1
CHÚNG TA ĐANG SỐNG
TRONG MỘT THẾ GIỚI CỦA NHỮNG SAO CHÉP
Trẻ con chẳng bao giờ chăm chú lắng nghe lời người lớn
nhưng chúng lại luôn biết bắt chước
- James Baldwin -
Một trong những quyển sách đầu tiên tôi còn nhớ đã đọc khi bé là mộtquyển truyện cười.
Tôi vẫn nhớ một trong những mẩu truyện cười cũ rich đã từng làm tôi và các bạn tôi chia rẽ. Đó
là chuyện “Phải lấy tiền để tạo ra tiền” - bạn phải vẽ lại chính xác đồng tiền đó.
Thôi nào,đừng cười, tôi đã chẳng nói với bạn đó chỉ là một mẩu chuyện cười cũ rich thôi
mà, đúng vậy không?
Nhưng ý nghĩa ở đây hoàn toàn không có gì đáng cười cả.
Tại sao chúng ta lại không tìm cách nào đó để sao chép lại cách tạo ra của cải?
Hãy nghĩ về điều đó – chúng ta có thể sao chép mọi thứ trong cuộc sống, đúng vậy
không? Thế mà có một điều chúng ta lại chưa học cách sao chép: đó là việc tạo ra của cải thực
sự! Hãy cùng bỏ chút ít thời gian để bàn về sức mạnh của việc sao chép. Và sau đó, chúng ta sẽ
xem xét một vài lý do khiến hầu hết chúng ta không tìm cách sao chép việc tạo ra của cải.
Sao chép là điều mà chúng ta ai cũng giỏi
Mỗi chúng ta đều được Chúa ban cho một vài tài năng và những khả năng nào đó làm
chúng ta trở thành những cá nhân khác biệt. Một số người có thể khiêu vũ khéo léo, trong khi số
khác lại không thể nhảy theo đúng điệu nhạc. Một số khác lại có năng khiếu về nghệ thuật, trong
khi những người khác lại gặp khó khăn ngay cả khi vẽ những đường nét đơn giản nhất. Một vài
người chúng ta là những vận động viên tài năng, trong khi những người khác lại khó có thể đi
theo một đường thẳng mà không ngã.
1
Thế nhưng có một điều mà bất cứ ai trong chúng ta cũng giỏi là – mà không có ngoại lệ
- đó là sao chép.
Bạn đã bao giờ nghĩ xem chúng ta giỏi sao chép như thế nào chưa? Khi cần phải sao
chép, chúng ta đều có năng khiếu cả. Chúng ta là những thiên tài về sao chép. Sao chép là một
đặc điểm mà chúng ta đều xuất sắc và chúng ta đều có chung đặc điểm đó bất kể chúng ta đang
sống ở đâu, bất kể chúng ta có năng khiếu đặc biệt gì. Khả năng ấy không phân biệt dù chúng ta
Người Ấn Độ: bánh sandwich thịt cừu
Người Hàn Quốc: mực khô
Bạn có tự nghĩ rằng:” Làm sao họ lại ăn những THỨ ĐÓ?” Mực khô?... Chân gà…
chuyện cứ như đùa! Nhưng hãy đoán xem bạn có thể nhấm nháp thứ gì khi xem TV nếu bạn lớn
lên ở Hàn Quốc… - đấy đúng là mực khô.
Sao chép cách chúng ta làm việc
Quan điểm của tôi là: có vô số những khác biệt giữa các nền văn hóa, nhưng mỗi một
nền văn hóa đều có một đặc điểm chung là cách chúng ta tiếp nhận những thói quen hang ngày –
chúng ta sao chép! Chúng ta sao chép nhiều đến nỗi thấy đó là điều hiển nhiên. Sao chép phổ biến đến
nỗi nó trở thành bản năng của chúng ta, cũng giống như việc hít thở không khí vậy. Thế nên, tôi xin hỏi
bạn lần nữa. Tại sao chúng ta vẫn chưa tìm ra cách sao chép việc tạo ra của cải?
