công tác phát triển cộng đồng nhằm nâng cao nhận thức của cộng đồng vùng biên giới, dân tộc thiểu số trong phòng tránh hivaids - Pdf 24

Mục lục
Phần I. Mở
đầu……………………………………………………………….2
1. Tính cấp thiết của vấn đề…………………………………………… …
2
1. Khái niệm công
cụ……………………………………………………….2
Phần II. Nội dung chính………………………………………………….
….3
A. Một số tìm hiểu cơ bản về
HVI/AIDS…………………………………….3
I. HIV/AIDS là
gì? 3
I. Tình hình HIV/AIDS ở nước ta hiện
nay……………………………….8
I. Thực trạng công tác phòng chống HIV/AIDS ở nước ta hiện
nay…….11
I. Cách chăm sóc bệnh nhân nhiễm HIV/AIDS tại nhà…………………17
B. Thực trạmg công tác phòng chống HIV/AIDS ở các vùng biên giới,
vùng dân tộc thiểu
số……………………………………………………….20
1. Tình hình HIV/AIDS ở các vùng biên giới, vùng dân tộc thiểu số……
20
2. Thực trạng công tác phòng chống HIV/AIDS…………………………
22
C. Công tác phát triển cộng đồng nhằm nâng cao nhận thức của cộng
đồng vùng biên giới, dân tộc thiểu số trong phòng tránh
HIV/AIDS………… 25
Phần III. Kết
luận………………………………………………………… 30
Phụ lục………………………………………………………………………

được dịch ra tiếng Việt là "Hội chứng suy giảm miễn dịch mắc phải". AIDS
là giai đoạn cuối của quá trình nhiễm.
Khái niệm “ Hội chứng”: là một tập hợp các triệu chứng (dấu hiệu,
biểu hiện) bệnh. VD: hội trứng nhiễm trùng bao gồm các biểu hiện sốt, nhức
đầu, môi khô, lưỡi bẩn…
AIDS không phải là hội chứng bẩm sinh mà là hội chứng mắc phải do
nhiễm HIV gây ra.
Khái niệm “ Giai đoạn cửa sổ”: là giai đoạn mà vi rút HIV mới xâm
nhập vào cơ thể con người, chưa đủ ngưỡng để biểu hiện ra những triệu
chứng lâm sàng, thậm chí khi xét nghiệm máu vẫn mang kết quả âm tính.
Đây còn gọi là giai đoạn ủ bệnh.
Phần II. NỘI DUNG
I. HIV/AIDS LÀ GÌ?
Từ khi mới bắt đầu xuất hiện, HIV/AIDS luôn bị coi là một tệ nạn xã hội
gắn liền với tệ nạn tiêm chích ma túy và mại dâm, bởi đây chính là hai nhóm
tạo nguy cơ lây nhiễm HIV/AIDS cao nhất. Nhưng xã hội hiện nay đã dần
thay đổi được quan niệm này và chấp nhận quan niệm coi HIV/AIDS là một
chứng bệnh của xã hội. Quan niệm này sẽ giúp loài người tích cực hơn trong
công tác phòng và chống HIV/AIDS ngày càng đạt hiệu quả. HIV/AIDS là
một chứng bệnh của xã hội, nó có quá trình ủ bệnh, phát bệnh và dẫn người
bệnh đến tử vong. Chúng ta có thể xem xét HIV/AIDS từ góc độ bệnh tật
với những đặc điểm cơ bản sau:
1. Cơ chế họat động của HIV khi xâm nhập vào cơ thể người
Hệ thống miễn dịch của cơ thể có nhiều yếu tố, trong đó tế bào bạch cầu
lympho T CD4 (gọi tắt là CD4) đóng vai trò chỉ huy, nhận diện, báo động và
huy động các tế bào Lim phô - T tấn công tiêu diệt vi sinh vật lạ khi chúng
xâm nhập vào cơ thể. Khi virut HIV vào cơ thể, nó tấn công ngay vào bạch
cầu, đặc biệt là lympho bào T4. Chúng lấy chính chất liệu di truyền của bạch
cầu để sinh sôi nảy nở, rồi phá vỡ bạch cầu. Cứ như thế HIV tiêu diệt dần
các bạch cầu. Do số lượng các bạch cầu bị HIV tiêu diệt ngày càng nhiều,

là người nhiễm và bản thân người nhiễm cũng không biết mình bị nhiễm.
