Tiểu luận môn Tâm lí du khách, đề tài: Tìm hiểu về đất nước và con người Mỹ - Pdf 23

BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
KHOA DU LỊCH – ĐẠI HỌC HUẾ

MÔN: TÂM LÝ DU KHÁCH
Nhóm: 2
Lớp: K45 Tổ chức & Quản lý sự kiện.Giáo viên hướng dẫn: Nguyễn Thị Ngọc Cẩm
Danh sách nhóm
1. Trương Thị Thục Hiền
2. Bùi Thị Trinh
3. Trương Thị Thu Thủy
4. Đỗ Thị Thanh
5. Trần Đình Hoàn
6. Trần Thị Ngọc Liên
Huế, ngày 29 tháng 9 năm 2014
LỜI CẢM ƠN
Nhóm 2 lớp K45 Tổ chức Quản lý sự kiện xin được cảm ơn cô Nguyễn Thị Ngọc Cẩm -
giảng viên môn tâm lý du khách – đã cho chúng em những kiến thức bổ ích. Qua bài tiểu
luận này, chúng em đã có cơ hội tiếp cận và tìm hiểu về đất nước, con người Mỹ - cường
quốc kinh tế của thế giới. Một lần nữa chúng em xin chân thành cảm ơn sự giúp đỡ của
cô. Chúc cô sức khỏe và luôn thành công trong cuộc sống.
ĐẶT VẤN ĐỀ
Cuộc sống của chúng ta luôn luôn thay đổi. Vì vậy, con người cũng luôn có xu
hướng tìm mọi cách để hòa nhập vào sự phát triển đa dạng và nền văn minh nhân loại.
Quá trình hiện đại hóa với những thành tựu ưu việt của tiến bộ khoa học kĩ thuật đã làm
cho con người trên toàn cầu xích lại gần nhau hơn. Chỉ cần trao đổi thông tin qua mạng
Internet, thì hai người ở hai bờ đại dương có thể quen biết, tìm hiểu và nhìn thấy nhau.
Với những nhu cầu ngày càng cần thiết và phong phú trong việc giao tiếp, khám phá các
nền văn hóa khác nhau của các dân tộc trên thế giới thì những loại hình phục vụ và đáp

1776. Tên hiện tại được khẳng định một lần nữa vào ngày 15 tháng
11 năm 1777 khi Đệ nhị Quốc hội Lục địa chấp thuận Những Điều khoản Liên hiệp.
Điều khoản đầu phát biểu như sau "Tên gọi của Liên bang này sẽ là The United States
of America."
Tên Columbia cũng có một thời là tên thông dụng để chỉ châu Mỹ và Mỹ. Nó được
lấy ra từ tên của Christopher Columbus, người khám phá ra châu Mỹ và tên này xuất
hiện trong tên District of Columbia (chính là thủ đô Washington D.C. của Mỹ). Hình
tượng Columbia với đặc điểm của một người phụ nữ xuất hiện trên một số tài liệu
chính thức, bao gồm một số loại tiền của Mỹ. Cách thông thường để nói đến một công
dân Mỹ là dùng từ người Mỹ (American).
Hiện nay trong tiếng Việt toàn danh nước Mỹ thường được dịch là Hợp chúng quốc
châu Mỹ, Hợp chúng quốc Mỹ, Hợp chúng quốc Hoa Kỳ, gọi tắt là Hoa Kỳ hoặc Mỹ.
Các tên gọi này bắt nguồn từ dịch danh của nước Mỹ tại hai quốc gia nằm trong Văn
hóa quyển chữ Hán là Nhật Bản và Trung Quốc.
b) Biểu tượng:
- Quốc thú: bò rừng Bison, đại bàng đầu trắng. Đại bàng đầu trắng hiện thân cho sức
mạnh, quyền uy của nước Mỹ. Nó xuất hiện linh thiêng trên quốc huy, đồng tiền, huy
hiệu tổng thống.
- Quốc thụ (các loại cây biểu trưng quốc gia): cây sồi
- Quốc hoa: hoa hồng
- Tượng nữ thần tự do: Tượng Nữ thần Tự do vốn
là món quà của người dân
Pháp gửi cho Mỹ. Bức tượng này là biểu tượng
cho lý tưởng tự do cũng như biểu tượng của chính
nước Mỹ. Tượng này khắc hình dáng của người
phụ nữ mặc áo choàng màu trắng (thể hiện Nữ
thần tự do của La Mã là Libertas) với tay phải
cầm ngọn đuốc, tay còn lại cấm phiến đá khắc
ngày độc lập của Mỹ (tức 4/7/1776).
c) Quốc huy:

quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc. Để đảm bảo những quyền này, các chính
phủ phải do dân bầu ra, quyền lực là quyền lực của nhân dân. Nếu chính phủ nào hủy
hoại những mục tiêu này thì người dân có quyền thay đổi hoặc lật đổ chính phủ và
hình thành nên chính phủ mới, dựa trên những nguyên tắc và tổ chức quyền lực theo
hình thức mà người dân cho là chắc chắn sẽ đảm bảo được sự an toàn và hạnh phúc
của họ.”
II. ĐỊA LÝ:
1. Vị trí địa lý:
Mỹ gồm có 50 tiểu bang và một đặc khu liên bang. Quốc gia này nằm gần hoàn toàn
trong tây bán cầu: 48 tiểu bang lục địa và thủ đô Washington, D.C., nằm giữa Bắc Mỹ,
giáp Thái Bình Dương ở phía tây, Đại Tây Dương ở phía đông, Canada ở phía bắc,
và Mexico ở phía nam. Tiểu bang Alaska nằm trong vùng tây bắc của lục địa Bắc Mỹ,
giáp với Canada ở phía đông. Tiểu bang Hawaii nằm giữa Thái Bình Dương. Mỹ cũng có
14 lãnh thổ hay còn được gọi là vùng quốc hải rải rác trong vùng biển Caribbe và Thái
Bình Dương.
2. Địa hình:
Là quốc gia lớn thứ 3 trên Thế Giới (sau Canada và Nga), Mỹ có địa lý hết sức đa dạng
về địa hình và khí hậu, bao gồm đồng bằng, núi, vùng ven biển. Đất nước được bao
quanh bởi Đại Tây Dương, Thái Bình Dương, Bắc Cực, biển Caribean và vịnh Mexico.
Đặc điểm địa hình: núi cao đồ sộ Cordillera và Andes ở phía Tây, đồng bằng thấp ở phía
Đông.
Sông ngòi: các sông chính: Sông Mississippi, sông Colorado, sông Red
3. Khí hậu chung:
Với diện tích lãnh thổ rộng lớn, khí thời tiết của Mỹ có tất cả các kiểu khí hậu: khí
hậu ôn đới ở đa số các vùng, khí hậu nhiệt đới ở một số vùng phía Nam, khí hậu địa cực
ở Alaska, Đại Bình Nguyên phía tây kinh tuyến 100 độ và ở Đại Bồn Địa có khí hậu khô
hạn, khí hậu hoang mạc ở Tây Nam, khí hậu Địa Trung Hải ở duyên hải California.
Khí hậu ở Mỹ cũng phân theo 4 mùa rõ rệt: xuân, hạ, thu, đông. Từ tháng 3 đến tháng 5
là tiết trời ấm áp của mùa xuân, mùa hạ (hè) bắt từ tháng 6 kéo dài dài đến 8 khí hậu nắng
- nóng, từ tháng 8 đến tháng 11 là vào mùa thu mát mẻ trong lành, và mùa đông là từ