Không còn nghi ngờ gì nữa, sao chép là công cụ học tập hữu hiệu nhất mà con người biết
đến! Sao chép có ảnh hưởng tới hầu hết mọi giai đoạn trong cuộc đời chúng ta, từ những thói quen nhỏ
nhất cho tới những quyết định quan trọng nhất có thể làm thay đổi cuộc đời chúng ta.
Ví dụ, chúng ta dành một phần cuộc đời cho công việc. Có bao giờ bạn tạm ngừng lại để
xem mình đã học cách thực hiện những nhiệm vụ cần làm trong công việc? Bạn đã học cách viết
một lá thư trên máy tính như thế nào? Làm thế nào mà bạn biết cách ăn mặc như thế nào khi đi
làm? Và bạn huấn luyện những người mới vào nghề như thế nào? CÓ phải là bằng cách dạy họ
3
sao chép lại những gì bạn đã làm hay không? Các nhà tâm lý gọi đó là “làm mẫu và phản ánh
lại” Tôi gọi đó là một sự sao chép chuyên nghiệp.
Không còn nghi ngờ gì nữa, chúng ta sao chép cách chúng ta sống trong suốt cuộc đời từ
khi chúng ta sinh ra cho đến khi qua đời bởi vì sao chép là điều dễ dàng thực hiện… chúng ta
không cần phải lúc nào cũng tạo ra mọi thứ từ con số “0”… sao chép bắt chước thường rất hiệu
quả… và chúng ta sinh ra đã là những thiên tài về sao chép! Câu thành ngữ “khi dòm, khi bắt
chước” có thể sẽ đơn giản là:”Chúng ta quan sát, chúng ta sao chép”.
Đó là lý do tại sao chúng ta nói rằng chúng ta sống trong một thế giới của những sao
chép. Nếu có một điều mà bất kỳ ai trên thế giới cũng giỏi, thì đó sẽ là “biết sao chép”.
Một bài học lịch sử nhỏ về nghề sao chép
Chúng ta còn tiến xa hơn khi chúng ta sao chép cách kiếm tiền. Đã hang ngàn năm con
“Xin lỗi ông”, ông chủ cửa hàng đáp:”Tôi không có ý khiếm nhã như vậy nhưng tôi
không thể nhịn cười được. ông thấy đấy, đã nhiều năm nay tôi chỉnh lại cái đồng hồ quả lắc lớn
này theo tiếng còi báo hiệu 5h của ông”
Câu chuyện này là một minh hoạ hoàn hảo cho mặt trái của sự sao chép. Chúng ta sao
chép những người khác…và những người khác laic chúng ta…và tất cả chúng ta thường giả định
quá mức rằng những người chúng ta đi sao chép có câu trả lời “chính xác”. Tôi muốn lặp lại
rằng, chúng ta giả định rằng chúng ta sao chép từ những người chúng ta cho là đúng.
Điều này càng đúng khi chúng ta tiếp nhận một công việc mà không thực sự suy nghĩ
rằng:” tại sao họ lại làm công việc đó?” Tôi cho rằng hầu hết mọi người giả định rằng công việc
là cách tốt nhất tẩo của cải thực sự, thế nhưng công việc chỉ tạo ra nguồn thu nhập nhất thời. Và
có một sự khác biệt, một sự khác biệt lớn giữa 2 điểm này.
Hãy cùng xem xét lại việc sao chép công việc
Như những gì tôi đã nói, sao chép là một công việc học tập hữu hiệu nhất được con
người biết đến. Những lúc này hay lúc khác chúng ta cần phải dừng lại và xem xét lại những giả
định của chúng ta về những gì mà chúng ta đang sao chép và lý do tại sao - để chắc chắn rằng
sao chép sẽ thực sự mang lại cho chúng ta những gì chúng ta nghĩ.
5
Trong toàn bộ chương này tôi đã luôn lặp đi lặp lại câu hỏi:” Tại sao chúng ta vãn chưa
tìm được cách sao chép ra của cải?” Câu trả lời lại rất rõ rang - Hầu hết chúng ta đều sao chép
những công cụ thay vì đi tìm cách thức tạo ra của cải.