Đây chính là cơ sở khoa học để đặt ra yêu cầu dự phòng phổ cập, nghĩa là dự
phòng HIV trong mọi trường hợp có tiếp xúc trực tiếp với máu và dịch tiết
sinh học của người khác.
* Giai đoạn 2: Nhiễm HIV không triệu chứng (thời kỳ ủ bệnh).
Một thời gian dài sau thời điểm chuyển đổi huyết thanh (có thể kéo dài
trung bình là 5 - 10 năm hoặc lâu hơn tuỳ vào thể trạng của người mang
HIV), trong cơ thể người nhiễm lượng kháng thể ở mức cao, còn lượng HIV
ở mức thấp, nên nhìn chung người nhiễm HIV vẫn không có bất cứ một triệu
chứng bất thường nào. Tuy vậy bên trong cơ thể con người nhiễm cuộc đấu
tranh không khoan nhượng giữa HIV và hệ thống miễn dịch vẫn tiếp tục xảy
ra, nhưng bên ngoài người nhiễm vẫn khoẻ mạnh, vẫn có thể lao động, học
tập bình thường.
* Giai đoạn 3: Giai đoạn nhiễm HIV có triệu chứng (giai đoạn cận
AIDS)
Ở giai đoạn này, trong cơ thể người nhiễm HIV lượng kháng thể bắt đầu
suy giảm, lượng HIV bắt đầu gia tăng nhanh và ở người nhiễm đã bắt đầu
xuất hiện xác triệu chứng bệnh khác nhau, mà thường gặp là sưng hạch kéo
dài nhưng không đau ở nhiều nơi trên cơ thể (phổ biến là sưng hạch ở vùng
cổ và nách) và các triệu chứng khác như sụt cần, sốt đổ mồ hôi trộm, tiêu
chảy, rối loạn cảm giác, giảm sút trí nhớ… Tuy nhiên các dấu hiệu này cũng
thường gặp ở nhiều loại bệnh khác nhau nên không thể dựa vào chúng đẻ nói
rằng ai đó đã bị nhiễm HIV.
* Giai đoạn 4: Giai đoạn AIDS
Đây là giai đoạn cuối cùng của nhiễm HIV. Vào giai đoạn này trong cơ
thể người nhiễm lượng kháng thể suy giảm mạnh, lượng HIV tăng lên nhanh
chón, hệ thống miễn dịch bị suy giảm hoàn toàn và người nhiễm chuyển
sang giai đoạn AIDS với sự xuất hiện của nhiều bệnh khác nhau. Ở giai đoạn
này với các biểu hiện lâm sàng bao gồm các dấu hiệu, triệu chứng của nhiễm
trùng cơ hội và ung thư tất yếu dẫn đến tử vong. Giai đoạn này thường rất

dộ tuổi sinh đẻ nguy cơ lây nhiễm HIV cho con, xét nghiệm trước khi xây
dựng gia đình, tư vấn và hỗ trợ y tế cho phụ nữ nhiễm HIV mang thai,…
Trên đây chỉ là những biện pháp tạm thời trước mắt đối với những con
đường lây truyền HIV cơ bản. Để công tác phòng tránh lây truyền HIV hiệu
quả cần rất nhiều những biện pháp kết hợp khác như: tuyên truyền phổ biến
rộng rãi kiến thức về HIV, phương pháp phòng tránh lây nhiễm cho cộng
đồng, vận động cộng đồng người có HIV tham gia các hoạt động phòng
ngừa lây nhiễm cho người khác, thay đổi nhận thức và giảm sự kỳ thị của
cộng đồng đối với người có HIV/AIDS,…
II. TÌNH HÌNH HIV/AIDS Ở NƯỚC TA HIỆN NAY
* Trên thế giới
Những trường hợp AIDS đầu tiên được thông báo vào tháng 6/1981 từ 5
thanh niên nam đồng tính luyến ái ở Los Angeles (Mỹ).