tiếng Anh là ngôn ngữ chính thức tại Hawaii theo luật tiểu bang.
Một số lãnh thổ quốc hải công nhận chính thức ngôn ngữ bản địa của họ cùng với
tiếng Anh: tiếng Samoa và tiếng Chamorro được công nhận tạiSamoa thuộc
Mỹ và Guam theo thứ tự vừa kể; Tiếng Caroline và tiếng Chamorro được công nhận
tại Quần đảo Bắc Mariana tiếng Tây Ban Nha là ngôn ngữ chính thức của Puerto Rico.
IV. CON NGƯỜI
1. Niềm tin của người Mỹ
Người Mỹ tin rằng tất cả mọi người đều bình đẳng và có quyền ngang nhau trong cuộc
sống. Tất cả mọi người đều được đối xử công bằng và với mức độ tôn trọng như nhau.
Đây là một trong những nguyên tắc cơ bản nhất của triết học Mỹ.
Chỉ có bạn mới là người quyết định cuộc sống của bạn sẽ như thế nào và tương lai của
bạn ra sao. Người Mỹ thường không tin vào sự may rủi hoặc số phận. Họ rất tự hào về
những thành tựu cá nhân đạt được.
Sự thay đổi là một điều cần thiết và tốt đẹp. Nó sẽ mang lại sự tiến bộ và cải tiến. Truyền
thống cũ thường không được đánh giá cao ở Mỹ như các nước khác.
Khi ra quyết định lý quan trọng hơn tình. Người Mỹ thường thích nhất phần kết luận "the
bottom line". Nói cách khác, quyết định hiệu quả nhất là quyết định tạo ra kết quả năng
suất nhất, thường được quy ra tiền USD thậm chí cả xu.
2. Cách viết họ tên:
Tên người Mỹ được viết theo thứ tự tên riêng trước, sau đó đến tên đệm và cuối cùng là
họ. Họ lấy theo họ bố; không dùng họ mẹ. Ví dụ, Bill William Clinton trong đó Bill là
tên riêng, William là tên đệm, và Clinton là họ. Tên đệm thường được viết tắt hoặc thậm
chí không viết.
Phụ nữ Mỹ khi lấy chồng đổi họ theo họ chồng. Có một số người dùng cả họ mình và họ
chồng.
3. Tính cách, lối sống, sở thích của người Mỹ:
- Người Mỹ có tính cách thoáng đạt, thích hoạt động xã giao, vui tính, họ rất cởi
mở, thân thiện… đặc biệt là tâm lý của người châu Mỹ rất coi trọng nghi thức đối
với phụ nữ, tôn trọng và luôn bảo vệ người phụ nữ.
- Người Mỹ sùng bái chủ nghĩa cá nhân, tự do dân chủ, thực dụng, nhưng không thể

phương Đông.
- Trí tuệ của người Mỹ
Có tính năng động rất cao, rất thực dụng, với họ mọi hành động điều được cân nhắc kĩ
càng trên nguyên tắc lợi ích thiết thực.
V. HỆ THỐNG GIÁO DỤC Ở MỸ
Giáo dục Mỹ chủ yếu là nền giáo dục công do chính phủ liên bang, tiểu bang và địa
phương điều hành và cung cấp tài chính. Việc giáo dục trẻ em ở độ tuổi nhà trẻ và mẫu
giáo mang tính chất bắt buộc. Một phần của giáo dục bắt buộc được thực hiện thông qua
nền giáo dục công. Ở Mỹ, chế độ giáo dục là bắt buộc và miễn phí cho đến 16 hoặc 18
tuổi.
Nói chung, hệ thống giáo dục phổ thông Mỹ bao gồm 12 lớp tiểu học và trung học,
học sinh học trong khoảng thời gian 12 năm học trước khi được tốt nghiệp và đủ điều
kiện để vào học đại học. .
Những học sinh nào hoàn thành trung học và muốn vào học trong một trường Đại
Học hay viện Đại Học thì phải theo học chương trình bậc đại học. Những cơ sở giáo dục
bậc đại học có chương trình học kéo dài 2 năm hoặc 4 năm trong một lĩnh vực cụ thể.
Chương trình học như vậy gọi là chuyên ngành (major), bao gồm những môn học chính
yếu hay những môn học đặc biệt.
- Mỹ là thỏi nam châm thu hút nhiều sinh viên quốc tế.
- Những trường đại học nổi tiếng ở Mỹ:
1. Đại học Harvard.
2. Đại học Princeton.
3. Đại học Yale.
4. Đại học Columbia.
5. Viện công nghệ California.
6. Viện công nghệ Massachusetts.
7. Đại học Stanford.
8. Đại học Chicago.
9. Đại học Pennsilvania.
10. Đại học Duke.

Một số truyền thống của người bản thổ Mỹ và nhiều đặc điểm văn hóa của người nô lệ
Tây Phi Châu được hấp thụ vào đại chúng người Mỹ.

1. Tôn giáo:
Tôn giáo tại Mỹ rất đa dạng về các tín ngưỡng và lễ nghi, và có số lượng tín hữu
khá cao. Đa số người Mỹ cho biết tôn giáo đóng một vai trò "rất quan trọng" trong cuộc
đời họ, một tỷ lệ bất thường tại một nước phát triển.
Tự do tôn giáo
Theo mô hình của Luật Tự do Tôn giáo Virginia, những người viết Hiến pháp đã
loại bỏ bất cứ tiêu chuẩn tôn giáo nào cho các chức vụ trong chính quyền, và Tu chính án
thứ nhất đã cụ thể cấm Chính phủ liên bang ban hành luật thiết lập tôn giáo hay cấm hành
đạo.
Vì thế, các tổ chức và cơ quan tôn giáo không bị chính quyền quấy nhiễu. Quyết
định này là do sự ảnh hưởng từ các quan niệm Duy lý là Kháng cách từ châu Âu, nhưng
một phần là do các nhóm tôn giáo nhỏ và các tiểu bang nhỏ lo ngại rằng họ sẽ bị thống trị
bởi một quốc giáo không đại diện họ.
Các tôn giáo chính
Tôn giáo tại Mỹ
Tôn giáo percent
Kitô giáo 78.5%
Không tôn
giáo
16.1%
Do Thái
giáo
1.7%
Phật giáo 0.7%
Hồi giáo 0.6%
Ấn Độ
giáo

