CƠ SỞ VĂN HÓA CHỢ VIỆT NAM - Pdf 24

TRƯỜNG ĐẠI HỌC HÙNG VƯƠNG TP. HỒ CHÍ MINH
KHOA QUAN TRỊ KINH DOANH
LỚP 08QK04
TIỂU LUẬN MÔN : CƠ SỞ VĂN HÓA VIỆT NAM
CHỢ VIỆT NAM
Nhóm thực hiện gồm :
1.Đặng Quốc Thái
2.Phạm Dương Thắng
3.Nguyễn Thùy Dương
4.Đặng Trúc Mai
Năm 2009
1
Mục lục :
Lời giới thiệu
Chương 1: Chợ Miền Bắc
1) Chợ tình khâu vai – Hà Giang
2) Chợ Tình Nhân lý – Lạng Sơn
3) Chợ Âm Dương – Bắc Ninh
4) Chợ Phiên Bắc Hà – Lào Cai
5) Chợ Đồng Xuân – Hà Nội
6) Chợ Rồng – Nam Định
7) Chợ Viềng – Nam Định
8) Chợ Cốc Ly
Chương 2: Chợ Miền Trung
1) Chợ Gò – Bình Định
2) Chợ Đông Ba – Huế
3) Cho tinh sapa
4) Chợ Cầu Ngói Thanh Toàn – Huế
5) Chợ Cửa Khẩu Móng Cái – Quảng Ninh
6) Chợ Cồn – Đà Nẵng
Chương 3: Chợ Miền Nam

ghế bằng gỗ mộc mạc sẽ chờ du khách sẵn đấy với vài
món ăn nóng hổi, tuỳ thích như dự một bữa tiệc tốc hành
Khó có thể nói hết những cảm xúc tươi nguyên khi đi chợ
Việt ở các vùng đất khác nhau. Đi chợ miền biển,chúng
ta sẽ thấy những con cá còn quẫy trong những chiếc
thùng bằng nan tre đan rất khéo léo. Con tôm, con cua
ngọ nguậy, những con sứa óng ánh sắc cầu vồng vừa từ
biệt biển khơi phập phồng trong rổ Chợ miền quê là
3
những trái dừa còn “chỏm tóc”; là rau răm, riềng, sả, tỏi,
hành và rau ngũ điếc, nồng cay mùi vị khó quên; là lúa
gạo, sắn khoai lam lũ nhọc nhằn Lên chợ miền núi,
trung du, nơi có những túi thổ cẩm, chéo dù, khăn voan
rực với cây trái, lúa gạo, tôm cá miệt vườn của một vùng
kênh rạch phù xa miền Nam đầy sắc thái lạ lùng rỡ,
những chiếc sọt mây bóng bẩy tài hoa, những da gấu,
nhung nai, da trăn, mật ong, xa nhân, những cây kim hạt
muối quí báu từ miền xuôi mang lên, tình nghĩa Rồi
chợ miền Ðông, miền Tây Nam bộ, tấp nập xuồng ghe,
chợ trên sông bồng bềnh cánh võng
CHƯƠNG 1: CHỢ MIỀN BẮC
1 ) Hà Giang - Chợ tình Khâu Vai
Chợ tình Khâu Vai
Chợ tình Khâu Vai thuộc xã Khâu Vai, huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà
Giang. Đây là một phiên chợ tình độc đáo của Việt Nam.
Những người già nhất xã Khâu Vai bây giờ cũng không ai biết
chợ tình Khâu Vai có tự bao giờ. Chỉ biết rằng, từ lúc còn để
chỏm họ đã thấy có chợ tình rồi. Truyền thuyết bắt nguồn
phiên chợ là câu chuyện tình của một người con trai H’Mông
và một người con gái Giáy yêu nhau. Song, tình yêu của họ

lên yên ngựa, hoặc thong thả theo đường núi cho kịp chợ tình
trong tiếng khèn, tiếng hát réo rắt suốt ngày đêm không tắt
trên các triền núi xa xa dẫn đến Khâu Vai ngày chợ.
Cuộc sống ở vùng núi cao thường là vắng vẻ. Cả năm mới có
một phiên chợ, lại là phiên chợ tình, bởi vậy, có nhiều gia đình
cả bố, mẹ, con dâu, con trai dắt díu nhau đến chợ vui như
chảy hội. Thậm chí có nhiều cặp vợ chồng lấy nhau từ hơn
chục năm nay, đã có với nhau bốn mặt con và sống cách chợ
Khâu Vai gần hai ngày đường cũng lặn lội đến đây tìm niềm
vui
5