Trên thực tế, HIV đã xuất hiện lan tràn trên thế giới từ những năm 70 của
thế kỷ XX mà chúng ta chưa phát hiện ra. Hàng ngàn trường hợp AIDS sau
này là kết quả của việc bị nhiễm HIV lặng lẽ trong quá khứ. Qua nghiên cứu
mẫu máu được bảo quản năm 1959 và những năm 1970 ở Mỹ, người ta đã
tìm thấy kháng thể kháng HIV.
HIV/AIDS xuất hiện và lây lan nhanh chóng trên toàn thế giới. Theo số
liệu thống kê năm 2005 của LHQ thì: Trên thế giới, gần 40 triệu người
nhiễm HIV. Mỗi ngày, có hơn 8 nghìn người chết do bệnh AIDS. Cũng vào
mỗi ngày, có 5 nghìn thanh thiếu niên trong độ tuổi từ 15-24 bị nhiễm HIV.
Đến 12/2007, theo thống kê của WHO và Tổ chức phòng chống AIDS của
Liên Hợp Quốc (UNAIDS), tính đến tháng 12 năm 2007, tổng số người sống
chung với HIV/AIDS trên toàn thế giới là 33,2 triệu người, trong đó, người
lớn là 30,8 triệu người; phụ nữ là 15,4 triệu người và trẻ em dưới 15 tuổi là
2,5 triệu. Tổng số ca nhiễm HIV mới trong năm 2007 là 2,5 triệu người,
trong đó người lớn là 2,1 triệu và trẻ em là 420.000 trẻ. Tổng số ca tử vong
do AIDS là 2,1 triệu, trong đó người lớn là 1,7 triệu và trẻ em là 330.000.
Đồng thời cứ mỗi 15 giây đống hồ là có một em bị mồ côi cha hoặc mẹ chết

Chí Minh với hơn 34.000 trường hợp, chiếm 25,8% toàn quốc. Theo báo cáo
của Cục Phòng, chống HIV/AIDS Việt Nam, tính đến cuối 10/2008, số
trường hợp nhiễm HIV/AIDS còn sống được báo cáo trên toàn quốc là
135.171 trường hợp, trong đó 29.134 trường hợp đã chuyển sang giai đoạn
AIDS, từ năm 1990 đến nay có 41.418 bệnh nhân AIDS tử vong được báo
cáo, độ tuổi nhiễm HIV từ 20 -39 vẫn là chủ yếu (chiếm 83,44%). Đặc biệt
hơn, ông Nguyễn Văn Kính - Trưởng phòng Điều trị HIV/AIDS, Cục phòng
chống HIV/AIDS (Bộ Y tế) đưa ra con số: “Theo dự báo, năm nay Việt
Nam sẽ có khoảng 280.000 người nhiễm HIV/AIDS, dự kiến đến năm
2010, con số đó lên tới 311.500 người. Nếu chúng ta không có giải pháp
hữu hiệu chặn đứng đại dịch này, đến 2020, số người lây nhiễm
HIV/AIDS có thể sẽ lên tới 700.000 người".
Trên đây mới chỉ là những con số đã phát hiện được, còn phần đông
những con số đã nhiễm mà chưa phát hiện vẫn còn là một ẩn số, do đó rất
khó kiểm soát và phòng ngừa tình hình lây nhiễm HIV/AIDS trong xã hội
hiện nay. Những con đường làm lây nhiễm HIV/AIDS chủ yếu ở nước ta là
qua tiếp xúc máu với người có HIV do tiêm chích ma tuý, sử dụng chung
bơm kim tiêm (chiếm khoảng hơn 60%); qua quan hệ tình dục không an
toàn. Đây chính là những con đường lây nhiễm chủ yếu làm cho diễn biến
HIV/AIDS lây lan nhanh chóng trên toàn quốc, cần kịp thời được ngăn chặn
nhằm ngăn ngừa tình trạng lây lan nhanh chóng của đại dịch này.
Thực trạng về tình hình lây nhiễm HIV ở nước ta và những dự báo tương
lai như trên đang đặt đất nước ta vào một báo động thực tế, cần gấp rút đưa
ra và thực thi những biện pháp ngăn ngừa, phòng chống HIV/AIDS hiệu quả
nhằm ngăn chặn và đẩy lùi thực trạng này trong những năm tới.