diễn tả về ngày phán quyết. Nicholas Noyes cũng được biết đến với vần thơ tồi.
Những tác phẩm đầu diễn tả những cuộc xung đột và tương tác với người bản thổ Mỹ
như được thấy trong các tác phẩm của Daniel Gookin, Alexander Whitaker, John
Mason,Benjamin Church, và Mary Rowlandson. John Eliot đã dịch Thánh kinh sang
tiếng Algonquin.
b. Âm nhạc:
Âm nhạc là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của người Mỹ bản địa. Sự giàu có
của âm nhạc nơi đây được tô điểm bởi rất nhiều loại nhạc cụ như trống, sáo, lúc lắc và
các nhạc cụ khác như Fiddles, còi và Clapper. Các nhạc cụ này thường đi kèm với các bài
hát trong vùng và đóng vai trò quan trọng trong việc truyền tải lịch sử và phong tục. Bài
hát và tiếng trống là phần quan trọng nhất của âm nhạc Mỹ. Âm nhạc thường đi kèm với
vũ đạo trong hầu hết các lễ kỷ niệm. Âm nhạc truyền thống bắt đầu trên các nốt chậm và
sau đó bắt kịp với nhịp nhanh hơn. Các dụng cụ âm nhạc, tiếng la hét của các người chơi
và còi là một tín hiệu để các ca sĩ và vũ công thay đổi hiệu suất.
Có ba loại bài hát: truyền thống; bài hát nghi lễ và hiện đại, lấy cảm hứng từ văn hóa
châu Âu. Bài hát tình yêu được lấy cảm hứng từ những người da trắng và người Mỹ bản
địa không để ý nhiều đến nó.
c. Điện ảnh:
Hollywood nằm ở phía Tây Bắc của thành phố Los Angeles, thuộc bang California, Mỹ.
Nổi danh với tên gọi “Kinh đô điện ảnh”, Hollywood chính là đại diện cho ngành giải trí
và điện ảnh của Mỹ. Nơi đây đảm nhiệm các khâu quan trọng trong ngành điện ảnh như
biên tập, kỹ xảo, hậu sản xuất, ánh sáng…
3. Thể thao:
Người Mỹ yêu thể thao và coi đó là một trong những hoạt động giải trí hàng đầu.
Những môn thể thao phổ biến ở Mỹ : bóng chày, bóng đá, bóng rổ, bóng bầu dục, khúc
côn cầu,…

Bóng bầu dục “football” Bóng rổ “basketball”
Nhưng nói cho công bằng thì sự phổ biến của một môn thể thao nào, dù là đá
bóng, bóng chày, khúc côn cầu, bóng bầu dục, hay bóng rổ, nhiều phần tuỳ thuộc vùng