Bóng chiều chạng vạng, mọi người bắt đầu đổ xuống thung lũng
Khâu Vai trong thanh âm nhộn nhịp tiếng nói cười, đi lại, gọi
nhau và cả tiếng lục lạc, vó ngựa của phiên chợ lúc nào cũng
nhộn nhịp đông vui nhất. Đó đây trong các lều quán bắt đầu
xuất hiện những cặp tình nhân ngồi sát bên nhau, vừa chụm
đầu trò chuyện vừa nhắm thức ăn và uống rượu. Rượu được
rót tràn bát, như tình cảm của người vùng cao lúc nào cũng
lai láng không bến bờ.
Họ uống cho ngày gặp lại sau một năm xa cách, có thể đằng
đẵng, đầy nhớ nhung, đến khi nào không thể uống và không
nên uống nữa, họ sẽ dắt tay nhau ra ngọn núi phía xa xa kia
để tự tình thâu đêm đến sáng mới trở về với vợ, chồng mình.
Phiên chợ tình Khâu Vai càng về đêm càng trở nên sâu lắng, chỉ
có tiếng trò chuyện thì thầm và tiếng khèn, tiếng hát réo rắt
gọi bạn tình vang lên từ những ngọn núi, đồi xa xa. Du khách
dẫu một lần đến với chợ tình Khâu Vai hẳn sẽ không quên
được những giây phút đầy thi vị này.
(Cinet)

trai đáp lại bằng những bài văn vần bằng tiếng dân tộc.
Khi thực sự “cắn câu” thì từng đôi tách khỏi đội hình đi tâm sự
trong bụi hoa mua, hoa sim, khe suối hoặc khuất bóng trong
những dãy núi đồi mênh mông.
Những ánh đèn pin tiếp tục lóe và ánh chiếu vào mặt ai, người
đó phải cất lên câu nói ân tình bằng thơ, sau đó vật kỷ niệm
được trao đổi. Chàng trai gửi lời yêu thương trong chiếc khăn
tay, còn cô gái trao cho người mình yêu chiếc bao dao khắc
cầu kỳ.
Không chỉ riêng nam thanh, nữ tú mới đến phiên chợ Nhân Lý
mà còn có người cao tuổi cũng nhằm ngày này để đến trò
chuyện, ôn lại “chuyện xưa” với người tình cũ.
7
Họ động viên nhau xây dựng cuộc sống mới, ước hẹn năm sau
đúng ngày này lại đến gặp. Đó là phong tục nên không có
chuyện ghen tuông xảy ra, bởi sau một ngày đêm tâm sự, ai
nấy về nhà đó, vui vẻ, chân tình. Lại có những người thành
vợ, thành công đến chốn cũ nhớ lại những kỷ niệm đẹp.
3) Chợ tình Sa Pa
Phần lớn các dân tộc như Mông, Dao, Tày, Giáy cu trú tại Sa
Pa đều sống theo thung lũng Mường Hoa, nơi mà con sông Mường Hoa
bắt nguồn từ những con suối nhỏ từ đỉnh núi Phan Xi Păng. Nước từ con
sông giúp cho cộng đồng người thiểu số tại đây canh tác nông nghiệp
cũng như sinh hoạt hàng ngày. Đường đi trước đây khá là hiểm trở,
thường là lối mòn cho người va gia súc đi lại. Bản của người dân tộc
thường cách khá xa trung tâm thị trấn Sa Pa. Để đi tới chợ bằng đường
mòn thường mất khoảng 12 tiếng hoặc nửa ngày. Vì thế mọi người
thường đi xuất phát từ ngày hôm trước (tức ngày thứ Bảy) và ngủ qua
đêm tại thị trấn để dễ dàng cho buôn bán vào phiên chợ ngày Chủ nhật.
Chính vì thế đêm thứ Bảy thường rất là náo nhiệt. Người già vui vẻ đi