III. THỰC TRẠNG CÔNG TÁC PHÒNG CHỐNG HIV/AIDS Ở
NƯỚC TA HIỆN NAY
Khi HIV/AIDS được phát hiện ở Việt Nam, nước ta đã không ngừng
nghiên cứu, tìm hiểu và đưa ra những giải pháp tích cực nhằm phòng chống
dịch bệnh một cách hiệu quả. Tuy nhiên, chung hoàn cảnh với thế giới là

và thực thi các dự án tuyên truyền trực tiếp cho người dân,…
+ Thành lập các nhóm đồng đẳng, nhóm tự lực để tập hợp những người
có HIV vào tổ chức, dễ kiểm soát và hỗ trợ giúp đỡ.
+ Thực hiện chương trình giảm thiểu tác hại cho người nghiện tiêm chích
ma tuý như chương trình phát miễn phí bơm kim tiêm,…
+ Tuyên truyền và vận động xã hội tham gia hoạt động tình dục an toàn,
thực hiện chương trình phát BCS miễn phí,…
4 Hiệu quả đạt được:
Với những biện pháp tích cực trên, công tác phòng chống lây nhiễm
HIV/AIDS ở nước ta đã đạt được một số thành quả nhất định. Cụ thể là:
Về mặt xã hội, có sự cam kết chính trị mạnh mẽ trong công cuộc phòng
chống AIDS của Đảng, Quốc hội, Chính phủ. Sự quan tâm, chỉ đạo của
Đảng, Nhà nước được thể hiện qua việc ban hành các văn bản chỉ đạo và văn
bản quy phạm pháp luật, như Chỉ thị 54-CT/TW về “Tăng cường lãnh đạo
công tác phòng, chống HIV/AIDS trong tình hình mới”; Luật Phòng, chống
HIV/AIDS (tạo cơ sở pháp lý quan trọng cho công tác phòng, chống
HIV/AIDS ở nước ta trong điều kiện mới, khuyến khích cơ quan, tổ chức, cá
nhân trong nước và nước ngoài hợp tác, giúp đỡ dưới mọi hình thức trong
phòng, chống HIV/AIDS); Chiến lược quốc gia phòng, chống HIV/AIDS ở
Việt Nam đến năm 2010 và tầm nhìn 2020. Hoàn thiện hệ thống pháp luật
tạo điều kiện thuận lợi cho công tác phòng chống HIV/AIDS và phù hợp với
xu hướng hội nhập của hệ thống pháp luật quốc gia trong phòng, chống
HIV/AIDS với pháp luật quốc tế. Đẩy mạnh sự phối hợp liên ngành và sự
tham gia mạnh mẽ của các tổ chức quần chúng, nhân dân kể cả cộng đồng dễ
bị tổn thương, những người chung sống với HIV/AIDS. Đẩy mạnh công tác
thông tin, giáo dục và truyền thông thay đổi hành vi về phòng, chống
HIV/AIDS góp phần làm giảm sự kỳ thị, phân biệt đối xử với người nhiễm
HIV và gia đình.
Về chuyên môn, giữ vững và đẩy mạnh các hoạt động chuyên môn kỹ
thuật như tăng cường hệ thống giám sát quốc gia, nâng cao chất lượng hoạt

HIV/AIDS với các phong trào, các cuộc vận động quần chúng. Sự tham gia
của các ngành, các cấp và quần chúng nhân dân trong công tác phòng, chống
HIV/AIDS còn hạn chế, sự kỳ thị và phân biệt đối xử liên quan đến
HIV/AIDS vẫn tồn tại. Về can thiệp giảm tác hại trong dự phòng lây nhiễm
HIV: độ bao phủ chương trình còn thấp, thiếu sự đồng thuận của các cấp,
đặc biệt là chương trình phân phát bơm kim tiêm sạch. Nhận thức của người
dân còn hạn chế, nguồn kinh phí thực hiện chủ yếu từ các chương trình dự
án.
