Nghị luận xã hội về tình yêu quê hương
Trời chiều, nếu để ý những chú chim, ta sẽ thấy những chùm khế ngọt
ngào, đã nối những đường làng khúc khuỷu, đã níu sợi dây diều biếc
xanh, chiếc nón mẹ trắng nghiêng che thành một quê hương trong tiềm
thức đủ sức lay động những tâm hồn nhạy cảm hay khiến cảm giác bùi
ngùi ùa về. Con người là một trong những tâm sinh thể bí ẩn bậc nhất
của tự nhiên và của cuộc đời. Đời sống tinh thần phong phú là một trong
những điều khẳng định sự phức tạp đó. Con người có mối ràng buộc mật
thiết với cuộc sống đang diễn ra xung quanh, với những gì đã từng gắn
bó, từ đó tạo nên tính cách, thói quen, bổn phận của mỗi con người. Tôi
chợt nhớ mây câu thơ Chế Lan Viên:
Con còn bế trên tay
Con chưa biết con cò
Nhưng trong lời mẹ hát
Có cánh cò đang bay
(Con cò)
Có con cò rập rờn bay trong câu ca của mẹ, có quê hương xanh biếc
trong từng lời ru hời thuở bé, mẹ đưa nôi và bé ngủ rất sâu, trong giấc
mơ bé lại gặp quê hương của mình Một ngày kia, bé lớn lên trong
vòng tay chở che của và của quê hương ngọt ngào. Không chỉ những yếu
tố vật chất, mà cả những yếu tố tinh thần dìu dắt con người trưởng
thành. Trong những tình cảm ấy, giống như gia đình cho ta nơi trở về sau
hành trình dài, cho ta một nơi luôn là ấm áp, chở che, nếu như bạn bè
cùng ta bước đi trong cuộc sống với những : thấu hiểu, sẻ chia, cùng ta
san bớt gánh nặng mỗi khi cuộc đời trút xuống hay mỗi khi bạn mình
cười thì tình quê hương, tuy khó khăn hơn để cảm nhận nhưng lại là một
tình cảm hết sức thiêng liêng và khó thể thay thế.
Có người từng nói về một số nhà thơ trong phong trào Thơ mới: "Nêu
như Anh Thơ thạo về cảnh quê, Đoàn Văn Cừ giỏi vế nếp quê, Bàng Bá
Lân nghiêng về đời quê thì Nguyễn Bính lại đậm hồn quê". Thì ra, quê
hương vừa bao hàm những yếu tố cụ thể là cây đa, bến nước, mái đình,
phấn đấu để làm rạng danh cho quê hương, luôn hướng về quê hương
bằng nhũng hành động cụ thể khi ấy bạn hoàn toàn có thể tự hào rằng,
bạn chính là một phần máu thịt quê hương rồi đây!
"Anh đi anh nhó quê nhà - Nhớ canh rau muông, nhớ cà dầm tương…”
Quê hương trong nỗi nhớ của những kẻ xa quê thật sâu sắc, thấm thìa,
ngọt ngào. Đó có thể là một câu hò, mùi hương lúa chín, một áng mây,
một vạt nắng, khi chi là một cảm giác vu vơ mơ hồ nhưng đủ sức gợi và
đưa ta đi miền trong kí ức, xuôi ngược giữa quá khứ với hiện tại trong
êm đềm. Quê hương góp phần tạo nên những tiền đề đầu tiên để ta vững
bước vào đời. Quê hương cùng là điểm tựa tinh thần khi ta gặp những
khó khăn, trở ngại trên đường đời. Hạnh phúc biết mấy sau bao tháng
ngày rong ruổi nơi đất khách quê người được nghe một giọng nói quê
hương. Thi vị biết mấy khi chợt bắt gặp một tà áo dài Việt bay giữa kinh
đô Pa-ri hoa lệ. Cảm nhận được những giá trị to lớn của quê hương, sống
xứng đáng với quê hương, khi đó, mỗi người sự trưởng thành, trở thành
những nhân cách cao đẹp.
Tuy nhiên, cần phải thấy rằng, quê hưong là một khái niệm rộng. Đó còn
là một ngôi làng cụ thể, cũng có thể là một vùng miền rộng lớn hơn, và
khi quê hương chính là đất nước, là Tổ quốc. Tình yêu quê hương cũng
vì thế mà gắn liền với tình yêu gia đình, yêu giang sơn, yêu đất nuớc:
"Lòng nước ban đầu là lòng yêu nhũng vật tầm thường nhất [ ]. Lòng
yêu nhà, yêu làng xóm, yêu miền quê trở nên lòng yêu Tổ quốc" (I-lia Ê-
ren-bua).
Hai tiếng Tổ quốc rung lên trong tim chúng ta thật thiêng liêng và rất tự
hào. Tổ quốc chính là đất nước mình được gọi lên một cách trân trọng,
thân thương. Những tiếng "Tổ quốc tôi" vang lên trìu mến và gần gũi
như "mẹ của tôi" hay "cha của tôi", "quê hương của tôi" Quê hương
vang vọng trong thơ của Đỗ Trung Quân, quê hương nằm trong trái tim
mỗi con người.