Chợ nằm ở địa phận Làng Ó (nay là làng Xuân Ổ),
xã Võ Cường, thị xã Bắc Ninh, tỉnh Bắc Ninh. Mỗi
năm chợ chỉ họp một lần vào đêm mồng 4 rạng
ngày mồng 5 Tết (tháng giêng âm lịch).
NhNhững huyền thoại về chợ Âm Dương
Theo tương truyền của người xưa, nơi họp chợ Âm Dương xưa là
bãi chiến trường do đó có nhiều người chết. Chợ họp là để tạo cơ hội
cho người chết và người sống gặp nhau. Chợ bắt đầu họp vào lúc
lên đèn, trên một bãi đất trống cạnh ngôi miếu cổ có tiếng là linh
thiêng của làng. Chợ không có lều, quán, không sử dụng đèn nến.
Người đi chợ mang một con gà đen đã được chăm sóc cẩn thận làm
vật tế Thành Hoàng làng. Trong chợ cũng có cả những dãy hàng mã,
hương, nến, cau trầu. Ở đầu chợ, người ta đặt một chậu nước để
thử tiền âm hay tiền dương. Có người sớm hôm sau xem trong túi
9
đựng tiền toàn là vỏ hến, lá đa, thậm chí có cả mẩu yếm sồi. Mọi
người đều rất vui vẻ vì coi đó là dịp làm điều phúc, điều thiện với
người đã chết. Chợ tan khi còn đêm.
Với người dân nơi đây, chợ Âm Dương cũng chẳng khác một lễ hội
cầu mùa ở các địa phương khác, bởi nó mang đậm nét văn hóa dân
gian vùng Kinh Bắc và đã tồn tại cách đây gần ngàn năm. Vào dịp
đầu Xuân năm nào cũng vậy, mọi người đến hội chợ chỉ cốt được
cầu may; những điều rủi ro, phiền muộn sẽ được xóa tan khi vào
đêm hội chợ, có như thế việc làm ăn, mùa vụ năm đó mới thuận lợi,
được mùa bội thu.
Người xưa đi chợ Âm Dương
Bây giờ, cũng không ai còn nhớ phiên chợ Âm Dương đầu tiên bắt
đầu từ khi nào, chỉ biết rằng ngày xưa, làng Ó còn nghèo lắm; thiếu
ăn, thiếu mặc nên con cháu phải kéo nhau đi làm thuê ở những tỉnh
xa. Dẫu có đi nơi đâu, nhưng nhớ ngày hội chợ Âm Dương, họ lại rủ