Tại sao vậy? Bởi vì hầu hết mọi người giả định rằng một công việc là cách duy nhất để
họ thực hiện hoá những ước mơ về tài chính của mình. Có lẽ họ không tin rằng có những nguồn
của cải khác. Hoặc có lẽ họ không cho rằng họ có khả năng tạo ra của cải thực sự bằng cách làm
việc ngoài lộ trình công việc.
Cho dù lý do là gì đi nữa, kết quả vẫn là như vậy. Hầu hết chúng ta đều trở thành những
người nằm trong diện 95% thay vì trong diện 5% bởi vì chúng ta đang sao chép phần công việc
và tạo ra nguồn thu nhập nhất thời thay vì phần tạo ra của cải thực sự.
Còn bạn thì sao? Bạn chon cái gì để sao chép? Liệu bạn có chọn giống như 95% những
người kia, những người đã lựa chọn phần công việc?... Hay bạn lựa chọ con số 5% những người
chọn sao chép cách tạo ra của cải thực sự?
gián đốc của tập đoàn Microsoft là bởi vì ông ta PHẢI làm thế… hay do ông ta MUỐN làm thế?
Theo tôi chúng ta cũng có thể nói rằng Bill Gates có đủ tiền và đủ thời gian vào bất kỳ lúc nào
làm những gì ông ta muốn, vì Bill Gates đã làm giàu thực sự, chứ không chỉ đơn thuần là kiếm
tiền. Nói tóm lại, giàu có thực sự chính là tự do.
Giàu có nghĩa là có quyền tự do lựa chọn
Cũng như Bill Gates, Chuck Feeney cũng là chủ tịch một tập đoàn tài chính lớn. Là
người sang lập ra hang trăm các cửa hang miễn thuế tại các sân bay trên toàn thế giới, tài sản của
Feeney cũng trị giá hang tỷ đô la. Hay đúng hơn tôi nên nói rằng ông đã từng có tài sản lên tới
hang tỷ đô la. Năm 1994, Feeney đã hiến tặng 95% số tài sản trị giá 3,5 tỷ đô la của mình cho
7
một quỹ từ thiện. Ngày nay ông đang cống hiến thời gian và tiền bạc cho những mục đích cao cả
trên khắp thế giới.
Cả Bill Gates và Chuck Feeney đều hiểu rằng giàu có thực sự nghĩa là hoàn toàn có
quyền tự do lựa chọn cách sử dụng thời gian… và tiền bạc. Gates thì chọn cách sử dụng thời
gian để làm giàu them cho mình còn Feeney thì chọn cách dung thời gian để hiến tặng tài sản
của mình. Điểm chung cho phép cả hai con người này có được hai sự lựa chọn khác biệt như vậy
chính là sự giàu có thực sự.
Sử dụng thời gian một cách sang suốt
Hầu hết chúng ta đều cho rằng giàu có thực sự nghĩa là có thật nhiều tiền để có thể mua
được mọi của cải vật chất. Nhưng những người sang suốt nhất sẽ hiểu rằng giàu có thực sự
không hoàn toàn chỉ là khả năng mua được thêm nhiều của cải, mà còn phải có thêm nhiều thời
gian để có thể làm những điều BẠN muốn làm.
Hãy nghĩ mà xem. Một ngày nào đó khi bạn đã già yếu, ngồi trước mái hiên của viện
dưỡng lão, suy ngẫm về quá khứ cuộc đời, bạn sẽ hối tiếc điều gì nhất - tiếc vì đã không mua
một ngôi nhà đắt tiền hơn?.. Hay không dành nhiều thời gian hơn cho gia đình, con cái khi chúng
còn nhỏ?
Bạn sẽ hối tiếc điều gì nhất - tiếc vì đã không làm việc ngày đêm để được thăng tiến ở cơ
quan?.. Hay tiếc vì không dành nhiều thời gian hơn cho cha mẹ và bạn bè mỗi khi họ cần bạn?
