Hôm nay là ngày đầu tiên, trường em tổ chức lễ chào cờ nên em cũng đi học sớm hơn mọi ngày để kịp giờ khởi hành lễ.
Trời hôm nay thật là đẹp. Bầu trời cao vời vợi, xanh biêng biếc. Các chú chim nhảy từ cành này sang cành khác hót líu lo. Ông
mặt trời vừa thức dậy đã rải những tia nắng ấm áp xuống sân trường. Bác đa cổ thụ rung rinh tán lá, thì thầm nói chuyện với chị
gió. Học sinh các lớp bê ghế xuống sân trường xếp đúng vị trí của lớp mình. Những hàng ghế thẳng tắp đã được xếp xong nom
thật đẹp mắt. Trên sân khấu, cô tổng phu trách đã cầm sẵn micrô chuẩn bị bước vào buổi lễ. Đúng bảy giờ mười lăm, bác bảo vệ
đánh trống báo hiệu. Học sinh từ các lớp, từ các góc sân ùn ùn kéo về khu vực của lớp mình, ổn định chỗ ngồi. Thầy cô giáo đi
nhắc nhở học sinh của mình ngồi im, không được quậy phá, nói chuyện riêng, bàn tán xôn xao. Cô tổng phụ trách mời mọi
người đứng dậy, cầm mũ trên tay rồi dõng dạc hô to: Nghỉ nghiêm! Chào cờ Chào!
Những bàn tay xinh xinh nhỏ bé của các bạn đội viên đều đồng loạt giơ lên như những búp măng mới mọc. Cả trường đứng
nghiêm trang, mắt hướng về lá cờ Tổ quốc đang tung bay trong gió. Hình ảnh các anh hùng liệt sỹ lần lượt hiện ra, các anh đã hi
sinh vì Tổ quốc để chúng em có ngày hôm nay. Lời hát của các bạn như lời của các chiến sỹ nhắc nhở chúng em hãy cố gắng
lên. Khi bài Quốc ca, Đội ca kết thúc, Cô tổng phụ trách lại hô to: Vì Tổ quốc xã hội chủ nghĩa, vì lý tưởng Bác Hồ vĩ đại, sẵn
sàng
Tiếng hô đều của cả trường như đáp lại lời cô tổng phụ trách: Sẵn sàng!
Mọi người lại ngồi xuống nghe cô hiệu phó nhận xét về tuần vừa qua. Cô nói lớp 5G được giải nhì bích báo làm cả lớp reo lên
mừng rỡ. Một số bạn buồn rười rượi vì lớp không được giải nhất.
Chúng em lần lượt vào lớp chuẩn bị cho tiết học mới nhưng không khí của buổi chào cờ vẫn mãi in đậm trong tâm trí em.
Trời vừa sáng, tờ lịch bay bay như muốn nói: “Cô bé ơi! Hôm nay đã là thứ hai rồi đấy! Cô ăn sáng nhanh nhanh để đến trường
làm lễ chào cờ!”. Em ăn xong rồi! Thôi chào chị lịch chăm chỉ, em đi học nhé!
Bầu trời lúc bấy giờ cao, trong xanh, không gợn chút mây. Những tia nắng vàng tươi lọt qua kẽ lá, đậu trên vai các bạn học sinh
chúng em. Gió thổi vi vu làm các cành cây đu đưa một cách nhẹ nhàng, yểu điệu. Mặt trời chênh chếch rọi xuống, biến triệu giọt
sương trên lá cây ngọn cỏ thành những hạt ngọc nhấp nhánh, lung linh. Trên đỉnh cột, lá cờ đỏ sao vàng tung bay phấp phới như
đang reo vui trong nắng sớm. Các cô giáo trong những tà áo dài truyền thống đang đôn đốc các bạn học sinh. Bỗng bác trống
già cất giọng ồm ồm quen thuộc: “Tùng! Tùng! Tùng!”, báo hiệu buổi lễ chào cờ sắp bắt đầu. Học sinh toàn trường quần áo
chỉnh tề, xếp thành hàng ngũ ngay ngắn. Cô tổng phụ trách cầm micrô nhắc nhở học sinh bỏ mũ xuống để buổi lễ chào cờ được
bắt đầu. “Nghiêm! Chào cờ Chào!”. Tiếng cô tổng phụ trách vang lên dõng dạc. Cả một rừng bàn tay xinh xắn giơ cao ngang
trán, đều tăm tắp. Tất cả các cặp mắt đều hướng lên nhìn lá quốc kỳ đỏ thắm. Gió như ngừng thổi, mây như ngừng trôi, chim
như ngừng hót để cùng chào cờ với chúng em. Màu đỏ là màu máu của biết bao thế hệ cha anh đã ngã xuống. Còn sao vàng năm
cánh lại là biểu tượng của đất nước, của cách mạng. Hoà nhịp với tiếng trống Đội là bài hát Quốc ca trầm hùng vang lên giữa
không gian. Lời bài hát khiến em hình dung tiếng bước chân rầm rập của đoàn quân ra trận theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ
quốc: “Đoàn quân Việt Nam đi chung lòng cứu quốc ”. Tiếp đến là bài hát Đội ca. Lời bài hát hư nhắc nhở chúng em phải ra
“Bốn phương trời”. Chúng em vào lớp với khuôn mặt lấm tấm mồ hôi nhưng rất vui vẻ. Ngoài kia, lá cờ vẫn tung bay hẹn tuần
sau gặp lại.
Qua không khí trang nghiêm nhưng cũng thật thân mật của buổi lễ đã nhắc chúng em phải rèn luyện để xứng đáng với cha anh.