làng quây cót giã gạo nếp trước hàng tháng trời, bản thân họ phải
tắm rửa sạch sẽ, ăn mặc gọn gàng, vóc dáng khỏe mạnh (đã ăn ở
thanh tịnh 2 tuần lễ). Mỗi Giáp sẽ làm 2 lễ, 6 Giáp có 12 lễ, trong đó
Ban Tổ chức là những người già làng sẽ chọn 3 lễ đẹp nhất, ngon
nhất để dâng lên 3 bàn thờ chính là Chính, Tả, Hữu của đình. Còn lại
các cỗ khác sẽ đặt xung quanh và ở các bệ thờ phụ. Những cỗ được
giải nhất, nhì, ba sẽ được thưởng mỗi lễ một miếng trầu, cau têm
cánh phượng. Tuy công sức bỏ ra làm mâm cỗ tốn bao công phu, vất
vả nhưng nếu được chọn là Cỗ Kén thì người dân ở Giáp ấy tin rằng
cả năm được may mắn, làm ăn phát đạt.
Song, cái may mắn trọn vẹn lại là khâu cuối cùng, trước khi mời
được bạn bè về gia đình tụ họp và hát quan họ, chủ nhà và khách
cùng đem vàng mã hóa để tưởng nhớ dòng họ, tổ tiên và nhớ đến
người đã mất cho cả gia đình của chủ và khách. Điều quan trọng hơn
nữa là mỗi gia đình đã làm sẵn 4 đến 5 mâm cỗ để đãi khách. Cỗ đã
được chuẩn bị từ sáng mồng 4, chiều tối đi hội chợ là các mâm cỗ đã
phải chuẩn bị xong. Khách đến ăn thì ít, mà hát quan họ lại say sưa
khiến giây phút giã bạn bao giờ cũng lưu luyến, không muốn chia tay.
Người ta không để ý đến mâm cỗ đầy hay vơi mà nhà nào càng mời
được nhiều khách về nhà, năm đó may mắn và lộc đến càng nhiều.
Chợ Âm Dương hôm nay
Gần một thế kỷ qua, thời gian đã cuốn theo biết bao đổi thay đến
11
vùng đất Kinh Bắc này, ngay cả dòng sông Tiêu Tương êm ả chảy
qua làng xưa giờ đã được bồi đắp. Ở đó nhiều nhà mới xây mọc lên,
đến cái tên làng Ó cũng ít người biết đến để nói rằng làng quê này đã
đổi mới, trẻ hóa và tươi mới như mùa xuân về làng. Nơi bán gà đen
giờ đã là những ruộng rau xanh non. Dù vậy, cứ mỗi độ xuân về,
người làng Xuân Ổ, thanh niên, trai gái đến cả người già, con trẻ lại
xúng xính trong những bộ quần áo tứ thân, khăn xếp đẹp nhất, náo

phiên Simacai, chợ phiên Cán Cấu và chợ phiên Bắc Hà.
Những phiên chợ không chỉ để mua bán nông sản, nông cụ,
mà còn là nơi hẹn hò của các đôi bạn tình. Khi xuống chợ, họ
mặc những bộ váy áo đẹp nhất, thổi kèn lá, thổi sáo, hát tình
ca và cùng uống rượu ngô, rượu sắn, ăn thắng cố, xôi bảy
màu, thịt nướng… Những phiên chợ vùng Tây Bắc này đã trở
thành "đặc sản" của du lịch Việt Nam.
5) Chợ Đồng xuân – Hà Nội
Chợ đêm Đồng Xuân toạ lạc trên phố hàng Khoai, cách Hồ Tây
và những con phố sầm uất như hàng Ngang, hàng Đào,…
chẳng bao xa. Tuy nằm trong lòng Hà Nội, nhưng bước chân
vào đây, bạn sẽ có những cảm giác thật khác biệt, giống như
đang dạo chơi trong một chợ quê yên tĩnh và xa xôi nào đấy.
Bắt đầu nhộn nhịp từ 10 giờ tối đến quá nửa đêm (cũng có
nhiều hàng ăn uống mở từ 7,8 giờ), chợ có nhiều mặt hàng
đa dạng, chủ yếu là sản phẩm dệt may truyền thống, dày dép,
túi, mũ, hàng thủ công mỹ nghệ, đồ lưu niệm So với chợ
ban ngày, hàng hoá ở chợ đêm không nhiều bằng, nhưng nếu
đến đây, bạn vẫn khó lòng ra về mà không xách được một cái
túi xinh xinh hay đơn giản là con thú bông nho nhỏ.