Thời gian là tài sản quý giá nhất của chúng ta- quý giá hơn nhiều so với vàng bạc – vì
một khi thời gian đã trôi đi, bạn không bao giờ lấy lại được! nếu bạn làm hỏng xe, bạn vẫn có
của chúng ta, 150.000 là một số tiền rất lớn. Những đến khi những công chức lương cao này trở
nên quá phụ thuộc vào thu nhập để có thể chu cấp cho đời sống, họ vô tình trở thành nạn nhân
của cái bẫy thời gian-đổi-tiền bạc.
9
CHI TIÊU HÀNG THÁNG CỦA MỘT CÔNG CHỨC
CÓ THU NHẬP NĂM LÀ 150.000 $
Tổng thu nhập 150.000
33% thuế gộp 50.000
Thu nhập thuần hàng năm 100.000
Thu nhập hàng tháng 8.500
Chi phí hàng tháng
Tiền vay để mua 2 chiếc xe đắt tiền 1.000
Tiền trả góp mua căn nhà nhìn ra hồ 2.000
Bảo hiểm: nhân thọ, y tế, ô tô 500
Tiền học trường tư của hai con 1.000
Ăn tiệm, giải trí,vé mùa 1.000
Hai chuyến du lịch gia đình hàng năm 1.000
Quần áo, trang sức, đồ đạc 500
Đóng góp cho quỹ nhà thờ, quỹ từ thiện 500
Phí hội CLN địa phương 500
Tiền tiết kiệm 500
Tổng “chi tiêu” hàng tháng 8.500
Tổng thu nhập hàng tháng 8.500
Tiền thừa 0
Nô lệ của thu nhập tạm thời
Bạn có thể thấy rằng cuộc sống của ngài Smith cũng khá sung túc. Chúng ta đều mong
muốn có tiền để tham gia vào một câu lạc bộ quý tộc nào đó ở địa phương… để có những
chuyến đi trượt tuyết tốn kém ở Colorado hoặc những chuyến đi biển nhàn hạ ở vùng Ca-ri-bê.
Rõ rang là ngài Smith có một cuộc sống mà hầu hết chúng ta hằng ao ước, những ông ta cũng
phải trả một cái giá cực kỳ đắt cho lối sống này vì ông ta đã phải thế chấp cả tự do của mình.
Smith, ngài Joe cũng có những thói quen trưởng giả. Những khác với ngài Smith, ngài Joe thấu
hiểu được sức mạnh của thu nhập thặng dư. Trong 40 năm cuối cuộc đời giàu có của mình, ông
ta để dành 10% tổng thu nhập và đầu tư một cách rất sang suốt.
Giờ đã nghỉ hưu những ông Joe đã đầu tư 1,5 triệu $ vào các quỹ tín dụng hàng năm thu
lợi cho ông ta đến 10% nghĩa là thu nhập thặng dư của ngài Joe tương đương với thu nhập tạm
thời của ngài Smith 150.000$. Cho dù số tiền bằng nhau những cách thức mỗi người bọn họ
kiếm được số tiền này lại rất khác biệt, chúng ta có thể so sánh theo bảng sau:
Thu nhập tạm thời So với Thu nhập thặng dư
Bạn đổi thời gian lấy tiền ↔ Bạn chủ động sử dụng thời gian của mình
Tiền tăng theo cấp số cộng ↔ Tiền tăng theo cấp số nhân
11
Nếu bạn không còn khả năng làm việc,
bạn không còn thu nhập
↔ Thu nhập vẫn tăng
Bạn không thực sự giàu có ↔ Bạn thực sự giàu có
Thời gian không còn là của bạn nữa ↔ Bạn hoàn toàn tự do về mặt tg
Bạn phải xoay sở với cuộc sống ↔ Bạn đang tiến lên phía trước
Khi bạn không làm việc thì cũng chẳng
có thu nhập
↔ Bạn vẫn có thu nhập
Bây giờ tôi hỏi bạn một câu, bạn thích loại thu nhập nào hơn – thu nhập tạm thời? … hay
thu nhập thặng dư? Câu trả lời chẳng phải đã rõ rồi sao.
