Các bài viết về chuyện người con gái nam xương
Đề 1 : Em hãy kể lại sáng tạo theo cách của em câu chuyện người con
gái nam xương
“Cha ơi, mẹ con đâu?”. Câu hỏi của đứa con thơ dại lại vang lên, và một
lần nữa làm con tim tôi đau nhói. “Mẹ đang cùng bà nội sống ở một nơi
thật xa, con ạ!” … “Thế sao mẹ Đản không về nhà chơi với Đản?” …
“Mẹ còn phải chăm sóc bà mà con. Mẹ Đản về chơi với Đản thì ai sẽ
trông nom bà, đúng không nào?”. Đứa bé suy nghĩ một lúc rồi “dạ” một
tiếng rõ to và trở lại nô đùa cùng chúng bạn sau khi được tôi giải đáp.
Còn tôi lại đứng lặng người, chỉ mong con tha lỗi, vì tôi chỉ có thể trả lời
bé như vậy. Nó còn quá nhỏ, quá bé bỏng để có thể hiểu mọi việc. Tôi đã
quyết định đến một ngày nào đó, khi bé đã khôn lớn, tôi sẽ kể cho nó
nghe tất cả những gì mà nó đang thắc mắc – câu chuyện về người mẹ
thùy mị, nết na. Nghĩ đến đây, khóe mắt tôi đã ngấn lệ, và bao nhiêu kí ức
lại ùa về…
Một buổi sáng trong lành, từng chú chim nhảy nhót trên cành và líu lo cất
tiếng ca, từng cây lá khẽ đung đưa theo lời ru của chị Gió, mọi vật xung
quanh đều tươi tắn, vui mừng như gửi ngàn lời chúc phúc cho cuộc hôn
nhân của tôi - Trương Sinh – và nàng – Vũ Nương. Tôi cảm thấy thật
hạnh phúc và vui sướng biết bao khi lấy được nàng làm vợ. Nàng tên thật
là Vũ Thị Thiết, cùng sống ở huyện Nam Xương quê tôi. Từ lâu, tôi đã
mến mộ tư dung tốt đẹp của nàng. Vẻ đẹp của cả tâm hồn và vóc dáng ấy
đã khiến không biết bao nhiêu chàng trai mơ ước, và trong đó có tôi. Tôi
quyết định bàn việc với bố mẹ và mang trăm lạng vàng đến hỏi cưới
nàng. Cha mẹ hai bên đều ưng thuận, tôi quyết mang đến cho nàng một
cuộc sống êm ấm. Thế nhưng, có lẽ nàng đã không nhận được những gì
mà nàng tưởng tượng và xứng đáng được nhận, bởi tôi là một kẻ vô học,
bất tài vô dụng, và theo như tôi tự nhận thấy thì tôi rất hay ghen. Biết vậy
nên cô vợ khôn khéo của tôi luôn luôn giữ gìn đúng khuôn phép, làm tôi
cũng rất yên lòng. Thế mà ông trời lại không cho chúng tôi được hạnh
phúc. Thành thân với nàng không bao lâu thì tôi lại nhận lệnh phải đi
nàng đi. Giờ đây, khi đã hiểu rõ nguồn cơn và nghĩ lại, tôi thấy mình hồ
đồ quá! Lúc đó tôi đã bỏ ngoài tai mọi lời phân trần, giải thích của nàng
và kể cả những lời khuyên ngăn của bà con làng xóm. Chỉ vì một lời nói
ngây dại của con và bản tính bồng bột của tôi mà nàng đã phải chịu nỗi
oan nhục kêu trời không thấu. Nàng đã phải tự trầm mình xuống sông
Hoàng Giang để bảo vệ cho tiết hạnh của mình. Tôi chỉ cảm thấy một
chút tiếc thương, và vẫn cho rằng mình đúng. Cho đến một đêm, tôi cùng
bé Đản – lúc này đã ba tuổi rưỡi – ngồi trong căn phòng trống. Dưới ánh
đèn dầu mập mờ, bỗng nhiên bé Đản chỉ tay vào bóng của tôi trên 1 vách
và reo lên: “Cha Đản lại đến kia kìa!”. Không thể nào, cha của nó lại chỉ
là một cái bóng vô tri vô giác thôi ư? Vậy là tôi đã trách nhầm Vũ
Nương? Trời ơi, đến giờ tôi mới rõ được nỗi oan của vợ mình. Hằng đêm,
nàng đã mượn bóng mình trên vách để giải đáp cho con về cha nó – cũng
như tôi đang dối nó bây giờ. Tôi quyết định đi hỏi cặn kẽ từng người
thân, hàng xóm và cuối cùng lại phải ân hận đến tận xương tủy khi biết
thêm nhiều điều về nàng trong thời gian tôi đi lính… Vợ tôi ngày ngày
chờ mong tôi quay về trong nỗi buồn tủi mà khó ai thấu hiểu được. Nàng
luôn giữ lòng chung thủy, một mình nuôi dạy con, chăm sóc mẹ tôi và lo
toan mọi việc trong gia đình… Nhưng giờ đây, dù tôi có biết chuyện và
hối hận thì nàng cũng không thể quay trở về được nữa rồi!