Trong lĩnh vực chăm sóc, điều trị người nhiễm HIV/AIDS còn phức tạp
vì có một số lượng lớn người nhiễm HIV đang sinh sống tại các trung tâm
nhưng cơ sở vật chất còn nghèo nàn, chưa cung cấp được thuốc điều trị đặc
hiệu cho các cơ sở này. Cơ chế chuyển tiếp những bệnh nhân đã được tiếp
cận điều trị ARV từ cộng đồng vào các trung tâm và từ trung tâm ra cộng
đồng sẽ rất khó khăn trong việc tuân thủ điều trị. Kinh phí thuộc Chương
trình mục tiêu quốc gia phòng chống HIV/AIDS và sự hỗ trợ của các tổ chức
quốc tế mới chỉ đáp ứng được 30-40% nhu cầu của công tác phòng, chống
HIV/AIDS hiện nay.
“ Biện pháp can thiệp giảm thiểu bằng cung cấp bơm kim tiêm sạch và
bao cao su miễn phí đã được thí điểm tại 21 tỉnh, thành trong cả nước. Tuy
nhiên, việc tiến hành không đồng bộ, không đến nơi đến chốn, hoặc chỉ thí
điểm trên diện hẹp. Vì vậy, chưa đạt được sức mạnh tổng hợp, chưa tạo nên
quả đấm thép đẩy lùi vấn nạn này" - ông Kính nhận xét.
Ông Trần Việt Trung, Phó Cục trưởng Cục Phòng chống tệ nạn xã hội
(Bộ Lao động Thương binh & Xã hội) cho rằng: “chúng ta mới thực
hiện cung cấp miễn phí bơm kim tiêm và bao cao su theo kiểu "phong trào".
Để cho có hiệu quả, những công cụ này phải được đưa vào khách
sạn, không thể đặt ở nhà vệ sinh một số cửa hàng nào đó như vẫn làm bấy
lâu nay”.
Như vậy, công tác phòng chống HIV/AIDS ở nước ta hiện nay vẫn tồn tại
nhiều hạn chế cần được khắc phục.

thành người có ích trong xã hội. Khi có bệnh, họ được chăm sóc tại gia đình
là một điầu kiện tốt nhất cho sự an toàn của họ. Gia đình chính là môi trường
gần gũi và thân thương nhất đối với họ, giúp họ có thể được chăm sóc và
tiếp tục hoà nhập vào xã hội. Tuy nhiên, đối với người chăm sóc và bệnh
nhân có HIV/AIDS khi chăm sóc tại nhà cần tuân thủ những nguyên tắc và
theo những kiến thức chăm sóc cụ thể, chặt chẽ sau:
* Chuẩn bị các điều kiện cơ sở vật dụng chăm sóc:
Trước khi bước vào chăm sóc bệnh nhân nhiễm HIV/AIDS tại nhà, gia
đình cần được tư vấn để chuẩn bị những vật dụng cần thiết phục vụ công tác
chăm sóc được thuận tiện và phòng tránh phơi nhiễm hiệu quả. Những vật
dụng cần chuẩn bị là:
Găng tay cao su dầy và dài (loại bảo hộ lao động hoặc găng tay y tế); Túi
nilon dầy; Các dung dịch sát trùng, tẩy rửa như nước Javel, Chlorine;
Chloramine B, hoặc viên Presept pha vào nước trước khi dùng, thuốc tẩy(để
tẩy quần áo hoặc tẩy trùng nói chung); Một ít bơm kim tiêm dùng một lần;
Cồn 70 độ; Nhiệt kế y tế để theo dõi nhiệt độ cơ thể; Một ít gói ORESOL;
Huyết áp kế và ống nghe (nếu có thể); 10 viên Paracetamol; ống nhổ, bô
chậu; Bông băng; Kẹp (pince) y tế; Túi chườm, và những điều kiện về nhà
ở, đồ dùng cá nhân (quần áo, khăn rửa, )
* Cách chăm sóc:
Trong khi chăm sóc người thân nhiễm HIV/AIDS, các thành viên trong
gia đình cần lưu ý:
- Quần áo, đồ vải dính máu người bệnh phải được ngâm nước Javen 0,1-
0,5% trong 30 phút rồi giặt lại bằng xà phòng; nếu dính các chất đặc như
chất nôn, phân thì phải gột nước cho sạch bớt trước khi ngâm Javen và giặt
lại. Với các loại rác có máu (giấy, bông, băng gạc, kim tiêm ), cần cho vào
2 lần túi nylon, buộc lại trước khi bỏ vào thùng rác.