Làm giàu thực sự
Trái với thuyết kiếm tiền - thuyết làm giàu không bị giới hạn bởi cái bẫy thời gian-đổi-
tiền bạc do một khái niệm gọi là đòn bẩy. Cách duy nhất để tạo ra sự giàu có thực sự chính là
thúc đẩy thời gian, tiền bạc và nỗ lực của bạn để 10 giờ làm việc giá trị bằng 100… hay thậm
chí là 1000 giờ công xá!
Bạn thấy đấy, người giàu ngày càng giàu hơn vì họ đã tận dụng được lực đòn bẩy bằng
cách đầu tư tiền bạc vào thời gian. Như tôi đã viết trong cuốn sách thứ 2 của mình, cuốn Bạn
Không thể Đánh cắp Cái thứ Hai khi Bạn đang Dẫm chân lên Cái thứ Nhất, nhà triệu phú mà tôi
Và may thay, ngày nay chúng ta có một phương thức bắt chước đơn giản để kiếm lời từ
thời gian và công sức của bạn mà gần như tất cả mọi người đều có thể làm theo.
Bạn có làm theo một phương thức sai lầm?
Hãy đối mặt với thực tại này, hầu hết chúng ta đều không được sinh ra trong gia đình DuPont
hay Rockerfeller. Chúng ta cũng không phải là những thiên tài bẩm sinh như Bill Gates hay Chuck
Feeney. Và chúng ta cungc không có được tài năng như Michael Jordan hay Tom Cruise.
13
Chúng ta vẫn thường cho rằng có thể làm giàu nhờ có được vận đỏ trong đời - điều này
chỉ đúng với những thiên tài… hoặc những người cực kỳ may mắn mà thôi… chứ rõ rang không
hề đúng với những người bình thường như tôi và bạn.
THẬT LÀ VÔ LÝ!
Chúng ta ko nên bó buộc mình bằng những suy nghĩ hạn hẹp như vậy. Đó là những suy
nghĩ vớ vẩn, và chúng ta nên vứt ngay kiểu suy nghĩ bi quan đó vào thùng rác, ngay từ bây giờ.
Sự thật là phần lớn mọi người cho rằng họ không thể làm giàu trong khi, trên thực tế là
họ làm được! Nguyên nhân thực sự khiến hầu hết mọi người không thể làm giàu được là vì họ
chưa bao giờ nhận thấy được một phương pháp làm giàu mà họ có thể bắt chước theo. Nói cách
khác, hầu hết chúng ta đã làm theo những phuơng pháp sai lầm. Vì chúng ta không biết đến một
mô hình làm giàu nào để làm theo, chúng ta chỉ làm theo những gì những người xung quanh mà
ta biết đang làm – chúng ta đi làm! Chúng ta làm những việc mà hầu hết mọi người đều làm …
và kết quả là chúng ta nhạn được những gì mà hầu hết mọi người nhận được.
Không bài xích việc làm
Xin hãy hiểu cho rằng tôi KHÔNG chỉ trích việc làm. Tôi chỉ đang chỉ trích cái KẾT
QUẢ mà chúng ta thu được từ việc làm. Nếu công ăn việc làm có thể giúp chúng ta làm giàu, tôi
sẽ là người đầu tiên khuyên bạn đi theo con đường tìm kiếm việc làm. Những không – đó hoàn
toàn là một sự thật lạnh lung và khắc nghiệt!
Làm theo sự tăng trưởng theo cấp số nhân, chứ không theo cấp số cộng
Sự thật là, bạn sẽ không bao giờ có thể làm giàu được một khi bạn còn đi theo thuyết
kiếm tiền bởi vì phương pháp này phụ thuộc vào sự tăng trưởng theo cấp số cộng, trái với thuyết
làm giàu, vốn phụ thuộc vào sự tăng trưởng theo cấp số nhân.
