Nghị luận xã hội về chiến tranh và hòa bình
Nhân ngày Thương binh - Liệt sỹ 27/7, phóng viên đã nhận được một
bài viết rất cảm động của độc giả Lê Thị Hương (25 tuổi, Chí Linh - Hải
Dư chia sẻ câu chuyện về người bố là thương binh hạng 2/4 của mình,
bác Lê Tuấn (nhập ngũ lần đầu năm 1974, lần 2 năm 1978, tham gia
chiến đấu và bị thương ở chiên trường Campuchia).
Bài viết còn là những suy nghĩ rất thật, rất chân thực về chiến tranh của
một người trẻ tuổi, người chưa hề biết thế nào là chiến tranh. Hiện bài
viết đang lan truyền rất nhanh trên cộng đồng mạng và gây xúc động cho
nhiều người.
Bố em, 18 tuổi vào bộ đội. Năm đó là 1974, chiến tranh đã vào hồi
cuối,bố là lớp tân binh nên còn huấn luyện một thời gian dài để rồi tuyển
lựa "đi B”. May mắn thay, bố chưa đến đợt đi B thì chiến tranh kết thúc,
1977 bố giải ngũ trở về, cưới vợ.
Tháng 8/1978, chị cả em ra đời, sau đó chit một tháng, chú Tư - em trai
ruột của bố em, có lệnh gọi nhập ngũ. Chú vừa nhát vừa hiền, lại vừa
cưới vợ nên bố xin đi thay chú. Đất nước đang cần người đã có kinh
nghiệm, đơn tình ngyện của bố được chấp thuận ngay. Mẹ em, chị và
ông bà tiễn bố lên đường. Vài tháng sau, bố đi K (chiên trường
Campuchia). Chuyến tàu đưa bố đi từ Hải Phòng, đơn vị bố có hơn 40
người Hải Phòng, vào đến Quảng Trị còn 14 người. Họ nhảy tàu vì đi B
thì sẵn sàng nhưng đi K thì khác.
Thời gian đầu còn có chút tin bố về nhà, càng về sau càng biền biệt. Mấy
năm sau có giấy báo tử gửi về, bà nội khụy xuống trước thềm nhà. Suốt
tháng trời bà mê man chỉ đòi chống gậy đi tìm con, bà bảo bố em không
thể nào chết được.
Mẹ ôm chị gái em từ căn nhà riêng về ở với ông bà vì chị ốm quá, lên
sởi mủ xanh mú vàng đã có lần thiếp đi, chú mang ra góc giường đặt, mẹ
khóc ngất, bỗng thấy cánh tay chị vời lên, mẹ lại ôm chị, chăm nuôi bú
mớm. Những năm tháng ấy, bố vẫn biền biệt bên kia, không hay biết gì
về tình cảnh bi đát của con thơ, mẹ già.
bố là thương binh.
Bao nhiêu năm em sống trên đời là bấy nhiêu năm em thấy mẹ chăm
bẵm bố em từ miếng cơm, phích nước, ấm trà, là thấy mẹ chịu đựng đủ
sự nóng nảy của bố do thay đổi tâm tính từ lúc trở về.
Có đôi lần ai đó nói đến chiến tranh, mẹ em chỉ lơ đãng nói một điều:
"Kể cả có chiến tranh, thằng Hà (em trai em) nhà này cũng không bị gọi
đi nhập ngũ đâu, nó con một, bố lại thương binh yếu đuối thế kia".
Các bạn có thể cười rằng mẹ suy nghĩ hạn hẹp và ích kỷ, nhưng nếu các
bạn đã từng vùi cả tuổi xuân của mình để chờ chồng, nuôi cha mẹ già
con thơ và ĩ dành cả cuộc đời để xoa dịu những vết thương chiến tranh,
các bạn sẽ dễ cảm thông cho mẹ em biết chừng nào. Chiến tranh không
đùa với ai cả, cũng không phải cứ hạ súng thì đã là kết thúc chính vì vậy,
còn hòa bình được ngày nay hãy cố mà gìn giữ.