Một hôm, trong lúc tôi đang dạy con học bài thì bỗng có một người đàn
ông đến nhà và xin gặp. Anh ta tên là Phan Lang, người cùng làng với tôi.
Theo lời anh ấy kể, anh được Linh Phi – vợ vua Nam Hải – cứu giúp khi
bị rơi xuống sông Hoàng Giang. Anh ta gặp vợ tôi ở đây và nhận gửi lời
nhắn của nàng cho tôi. Lúc đầu, tôi cũng không tin Phan Lang, bởi ở đời
làm gì có chuyện lạ kì đến vậy. Nhưng sau khi anh đưa tôi xem một chiếc
hoa vàng lấp lánh, tôi nhận ra ngay đây là kỉ vật mà tôi đã mua tặng cho
nàng trước khi tôi tòng quân đánh giặc. Tôi nghe theo lời anh, lập đàn
giải oan cho vợ bên sông Hoàng Giang, cúng tế ba ngày ba đêm. Quả
thật, đến ngày thứ ba thì Vũ Nương đã trở về. Nàng ẩn hiện giữa dòng
tính để lưu truyền cho hậu thế. Nhưng Vũ Thị Thiết chỉ là một người đàn bà
bình thường, thuộc giới nghèo hèn ” vốn con kẻ khó “, dung mạo thì không có
gì đặc biệt. Thế nhưng nàng đã là một nhân vật lưu truyền nơi hậu thế . Có lẽ
Nguyễn Dữ đã có những nhận thức tiến bộ về xã hội. Những ràng buộc
khuôn pháp đã không còn vững chắc trong tâm trí ông. Ông quan tâm đến
đời sống của mọi người chứ không còn mải mê tìm cảm hứng văn chương
trong đội ngũ những người quý phái hay tuyệt sắc giai nhân nữa.
Chính từ quan niệm đó Nguyễn Dữ đã cho ra đời mẫu người phụ nữ lí tưởng,
tuy không phải là giai nhân nhưng lại hội tụ những đức tính, phẩm chất tốt
đẹp cần có ở người phụ nữ Vũ Thị Thiết: ” tính tình thùy mị nết na lại thêm tư
dung tốt đẹp”. Tuy tác giả đã nói rằng hai yếu tố bên trong và bên ngoài của
nàng đều vẹn tòan . chẳng khác nào Kiều xưa kia . Thế nhưng càng vào sâu
trong tác phẩm ta mới nhận ra rằng chữ dung đã thua chữ tài . Sau mấy lời
giới thiệu đầu tiên, thì trong toàn bộ truyện không còn những câu nào miêu tả
vẻ đẹp bên ngòai của nàng Vũ Thị nữa. Vũ Nương đã chiếm được cảm tình
của đọc giả không phải là do tư dung mà do chính phẩm hạnh của nàng.
Phẩm chất ở đây không như cô gái hái dâu Ỷ Lan hay ả đào nương diệt giặc
miền Tiên Lữ. Phẩm chất Vũ Nương là tấm lòng của người phụ nữ luôn hy
sinh vì gia đình. Từ khi về nhà chồng, Vũ Nương luôn tỏ ra là một người con
dâu hiểu thảo, đảm đang, hay lam hay làm, biết tính chồng hay ghen Vũ
Nương luôn cố gắng không để cho vợ chồng thất hòa, rồi còn lo lắng thuốc
than và ma chay tế lễ đầy đủ cho mẹ chồng nữa. Nàng đã làm tất cả để giữ
gìn, vun vén cho hạnh phúc của gia đình. Thật là một người phụ nữ tiêu biểu
cho công dung ngôn hạnh ở xã hội xưa .
Trong xã hội xưa, vai vế người phụ nữ trong gia đình thường là thấp bé nhất.