- Bệnh nhân phải dùng riêng một số đồ dùng như khăn tắm, khăn mặt,
bàn chải đánh răng, dao cạo, cái nạo lưỡi, đồ làm móng tay, kim tiêm
- Khi máu và chất tiết của người bệnh rơi vãi ra ngoài, dùng giấy hoặc vải

+ Cần phải đáp ứng nhu cầu tiếp cận các dịch vụ chăm sóc phù hợp cho
người nhiễm HIV/AIDS trên nguyên tắc giữ bí mật, quản lý tốt các hồ sơ
bệnh án, tư vấn trước khi thông báo.
+ Người nhiễm HIV/AIDS có quyền liên quan đến việc lập kế hoạch và
thực hiện các chương trình điều trị và chăm sóc.
+ Cơ sở cho chăm sóc và điều trị nhiễm HIV/AIDS tốt nhất là can thiệp
sớm , theo dõi và giữ gìn sức khoẻ.
+ Cần tiếp tục đào tạo nhân viên y tế bao gồm cả những người chăm sóc
tự nguyện.
+ Nên khuyến khích và hỗ trợ các dịch vụ dựa vào cộng đồng, khuyến
khích những người nhiễm tham gia vào các hoạt động chăm sóc lẫn nhau.
Có thể lồng ghép các dịch vụ này với mạng lưới chăm sóc sức khoẻ ban đầu.
Chương trình hỗ trợ chăm sóc người nhiễm HIV/AIDS tại nhà là một
hoạt động hết sức cần thiết. Thực tế, những gia đình có người nhiễm
HIV/AIDS và bản thân người bị nhiễm cũng chưa có hiểu biết nhiều về
bệnh, cách chăm sóc và phòng tránh lây nhiễm, do đó hoạt động tư vấn hỗ
trợ chăm sóc bệnh nhân nhiễm HIV tại nhà hiện nay rất cần được quan tâm
đẩy mạnh. Đặc biệt, đội ngũ tham gia hoạt động này cần được tăng cường về
cả số lượng và chất lượng. Trong đó, cần tăng cường về đội ngũ Nhân viên
CTXH.
B. THỰC TRẠNG PHÒNG CHỐNG HIV/AIDS Ở CÁC VÙNG BIÊN
GIỚI, VÙNG DÂN TỘC THIỂU SỐ
1. Tình hình HIV/AIDS ở các vùng biên giới, vùng dân tộc thiểu số
HIV/AIDS là căn bệnh thế kỷ, tất cả con người đều là đối tượng tấn công
khi tiếp xúc với nó, mọi người đều có nguy cơ lây nhiễm HIV/AIDS. Hiện
nay, HIV/AIDS đã len lỏi vào từng gia đình, phá hoại từng mái ấm hạnh
phúc, không kể dân tộc, tôn giáo hay vùng miền cư trú. Biên giới là một
trong những khu vực lây nhiễm HIV/AIDS cao do tình trạng buôn bán và sử
dụng chất ma tuý gia tăng, lại khó kiểm soát.
* Nguy cơ lây nhiễm HIV/AIDS: Đây là những vùng có nguy cơ lây

như H’Mông, C’Ro, Êđê,…
Một ví dụ về tình hình lây nhiễm HIV ở vùng dân tộc thiểu số Huyện
Quỳnh Nhai - tỉnh Sơn La cho thấy: “Cả huyện Quỳnh Nhai (Sơn La) có 7
xã thì có tới hơn 300 con nghiện trong diện quản lý. Phó Giám đốc Trung
tâm Y tế huyện khẳng định nếu đưa các con nghiện đi xét nghiệm thì 90%
đã nhiễm virus HIV”. (Theo Công An Nhân Dân)
Tình hình lây nhiễm HIV ở một số tỉnh và một số vùng dân tộc thiểu số
đã đến mức báo động, cần được kịp thời ngăn chặn và phòng tránh lây
nhiễm trong cộng đồng.