3
Thợ sơn và chuyên viên
Để các bạn có thể thấy rõ được giới hạn của tăng trưởng theo cấp số cộng, chúng ta hãy
cùng xét trường hợp của 2 người làm 2 nghề khác nhau mà tôi quen - một người làm thợ sơn còn
người kia là bác sỹ.
Người thợ sơn nhà tên là Gary, anh ta có một căn xưởng nhỏ chuyên sơn và dán tường
nhà ở Clearwater, Florida, gần nhà tôi. Gary làm việc rất chăm chỉ. Anh ta đi làm từ sang sớm
đến tối mịt. Nếu cần anh còn làm việc vào những ngày cuối tuần.
Mỗi khi nhận việc, anh tính công lao động la 12 $ một giờ. Nhưng sau khi trừ đi số giờ
bỏ ra để đi lại, mua đồ nghề tại các cửa hàng, vv và vv, thì tiền công của anh chỉ còn lại khoảng
gần 10$ một giờ. Nếu Gary may mắn có thể làm việc 10 tiếng một ngày, 6 ngày một tuần, thì
trong một năm anh ta sẽ kiếm được:
1x10$=10$/h
60h/ tuần = 600$
50 tuần/ năm = 30.000$
Giờ đây, 30.000$/năm chẳng đáng là bao nhiêu. Có rất nhiều người mong muốn kiếm đc
trong một năm. Nhưng đó là số tiền tối đa Gary kiếm được trong 1 năm khi làm ăn thuận lợi, khi
công việc tiếp nối công việc. Những chúng ta hãy xem Gary phải trả giá thế nào cho một năm
làm ăn thuận lợi như vậy:
* Anh ta chỉ còn có một ngày duy nhất trong tuần dành cho vợ con.
* Anh ta không bao giờ kiếm được nhiều hơn 30.000$ một năm, cho dù có cần cù lao
động đến đâu chăng nữa.
* Anh ta ít khi có thời gian nghỉ ngơi, mà nếu có cũng là lúc anh ta quá mệt mỏi (hoặc
kiệt sức) để có thể hưởng thụ và thư giãn.
Và đây mới là điều tồi tệ nhất của sự lao động kiếm trên cơ sở sự tăng trưởng theo cấp số
cộng: Gary chỉ có thể nhận được tiền công cho những việc anh ta đã làm. Nghĩa là một khi anh ta nhận
xong đợt lương cuối cùng, anh ta lại quay trở lại guồng quay đổi thời gian-lấy-tiền bạc
16
Chuyên viên: cũng chẳng hơn gì anh thợ sơn ngoài mức thu nhập cao
Giờ thì chúng ta hãy quay lại với trường hợp của ngàu John Smith, Giám đốc điều hành,
người có thu nhập 150.000$/năm trong ngành y. Ngài Smith là một bác sỹ đa khoa có phòng
Nhân viên bán hàng 10.000
Tổng thống Mỹ 200.000
Phóng viên báo chí 32.000
Đại lý du lịch 28.000
Bác sỹ 141.000
Bộ trưởng 23.500
Kế toán 39.000
* Mức thu nhập trung bình của mỗi hộ gia đình ở Mỹ là 38.962$
Bạn ngạc nhiên khi so sánh mức lương của bạn với những mức lương khác trong cả nước
chứ? Nhưng bạn sẽ còn ngạc nhiên hơn nếu so sánh mức lương cả năm của mình với mức lương
mà Tồng Giám Đốc (CEO) của một công ty lớn nhận được
Chúng ta hãy cũng so sánh mức lương của một Tổng giám đốc với mức lương tế bào
của một công nhân vào thời điểm năm 1996:
Khoảng cách giữa Tổng Giám đốc và một công nhân
Mức lương của Tổng Giám đốc: 3,7 triệu $ >< Mức lương của công nhân: 20.000$
Tỷ lệ=187/1
Không thể tin nổi làm thế nào một người trong công ty lại có thẻ đạt mức thu nhập lên
tới 3,7 triệu $, trong khi những người công nhân bình thường cũng trong công ty đó chỉ kiếm
được có 20.000$? Bạn hẳn sẽ tự hỏi Tại sao lại thế?
