Tiểu luận bình luận cấu trúc nguồn của liên minh châu âu và chứng minh luật liên minh châu âu không phải là luật quốc gia cũng không phải là luật quốc tế - Pdf 27


 1
 2
 !!"#$ 2
1. Định nghĩa luật liên minh châu âu 2
2. Cấu trúc nguồn luật liên minh châu âu 3
%&"#"#"'()) 3
1. Một số quan điểm về nguồn luật liên minh châu âu 3
2. Đánh giá về hiệu lực áp dụng nguồn luật liên minh châu âu và mối
quan hệ
giữa các loại nguồn 4
*("#"'())+,!-"."#/
0+,
!-"."#/1 5
1. Luật liên minh châu âu không phải là luật quốc gia 5
2. Luật liên minh châu âu không phải là luật quốc tế 5
234 6
5637836569: 7
1

Liên minh châu Âu được thiết lập với mục đích kết thúc cuộc chiến
tranh thường xuyên và đẫm máu giữa các nước láng giềng, mà lên tới
đỉnh điểm trong Thế chiến thứ hai. Ban đầu, sáu nước: Bỉ, Pháp, Ý,
Lucxembourg, Hà lan và Tây Đức đã kí hiệp ước Paris thành lập cộng
đồng than thép châu âu ECSC 1951 với mục đích là để liên hợp các nước
lại với nhau và hợp tác phát triển về kinh tế. Sau đó, nhiều hiệp ước và
hiệp định khác ra đời trở thành nguồn luật của liên minh châu âu.
2
Luật liên minh châu là tổng thể các nguyên tắc và quy phạm pháp luật
do Liên minh châu âu xây dựng và ban hành, có hiệu lực áp dụng thống
nhất và trực tiếp đối với các thể nhân, quốc gia thành viên và các cơ

- Các hiệp ước thành lập cộng đồng EU: Hiệp ước Paris 1951, Hiệp
ước Rome 1957,
- Những hiệp ước sửa đổi hiệp ước thành lập các cộng đồng và EU
như Hiệp ước Brussels 1967, Hiệp ước châu âu duy nhất 1986, Hiệp
ước, Hiệp ước Amsterdam 1997, …. và các nghị định, tuyên bố kèm
theo Hiệp ước thành lập trên.
- Hiệp ước gia nhập của các thành viên mới vào các Cộng đồng và EU
(5 hiệp ước)
;"#!C>
5
Luật phái sinh là những quy định của pháp luật do các thiết chế liên
minh ban hành và các thỏa thuận.theo Điều 249 EU treaty, Luật phái sinh
được ban hành dưới các hình thức văn bản: Regulation, directive và
decision.
- Regulation (quy định): là văn bản có hiệu lực bắt buộc đối với tất
cả các công dân và quốc gia thành viên của Liên minh châu âu. Tất cả
các Regulation đều có hiệu lực áp dụng trực tiếp
1
tại các quốc gia thành
viên. Regulation là loại văn bản pháp luật chủ yếu được dùng để tổ chức
những vấn đề đã được nhất thể hóa ở mức độ cao.
- Directive (chỉ thị):
Directive là loại văn bản chỉ có hiệu lực bắt buộc đối với những
quốc gia thành viên được chỉ định trong văn bản. Không phải tất cả các
chỉ thị đều có hiệu lực áp dụng trực tiếp (đây là ngoại lệ của nguyên tắc
“áp dụng trực tiếp”). Chỉ có các chỉ thị thỏa mãn điều kiện “cụ thể”, “rõ
ràng” và “ vô điều kiện” mới được áp dụng trực tiếp theo chiều dọc và
chỉ trong trường hợp nó không được chuyển hóa hoặc chuyển hóa không
chính xác (nếu đã được chuyển hóa chính xác thì áp dụng quy định
chuyển hóa

