lại
lấy lại được niềm hy vọng. Tôi quyết định sẽ tham gia kỳ thi đấu năm tới.
15
Một cô gái đã lấy lại cho tôi ước mơ của mình.
Vào hôm đó tôi học được hai điều:
Thứ nhất, một chút thân ái và tin tưởng vào người khác có thể làm thay
đổi người đó rất nhiều.
Thứ hai, sức mạnh và dũng khí không phải luôn được đo bằng những
huy chương và những chiến thắng. Chúng được đo bằng những vật lộn mà
chúng ta vượt qua được. Những người mạnh nhất không phải lúc nào cũng là
những người thắng cuộc mà là những người không bỏ cuộc khi họ đã thua.
Tôi chỉ có một ước mơ vào ngày đó - có lẽ là khi cuối cấp - tôi có thể
thắng cuộc đua này với tiếng hoan hô vang dội như khi tôi được hoan hô ngày
hôm nay.

13.Bài học đáng giá
Tôi vẫn thường bay tới Dallas để gặp một khách hàng của mình. Thời
gian đối với tôi rất quan trọng và kế hoạch của tôi là xuống máy bay, chạy tới
gặp khách hàng, sau đó quay về sân bay rồi bay về. Một chiếc taxi đón tôi.
Người tài xế chạy vội mở cửa cho tôi và chờ cho tôi ngồi thoải mái trong xe rồi
mới đóng cửa lại. Khi anh ta vào chỗ ngồi, anh ta nhắc tôi rằng có tờ Wall Street

mà cậu không hề nổi giận với ai dù chỉ một lần.
Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một bữa cậu bé tìm cha mình báo
rằng đã không còn một cái đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu đã cùng cậu
đến bên hàng rào. Ở đó ông nói với cậu rằng "Con đã làm rất tốt, nhưng hãy
nhìn những lỗ đinh trên hàng rào. Hàng rào đã không thể giống như xưa nữa
rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói đó cũng giống như
những lỗ đinh này, để lại những vết sẹo trong lòng người khác. Dù sau đó con
có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn ở lại. Vết thương
tinh thần cũng đau đớn như những vết thương thể xác vậy. Những người xung
17
quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quý. Họ giúp con cười và giúp con trong
mọi chuyện. Họ nghe con nói khi con gặp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn
sàng mở rộng tấm lòng mình cho con. Hãy nhớ lấy lời cha "
15.Một câu chuyện cảm động
Tại Thế Vận Hội đặc biệt Seatte (dành cho những người tàn tật) có chín
vận động viên đều bị tổn thương về thể chất hoặc tinh thần, cùng tập trung
trước vạch xuất phát để tham dự cuộc đua 100m.
Khi súng hiệu nổ, tất cả đều lao đi với quyết tâm chiến thắng. Trừ một
cậu bé. Cậu cứ bị vấp té liên tục trên đường đua. Và cậu bật khóc. Tám người
kia nghe tiếng khóc, giảm tốc độ và ngoái lại nhìn. Rồi họ quay trở lại.
Tất cả, không trừ một ai! Một cô gái bị hội chứng Down dịu dàng cúi
xuống hôn cậu bé:
- Như thế này, em sẽ thấy tốt hơn.
Cô gái nói xong, cả chín người cùng khoác tay nhau sánh bước về vạch
đích.
Khán giả trong sân vận động đồng loạt đứng dậy. Tiếng vỗ tay hoan hô
vang dội nhiều phút liền. Mãi về sau, những người chứng kiến vẫn còn truyền
tai nhau câu chuyện cảm động này.
Tận trong sâu thẳm, chúng ta luôn ý thức chiến thắng không phải là tất
cả, mà ý nghĩa thật sự của cuộc sống là ở chỗ ta giúp đỡ người khác cùng

- Sao những ô cửa đó lại màu vàng nhỉ? - cậu bé thầm nghĩ.
- Chắc là những ô cửa đó làm bằng vàng, vậy thì cả ngôi nhà đó chắc
cũng làm bằng vàng, sao lại có cả một ngôi nhà bằng vàng nhỉ? - cậu bé tiếp
tục với những suy nghĩ của mình.
19
Để trả lời những thắc mắc đó, ngày hôm sau cậu bé quyết định đi đến
cuối cánh đồng để được tận mắt xem ngôi nhà bằng vàng ấy.
Sáng hôm sau, cậu bắt đầu khởi hành. Đi, đi mãi. Cuối cùng cậu cũng
đến nơi. Bây giờ trời đã xế chiều, hoàng hôn bắt đầu buông xuống. Sắc đỏ lại
bao trùm tất cả. Ngước mắt nhìn lên, cậu bé ngạc nhiên khi trước mặt mình
không phải là một ngôi nhà bằng vàng, mà chỉ là một ngôi nhà bình thường
như chính ngôi nhà của cậu. Nhà được lợp ngói đỏ, những ô cửa sổ cũng
không làm bằng vàng. Thất vọng, cậu quay lưng bỏ về. Bất ngờ, cậu lại nhìn
thấy những ô cửa sổ màu vàng ở cuối cánh đồng hướng về phía nhà mình.
Ánh sáng vàng nơi cuối chân trời hắt ra từ những ô cửa sổ nhà cậu. Cậu bé
chợt nhận ra không phải là những ô cửa sổ làm bằng vàng, mà là ánh sáng lúc
hoàng hôn chiếu vào những ô cửa hắt ra mà thôi.
Chẳng cần phải di đâu xa để tìm kiếm. Cũng như cậu bé này, nhiều
người vẫn cứ mãi kiếm tìm hạnh phúc ở nơi nào đó xa xôi mà họ lại quên mất
hạnh phúc ở ngay xung quanh mình.
18.Logic học
Trong tiết logic học, giáo sư nói sinh viên:
- Ví dụ nhé, nhà em nuôi có con bò nào không?
- Có ạ
- Vậy theo logic, nhà em có một đồng cỏ, đúng không nào?
- Đúng ạ!
- Vẫn theo logic, em có một căn nhà bên đồng cỏ?
- Ôi, đúng ạ!
- Vì em có ngôi nhà tuyệt thế, chắc là em sẽ có tiền rủng rỉnh đôi chút?
- Dĩ nhiên thưa thầy!

- Sao các em đều về nhất trong cuộc thi hay quá vậy?
- Dạ tại vì ngày nào ba em cũng xỉn, mà xỉn vô là ổng rượt cả nhà
chạy có cờ. Riết rồi quen nên tụi em chạy nhanh vậy á.
- Nếu má em mà đi thi, má em còn chạy nhanh hơn- đứa em chen vô.
Phóng viên: - ???!
22


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status