Dùng phương pháp đòn bẩy để phá cái bẫy thời gian-đổi-tiền bạc
Tôi có thể trả lời câu hỏi của bạn chỉ bằng một từ - PHƯƠNG PHÁP ĐÒN BẨY. Bạn
thấy đấy, khi một công nhân đổi thời gian của mình lấy tiền bạc, thu nhập của anh ta tăng lên
theo cấp số cộng. Một đơn vị thời gian tương ứng với một đơn vị tiền bạc. Người công nhân đó
có được thu nhập hoàn toàn dựa vào nỗ lực một phía của bản than anh ta.
Trái lại, vị Tổng Giám đốc lại dùng chính các nhân viên của mình làm đòn bẩy cho thời
gian và tài năng của ông ta. Thay vì kiếm được tiền hoàn toàn nhờ vào nỗ lực đơn phương của mình,
thu nhập của ông ta chính là một phần tỷ lệ công sức của toàn bộ nhân viên. Đó chính là điều J.Paul
Getty phát hiện ra khi ông phát biểu” tôi thà thu được 1% công sức của 100 người còn hơn chỉ có
18
100% công sức của riêng mình”. Đó chính là lý do vì sao phương pháp đòn bẩy lại có tác động mạnh
Người bán hàng hốt hoảng xin lỗi và nói. “Chắc chắn rồi, thoả thuận là thoả thuận. Hãy
để tôi xem chiếc cưa giúp ngài. Biết đâu tôi lại tìm ra chỗ hỏng của nó thì sao”.
Người bán hàng giật mạnh cái dây kéo … và chiếc cưa xích rú lên – “R-R-R-R-R-R-R-R-
R-R-R-R”
Vị cư sĩ nhảy bật về phía sau như thể bị bắn trúng và hét lên át tiếng chiếc cưa :”TIẾNG
ĐỘNG QUÁI QUỶ GÌ VẬY?”
Bài học về lực đòn bẩy
Bạn có thể tưởng tượng ra việc vị cưa một thân cây bằng cưa máy không bật thì sẽ thế
nào không? Đó là nguyên nhân vì sao vị cư sĩ nọ trông lại mệt lử và kiệt sức đến vậy. Cây
chuyện trên giúp chúng ta rút ra bài học rằng lực đòn bẩy là một công cụ cực kỳ hữu ích, nhưng
chỉ với điều kiện là chúng ta có thể áp dụng vào thực tiễn.
Rõ rang chiếc cưa máy là một dụng cụ tuyệt vời để thúc đẩy thời gian và nỗ lực. Nếu bạn
từng dùng một chiếc cưa tay để chặt một cây gỗ lớn, bạn sẽ hiểu ý tôi. Điều trớ trêu trong câu
chuyện là vị cư sĩ có trong tay một dụng cụ tuyệt hảo để làm đòn bẩy nhưng chỉ có điều ông ta
không biết sử dụng mà thôi! Nói cách khác, ông ta thất bại không phải vì thiếu kỹ năng hay thiếu
nỗ lực mà ông ta thất bại vì thiếu hiểu biết!
Chúng ta cũng có thể nói như vậy về những người bình thường khác. Nhờ sức mạnh của
phương pháp đòn bẩy chúng ta có thể đạt được mục tiêu đề ra chỉ trong một phần thời gian
thong thường, với một phần nỗ lực bình thường. Thực tế là chúng ta có thể “chặt được lượng gỗ
bằng người khác chặt trong một tháng chỉ trong một ngày”. Nhưng để có thể tận dụng được
phương pháp đòn bẩy, chúng ta phải biết đến sự tồn tại của lực đòn bẩy. Nếu không chúng ta sẽ
có kết cục giống như vị ẩn sĩ trong câu truyện trên – chúng ta tiếp tục cố gắng làm việc chăm chỉ
hơn để trao đổi thời gian của mình lấy tiền thay vì làm việc theo phương pháp hiệu quả hơn bằng
cách thúc đẩy thời gian và công sức của mình.
20