2.Thực trạng công tác phòng chống HIV/AIDS vùng biên giới, vùng
dân tộc thiểu số
* Đối với các vùng biên giới:
Đây là những khu vực có nguy cơ lây nhiễm HIV rất cao, được nhà nước
đặc biệt quan tâm. Rất nhiều các Chương trình, Dự án phòng chống
HIV/AIDS dành cho các vùng này được xây dựng và đi vào hoạt động. Các
hoạt động truyền thông và giảm hại được tăng cường thực hiện ở các vùng
biễn giới.
Ngân hàng Thế giới tài trợ cho Việt Nam 35 triệu đô-la Mỹ để hỗ trợ thực
hiện chương trình phòng chống HIV/AIDS tại 18 tỉnh và hai thành phố là
Hải Phòng và Hồ Chí Minh. Dân số của 20 tỉnh, thành phố này chiếm 42%
toàn quốc và số người nhiễm HIV/AIDS chiếm 55% số người nhiễm HIV
trên toàn quốc.
Các hoạt động phòng chống HIV bao gồm chương trình trao đổi bơm kim
tiêm, chương trình cung cấp bao cao su, các dịch vụ dựa trên cộng đồng và
tư vấn. Lựa chọn giải pháp và hoạt động phòng chống HIV/AIDS của dự án
dựa trên nhu cầu thực tế tại từng địa phương.
Ngoài các hoạt động làm giảm nguy cơ lây nhiễm ra cộng đồng, mục
đích của Dự án cũng nhằm giảm sự kỳ thị và phân biệt đối xử với người
nhiễm HIV/AIDS.
+ Chương trình trao đổi bơm kim tiêm

thể hiện rõ những hạn chế về phòng chống HIV ở vùng dân tộc thiểu số:
Tình trạng lây nhiễm virus HIV ở huyện Quỳnh Nhai đã đến mức báo
động nhưng người dân nơi đây chưa có ý thức trong việc phòng chống căn
bệnh thế kỷ. HIV/AIDS với họ như một căn bệnh xa xỉ, chỉ có ở các đô thị
dưới xuôi. Thực tế, tai họa AIDS đang len lỏi vào từng bản làng, từng gia
đình.
Trong khi đó, các cơ quan chức năng lại không nắm được chính xác đã có
bao nhiêu gia đình ở đây có người nhiễm HIV/AIDS. Từ trước tới nay, chưa
có đợt thử máu chính thức nào cho các đối tượng nghiện, đối tượng nghi
nhiễm virus HIV. Chị La Thị Yêu - Phó Giám đốc Trung tâm Y tế Quỳnh
Nhai cho hay: “Hiện tại Quỳnh Nhai có ít nhất 25 người nhiễm virus
HIV/AIDS. Mẫu máu của những đối tượng này đã được kiểm tra nhiều
lần và biết chắc chắn họ đã bị nhiễm virus HIV, song các cán bộ lại chỉ
được nói nhỏ với nhau là "nghi nhiễm" mà thôi”.
Như vậy, công tác phòng chống HIV/AIDS ở các vùng biên giới và vùng
dân tộc thiểu số vẫn còn tồn tại nhiều hạn chế. Để khắc phục được thực trạng
này, rất cần đến sự quan tâm của Nhà nước, các cơ quan, tổ chức phòng
chống HIV. Đặc biệt cần được thay đổi nhận thức đối với HIV, được trang bị
về các biện pháp phòng tránh lây nhiễm HIV. Muốn làm được điều này, cần
phải đẩy mạnh công tác phòng chống HIV kết hợp với phát triển cộng đồng.
Trong đó, Nhân viên CTXH là một lực lượng trợ giúp đắc lực trong hoạt
động này.
C. CÔNG TÁC PHÁT TRIỂN CỘNG ĐỒNG NHẰM NÂNG CAO
NHẬN THỨC CỦA CỘNG ĐỒNG TRONG PHÒNG TRÁNH HIV/AIDS
1. Những khó khăn của vùng biên giới, vùng dân tộc thiểu số trong
phòng chống HIV/AIDS.
Để lựa chọn các biện pháp và thực hiện công tác phòng chống lây nhiễm
HIV ở các vùng biên giới, vùng dân tộc thiểu số đạt hiệu quả, cần đánh giá
và nhận thấy được những khó khăn của vùng miền này trong hoạt động
phòng chống HIV. Những khó khăn cơ bản là:


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status