• Ngày lễ độc lập (4/7)
Tại Mỹ, Ngày Độc Lập, còn gọi là 4 tháng 7 (the 4th of July), là một ngày lễ liên bang để
kỷ niệm Tuyên ngôn Độc lập được ký năm 1776.Ngày lễ này thường được đi kèm với
những cuộc diễu hành, liên hoan ngoài trời, và nhiều buổi lễ công cộng. Từ năm 1777,
pháo hoa đã được đốt để đón mừng ngày lễ.
• Ngày lễ lao động (thứ 2 đầu tiên của tháng 9)
Khác các nước khác xung quanh ngày 01 tháng 5, tại Mỹ vào ngày thứ Hai đầu tiên trong
tháng Chín là ngày lễ lao động, đây cũng là thời điểm các đội bóng ,thể thao được nghỉ
dài ngày sau mùa thi đấu. Người dân Mỹ cũng được nghỉ 1 ngày để chào đón ngày lễ
này.
• Ngày Columbus (thứ 2 tuần thứ 2 tháng 10)
Christopher Columbus đã tìm ra Châu Mỹ và mở đầu cho cuộc di cư của người châu âu
sang châu Mỹ. Chính bởi vậy đây được coi là ngày trọng đại ở Mỹ.
• Hallowen(31/10)
Halloween hay Hóa lộ quỷ là một ngày lễ hội truyền thống được tổ chức vào đêm
ngày 31 tháng 10 hàng năm. Đặc biệt trong ngày này những đứa trẻ sẽ hoá trang trong
những bộ trang phục quái lạ đi đến gõ cửa những ngôi nhà để xin bánh kẹo. Ngày lễ này
được tổ chức ở các nước phương Tây, chủ yếu ở Mỹ, Canada, Vương quốc Liên hiệp
Anh và Bắc Ireland, Ireland, Puerto Rico
• Ngày cựu chiến binh (25/11)
Nước Mỹ đã từng tham chiến rất nhiều cuộc chiến tranh như chiến tranh thế giới lần 1,2,
chiến tranh Trung Quốc, Việt nam , Irac. Chính bởi vậy các chiến binh trở về từ các cuộc
chiến được quan tâm đặc biệt. Và ngày 25/11 được chọn làm ngày tôn vinh các cựu chiến
binh đó.
• Lễ tạ ơn (thứ 5 tuần lễ thứ 4 tháng 11)
Ngày Lễ Tạ Ơn ở Mỹ là một sự pha trộn của huyền thoại và lịch sử. Học sinh tại các
trường học và các tín đồ Ki Tô Giáo thường chỉ biết đó là một ngày lễ để tạ ơn Thiên
Chúa của Ki-Tô Giáo theo truyền thống tôn giáo của họ
• Lễ Giáng Sinh (25/12)
Lễ Giáng sinh, còn được gọi là lễ Thiên Chúa giáng sinh, Nô-el, hay Nô-en (từ tiếng

nhiều du khách bởi giàu sức biểu cảm.
Lễ hội Chitlin Strut
Lễ hội ném phân bò
Lễ hội bắt cá bằng tay
Lễ hội nguyên thủy ở Mỹ
VIII. ĐẶC ĐIỂM VÀ PHONG CÁCH GIAO TIẾP CỦA NGƯỜI MỸ
Người Mỹ ngay từ lúc bắt đầu gặp ai đã tin tưởng ngay người đó, chỉ khi nào họ bị
lừa thì họ mới bắt đầu nghi ngờ mà thôi. Nhưng họ chỉ trân trọng sau khi đã quan sát xem
học vấn và cách xử thế của người ấy ra sao.
Với mọi quan hệ, tiếp xúc gặp gỡ điều phải hẹn hò.
Trong quan hệ giao tiếp, cái quan trọng là nụ cười đầu tiên (nếu họ thích cười của
ta thì là bạn của họ).
Họ cho rằng không cần phải che dấu tình cảm mà hay biểu lộ thái quá.
Họ cười thoải mái, không đem tin giữ vào nụ cười mà với thái độ quan tâm buồn
rầu.
Thích được đón tiếp nồng hậu như một ngôi sao.
Tránh hỏi chủng tộc tôn giáo (một nhà chính trị pháp đã nói”Pháp có 3 loại tôn
giáo phái và 280 phomat nhưng Mỹ có 3 loại pho mát nhưng có 280 tôn giáo”).
Hai chủ đề thường đưa câu chuyện kết thúc cuộc giao tiếp đó là tuổi tác và tiền
bạc.
Người Mỹ trong giao tiếp được coi là không va chạm (“phi tiếp xúc”) ngoài cái
hôn khi gặp và chia tay.
Người Mỹ khi tiếp khách thường không hỏi khách có muốn uống cà phê hay nước
khoáng, mà cứ ngồi nói chuyện suông. Có khi họ cũng hỏi bạn thích uống thứ gì, nhưng
nếu bạn khách khí từ chối, thì họ không mời mọc nữa, và họ tự rót nước hoặc cà phê
uống ngay trước mặt bạn. Người Mỹ rất quý thời gian. Ở nơi làm việc, thường chỉ tiếp
khách từ nửa tiếng đến một tiếng là cùng. Khi đã đến giờ, họ đứng dậy tiễn khách ra về.
Khi tiếp khách họ không chuyện trò lan man, khi tiễn khách ít khi họ tiễn ra tận cửa.
 Cử chỉ, điệu bộ:
Người Mỹ cũng sử dụng cử chỉ, điệu bộ ở những mức độ khác nhau trong giao tiếp để


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status