Chợ đêm Đồng Xuân có một mặt hàng khá đặc biệt. Đó là tranh
cát. Những bức tranh này có nhiều mẫu sẵn, được vẽ trên
một nền giấy đặc biệt với tài nghệ của những người thợ khéo
tay. Người mua sau khi chọn được bức tranh ưng ý sẽ tự
chọn màu để tạo tranh. Màu được làm từ những hạt cát nhỏ
nhiều màu sắc trông rất đẹp mắt. Sau khi chọn được màu để
phối tranh, khách sẽ bóc từng phần được tạo sẵn trên mặt
13
tranh rồi đổ cát lên. Vậy là bức tranh đã hoàn tất. Nếu là một

giờ sáng, khi chợ đã vãn người, thảng hoặc chỉ còn những
đôi uyên ương sánh bên nhau dạo bước. Lúc này, bóng tối trả
cho chợ không gian yên lành như đang ở một nơi nào xa xôi
lắm…Chỉ còn những người khách đói ngấu tìm đến quán ăn
nghi ngút khói…Chợ chưa tan, những hàng hoa tươi đã xuất
hiện. Bạn có thể tìm thấy vô vàn loài hoa khác nhau với đầy
đủ màu sắc. Chỉ với 4,5 nghìn, bạn đã có thể mua được một
bó hoa to và đẹp. Hầu như ai đi chợ đêm đều không thể
không mua vài bông về nhà .

5 giờ sáng, các quán hàng bắt đầu dọn dẹp ra về, nhường chỗ
cho một chợ Đồng Xuân ồn ào náo nhiệt của ngày mới. Khi
đó, bạn sẽ không tránh khỏi cảm giác buồn ngủ, nhưng chắc
bạn sẽ không phải ân hận với một đêm được sống trong cảm
giác yên bình và lãng mạn ngay giữa lòng thành phố náo
nhiệt này…

6) Chợ Rồng – Nam Định
Chợ Rồng là chợ lớn nhất tỉnh
Nam định. Ở Bắc Bộ chợ
15
Rồng chỉ đứng sau chợ Đồng Xuân Hà Nội. Sở dĩ có tên chợ
Rồng vì khi xây dựng, theo thuyết phong thổ chợ toạ lạc ở
giữa mắt “ con Rồng “ lượn trên đất thành phố Nam Định.
Chợ Rồng được xây dựng từ năm 1922 do kỹ sư người Pháp
từng thiết kế tháp Effel và cầu Long Biên thiết kế. Ngày khánh
thành có toàn quyền Đông Dương Paul Doumer và vua Bảo
Đại về cắt băng. Sau đó có tổ chức thi hoa hậu tại chợ. Người
con gái được giải á hậu hiện nay còn đang sống ở phố Cửa
Trường thành phố Nam Định.

đặc trưng truyền thống.
Để cầu may, nhiều người tin rằng
phải mua cho được một món đồ
ngay trong những phút đầu tiên
khai chợ. Vì thế, dù mồng 8 Tết
mới là phiên chính, nhưng đêm
mồng 7, chợ Viềng đã nhộn nhịp
khác thường. Đường tắc, khách du
lịch phải đi bộ hơn 10 km mới tới
nơi. Không còn những khuôn mặt
háo hức, ánh nhìn mê say của
người đến cầu may đầu năm.
Người người ken vào nhau, khuôn mặt mướt mồ hôi, chân
giẫm chân mệt mỏi.
Không còn cảnh trong ánh sáng trăng thượng tuần, người
mua lẫn người bán phải cầm đèn pin soi vào mặt nhau, vào
món đồ để tiện việc mua bán, tạo nên nét đặc trưng chợ Âm
Phủ (tên gọi khác của chợ Viềng). Đèn điện giờ soi rõ từng
vết xước của bức tượng phật Di Lặc bằng đá bóng nhẫy. Cái
thời chổi cùn rế rách, bất cứ cái gì giá trị hay không giá trị
trong nhà cũng được mang ra chợ đã xưa lắm rồi. Nhìn mỏi
mắt cũng không thấy món đồ cũ nào, cái gì cũng mới coong.
Ngày xưa, bước chân vào chợ Viềng, khách có thể tìm thấy
bất kỳ thứ gì trên đời, từ cái ấm sứt vòi cho đến món đồ cổ
đáng giá, chỉ cần nó mang niềm hy vọng một năm mới an
lành cho ai sở hữu. Đó cũng là lý do đầu tiên để người ta nhớ
đến chợ Viềng, là niềm tự hào của mỗi người dân vùng đất
chiêm trũng nơi đây. Và đó mới chính là chợ Viềng đúng
nghĩa, nơi bán đi vận xui, mua về sự lành.
Tương truyền, lễ hội chợ Viềng gắn liền với việc thờ ông