7
khuyến nghị, ý kiến, nghị quyết, tuyên bố, các đạo luật về tổ chức và
hoạt động của các thiết chế Liên minh đều là nguồn phái sinh của liên
minh châu âu. Theo quan điểm này, luật phái sinh còn bao gồm: Các
thỏa thuận quốc tế được ký kết giữa EU với quốc gia hoặc tổ chức quốc
tế khác ngoài EU, các thỏa thuận giữa các quốc gia thành viên, các thỏa
thuận giữa các thiết chế của EU. Nguồn luật liên minh châu âu không chỉ
bao gồm các án lệ, mà còn bao gồm cả pháp luật quốc tế và các nguyên
tắc pháp luật quốc tế. Đây là quan điểm nguồn luật liên minh châu âu
theo nghĩa rộng.
Quan điểm khác lại cho rằng, nguồn luật của liên minh châu âu bao
gồm: nguồn luật gốc, nguồn luật phái sinh và án lệ. Theo quan điểm này,
chỉ có: quy định, chỉ thị va quyết định mới được coi là nguồn luật phái
sinh. Còn những văn bản khác như: khuyến nghị, ý kiến (được đề cập ở
Điều 249 EU treaty) và những văn bản khác như: Nghị quyết, sách trắng,
sách xanh,… không được thừa nhận là nguồn luật liên minh châu âu. Bởi
lẽ rằng, chúng không có giá trị hiệu lực bắt buộc nên không được coi là
luật. Quan điểm này nhận định án lệ được xem là luật liên minh châu âu
còn nguyên tắc pháp luật quốc tế hay pháp luật quốc tế không được coi
là luật liên minh châu âu, cũng như những thỏa thuận giữa các quốc gia
thành viên,…cũng không được xem là luật liên minh châu âu.
8
Theo em, quan điểm thứ hai là hợp lí hơn. Bởi chúng ta thấy rằng
những khuyến nghị hay ý kiến, chương trình, nghị quyết, kết luận, sách
xanh, sách trắng,…không thể được coi là luật được, chúng không có giá
trị hiệu lực bắt buộc. Nguyên tắc cơ bản của luật quốc tế theo em là
nguồn của luật quốc tế ( nguồn bổ trợ) chứ không thể được coi là nguồn
luật liên minh châu âu.
BE"N!OP "#"'())<.
(/ EQ "#

Khác với chỉ thị, Decision có hiệu lực trực tiếp đối với tất cả các đối
tượng được chỉ định trong văn bản. Thời điểm có hiệu lực của Decision
được xác địnhg giống như thời điểm có hiệu lực của chỉ thị.
10
Trong hệ thống cấu trúc nguồn của pháp luật EU, trật tự hiệu lực pháp
lý của các văn bản được ban hành bởi các thiết chế của EU với tư cách là
nguồn của luật phái sinh (quy định, chỉ thị, quyết định) là một vấn đề nan
giải và chưa có sự phận định rõ ràng. Điều này hoàn toàn dễ hiểu bởi sự
phân định thứ bậc các nguồn luật phái sinh có liên quan chặt chẽ tới việc
phân quyền lập pháp giữa các thiết chế ban hành ra các văn bản đó. Vấn
đề này đã được đưa ra đàm phán rất nhiều lần trong các hội nghị liên
chính phủ.
Bên cạnh đó, Án lệ có hiệu lực áp dụng thấp nhất, tuy nhiên nó góp
phần điều chỉnh toàn diện hơn các vấn đề trong mỗi lĩnh vực hợp tác của
các quốc gia thành viên EU bởi nguồn luật gốc của EU chỉ mang tính
chất định khung và nguồn luật phái sinh thì chưa thể điều chỉnh được
toàn bộ.
*("#"'())+,!-"."#/
0+,!-"."#/1
?#"'())+,!-"."#/
Như chúng ta đã phân tích, làm rõ ở phần trên, luật liên minh châu âu
bao gồm: luật gốc (các điều ước quốc tế được xây dựng trên cơ sở sự
thỏa thuận của các quốc gia thành viên), luật phái sinh và án lệ. Theo đó,
luật liên minh châu âu bao gồm cả Điều ước quốc tế và luật phái sinh.
11
Còn nguồn của luật quốc gia không có luật phái sinh và Điều ước quốc
tế, chỉ có một số nước theo Common law thì án lệ được coi là nguồn của
pháp luật quốc gia.
Nếu luật liên minh châu âu là luật quốc gia thì các vấn đề nảy sinh
trong liên minh không thể giải quyết được. Liên minh châu âu là tổ chức

13
ước sửa đổi, bổ sung các Hiệp ước đó, hay những hiệp ước gia nhập liên
minh châu âu. Luật phái sinh theo Điều 249 EU treaty thì gồm loại:
regulation (quy định), directive (chỉ thị) hay decision (quyết định). Còn
án lệ đó là các phán quyết của Tòa án công lí châu âu và Tòa sơ thẩm
châu âu.
Đồng thời, qua việc bình luận cấu trúc nguồn luật liên minh châu âu,
chúng ta làm rõ được, chứng minh được rằng luật liên minh châu âu
không phải là luật quốc gia cũng không phải là luật quốc tế.
14
5637836569:
1. 3RSTU#6.J, Giáo tr&nh luật qu(c tế, Nxb. CAND,
Hà Nội, 2007
15
2. V #WTUX/ 6.J, Giáo tr&nh luật qu(c tế, Nxb.
ĐHQG, Hà Nội, 1997
3. Tập bài giảng- '31YZT(66T, Pháp luật Liên
minh châu âu, 2011.
4. [\UX]-Nguồn của pháp luật liên minh châu âu,những
vấn đề lí luận và thực tiến, khóa luận tốt nghiệp, 2010.
5. Website: />16


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status