niềm hạnh phúc và an bình trong năm mới, ước nguyện nghìn
đời ấy vẫn bùng cháy, và chợ Viềng vẫn chào đón khách hành
hương mỗi dịp xuân về.
18
8) Chợ Cốc Ly
Nằm bên chiếc cầu treo bắc qua sông Chảy, với cảnh quan
đẹp thơ mộng chợ Cốc Ly không chỉ là nơi mua bán, trao đổi
hàng hóa của bà con các dân tộc quanh vùng mà còn là nơi
sinh hoạt văn hóa, điểm du lịch hấp dẫn của du khách trong và
ngoài nước.
Cũng giống các phiên chợ vùng cao khác, ở Cốc Ly có đủ các
thứ, từ sản vật địa phương cho đến đồ dùng được mang từ
dưới xuôi lên hay từ Trung Quốc về. Chợ được chia thành
từng khu riêng biệt ; như khu bán trâu, ngựa, khu bán hoa
quả, đồ sinh hoạt và ăn uống…, cũng có đủ các dịch vụ như ở
bất cứ đâu như “Ảnh viện”, “Phòng khám nha khoa”…

Chợ họp vào thứ 3 hàng tuần, chỉ còn 1 phiên nữa là đến tết
nguyên đán nên phiên chợ tấp nập hơn, hàng hóa ngồn ngộn,
màu sắc váy áo rực rỡ hơn trong sương sớm vùng sơn cước.

Vài năm nữa Chợ Cốc Ly đã tồn tại bao đời nay như một nét
văn hóa riêng biệt của người dân quanh vùng sẽ chỉ còn là
hoài niệm. Du khách đã từng thăm khu chợ này sẽ phải ngẩn
ngơ tiếc vì hiếm có cái chợ vùng cao nào tọa lạc trên một địa
thế đẹp như vậy. Nằm trong lòng hồ của thủy điện Cốc Ly, chợ
Cốc Ly chỉ còn tồn tại đến khi nào công trình này được đưa
vào sử dụng.
Những hình ảnh của phiên chợ Cốc Ly
19

gừng, củ sắn, củ môn với muối mè, đường đen cùng những
món ngon dân dã của riêng Huế như xôi thịt hon, muối sả,
muối mè, cơm mo, cá trê nướng, bánh bèo nậm lọc , cơm
hến, bún hến Vĩ Dạ, bánh canh cóc Thủy Dương
Người dân làng rèn Hương Sơn thể hiện tay
nghề tại chợ quê. Ảnh: Hồng Vân.
Đến với chợ quê, người dân cũng không quên những trò chơi
truyền thống như bài chòi, bịt mắt bắt dê, chọi gà , vốn gắn
bó với họ từ khi còn nhỏ. Đang làm chủ phát quẻ trò bài chòi,
cụ Nguyễn Quang Cường bày tỏ: "Có từ bao đời nay nên bài
chòi luôn là trò nhộn nhịp nhất mỗi khi đi chợ. Từ khi còn nhỏ
21
tôi đã mê với trò chơi này bởi cả già lẫn trẻ, ai cũng có thể
tham gia. Vào những dịp Lễ, Tết, cả làng đều háo hức thưởng
thức vẻ đẹp của chợ quê và trò chơi thú vị này".
Ngoài khu buôn bán, khu ẩm thực, khu vui chơi dân gian, chợ
quê còn có khu tái hiện đời sống, sinh hoạt nông thôn như
xay lúa, giã gạo, đan lát Du khách được xay bột, học làm
bánh Huế, hay chèo đò dạo chơi sông
Niềm vui hiện rõ trên khuôn mặt còn vương chút bột nếp, anh
Nguyễn Duy Hải, quê Đà Nẵng tươi cười cho biết, dù đã
nhiều lần đến Huế nhưng đây là lần đầu tiên anh được tham
dự phiên chợ mang đậm vẻ quê xưa như thế này.
"Chúng tôi được thưởng thức những món ăn do chính người
dân Huế nấu, rồi tự tay làm những loại bánh đơn giản,
thưởng thức những điệu hò trên sông, ngâm thơ Đến chợ
quê là tìm về một chút hương quê trong bản thân mình và
cũng là để giới thiệu cho các con biết thêm về văn hóa làng
quê".
Đến chợ quê cầu Ngói, nhiều du khách tìm thấy được nét quê

không chỉ là trung tâm
thương mại, là nơi mua
bán trao đổi hàng hoá mà
còn là nơi gặp gỡ, giao lưu
văn hoá, gắn bó tình cảm
giữa nhân dân địa phương
hai nước.
Thị xã Móng Cái nằm bên bờ sông Ka Long xinh đẹp, có cửa
khẩu quốc tế Bắc Luân, giáp với tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc.
Nhân dân vùng biên giới vốn có mối quan hệ hữu nghị láng
giềng gắn bó thân thiết từ lâu đời. Thị xã Móng Cái là nơi trực
tiếp diễn ra các hoạt động trao đổi thương mại kinh tế, giao
lưu văn hoá giữa hai tỉnh Quảng Ninh - Quảng Tây và hai
nước Việt Nam - Trung Quốc.
Trước đây thị xã Móng Cái đã từng là tỉnh lỵ của Hải Ninh cũ.
Sau chiến sự biên giới tháng 2/ 1979, thị xã Móng Cái bị tàn
phá nặng nề, nhiều cơ sở kinh tế, văn hoá bị phá huỷ, đặc
biệt là khu phố cổ dọc theo bờ sông Ka Long không còn nữa.
Từ năm 1991, sau khi quan hệ hai nước Việt - Trung trở lại
bình thường thì sự trao đổi buôn bán qua cửa khẩu Bắc Luân
ngày càng tăng lên. Hiện nay, thị xã Móng Cái được xây dựng
lại khang trang hiện đại, trở thành một trung tâm thương mại
23

lớn ở phía Bắc Việt Nam. Mật độ dân số tăng nhanh, buôn
bán nhộn nhịp. Xe cộ người qua lại tấp nập, thuyền bè san
sát.
Sau khi vào chợ mua sắm hàng hoá, du khách có thể quay ra
thưởng thức các món ăn Việt Nam, Trung Quốc tuỳ theo ý
thích. Ngoài ra, ở đây còn có đủ loại rượu Trung Quốc, từ

1) Chợ An Đông
Nằm trong khu vực Chợ Lớn, gần
ngã tư đường An Dương Vương và
Trần Phú, chợ An Đông là một
trong những chợ trung tâm của
thành phố với các mặt hàng chính
là vải, quần áo may sẵn, giày dép…
Chợ An Đông được xây dựng gồm 5 tầng lầu và một tầng trệt.
Từ tầng trệt đến tầng ba kinh doanh hàng ăn uống, bánh kẹo,
trái cây, hoa tươi, đồ nữ trang, quần áo may sẵn, giày dép, túi
xách, hàng thủ công mỹ nghệ… Các tầng còn lại là khách sạn
Cesar và chi nhánh Ngân hàng.
Chợ An Đồng mới rộng rãi, khang trang, sạch sẽ và được lắp
thiết bị khá hiện đại. Giữa các tầng có cầu thang cuốn, mặt
tiền chợ có bãi đỗ xe. Đã thành lệ, khách đến thăm Thành
phố Hồ Chí Minh rất thích đi thăm và mua sắm ở chợ này.
2)Chợ Bình Tây
Chợ Bình Tây, còn được gọi là Chợ Lớn Mới, là ngôi chợ
được xây cất vào năm 1928, mặt tiền nằm trên Đại lộ Tháp
25


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status