Mẹ chồng kiếm con dâu chỉ cốt để lo toan việc nhà, hay kiếm đứa cháu nối
dõi tông đường. Vậy nên mối quan hệ mẹ chồng và con dâu xưa nay thường
thất hòa. Nhưng trong tác phẩm ta lại thấy Vũ Nương được chính người mẹ
chồng này ca ngợi phẩm giá của mình. Những lời khen này càng trở nên ý
nghĩa hơn, có giá trị hơn gấp bội: “Chồng con nơi xa xôi chưa biết sống chết
vắng cha. Nhưng hóa ra chính vì thế mà nàng đã phải lìa xa cõi trần tục. Nếu
truyện được kể thật đúng theo trình tự thời gian thì chi tiết chiếc bóng phải
được kể trước khi Trương Sinh chờ về. Nhưng Nguyễn Dữ tài hoa đã để
dành lại chi tiết “thắt nút” ấy để rồi đưa ra ở một vị trí thích hợp trong câu
chuyện, gây ra bão giông, khuấy lên sóng gió. Không còn gì để ngăn được
cơn tức tối của kẻ có tính hay ghen Trương Sinh khỏi nổ bùng.”Thú vui nghi
gia nghi thất”, hạnh phúc duy nhất, niềm mong ước duy nhất của một đời Vũ
Nương trong phút chốc hoàn toàn tan vỡ. “Bình đã rơi, trâm đã gãy, liễu đã
tàn trước gió, sen đã rũ trong ao”, người thiếu phụ chung tình mà bạc mệnh
chỉ còn có thể tìm đễn cái chết để giãi bày tấm lòng trong trắng của mình.
Nàng đã gieo mình xuống sông Hoàng Giang tự vẫn. Người đời sẽ lưu truyền
thêm một tấm bi kịch về số phận người phụ nữ . Tấm bi kich về cái đẹp bị chà
đạp phũ phàng. Tấm bi kịch này là sự đầu hàng số phận nhưng cũng là lời tố
cáo thói ghen tuông ích kỉ, sự hồ đồ vũ phu của gã đàn ông và luật lệ phong
kiến hà khắc, dung túng cho sự độc ác hủ bại . Nàng đã gặp một người
chồng tuy là con nhà hào phú, song ít học lại đa nghi đến mức ghen tuông mù
quáng nên không thể nhận ra sự hoàn hảo trong phẩm hạnh của nàng. Rõ
ràng sự khiếm khuyết trong tính cách của nhân vật Trương Sinh đã dồn nàng
đến bước đường cùng. Giá như Trương Sinh bình tĩnh tìm hiểu một chút thôi
thì tấm bi kịch chết người kia sẽ không thể xảy ra. Nhưng đó chỉ là giá như
thôi vì Nguyễn Dữ đã đặt dấu chấm than cho mọi sự đã rồi
Đề 3. Cảm nghĩ của em về nhân vật Vũ Nương trong tác phẩm
"Người con gái nam xương"
Trong văn học Việt Nam đã có không ít tác phẩm mang tên gọi truyền kỳ hoặc
có tính chất truyền kỳ song được tôn vinh là “ thiên cổ kỳ bút” thì cho đến nay
chỉ có một “Truyền kỳ mạn lục” của Nguyễn Dữ .“Chuyện người con gái Nam
Xương” được rút trong tập những câu chuyện kỳ lạ đó .Nhân vật chính của
tác phẩm là Vũ Nương đã để lại trong lòng người đọc niềm cảm thương sâu
sắc.Tác phẩm là tiếng nói đồng cảm,trân trọng,ngợi ca của tác giả đối với con
người đặc biệt là người phụ nữ.Toàn bộ câu chuyện xoay quanh cuộc đời và
hư,mắng nhiếc,đánh đập và đuổi nàng đi bất chấp sự can ngăn của xóm
giềng và lời than rớm máu của người vợ trẻ.Không có cơ hội để thanh
minh,trái tim tan nát,tuyệt vọng bởi “bình rơi,trâm gãy,mây tạnh,mưa tan,sen
rũ trong ao,liễu tàn trước gió ”.Đến bến Hoàng Giang,người thiếu phụ đau
khổ nguyền rằng:“Kẻ bạc mệnh này duyên phận hẩm hiu chồng con rẫy
bỏ,điều đâu bay buộc tiếng chịu nhuốc nhơ,thần sông có linh xin ngài chứng
giám,thiếp nếu đoan trang giữ tiết,trinh bạch gìn lòng,xuống nước xin làm
ngọc Mỵ Nương,vào đất xin làm cỏ Ngu Mĩ…” Với nàng,cái chết là hành động
quyết liệt cuối cùng cần phải có để bảo toàn danh dự .Nhịp văn dồn dập ,lời
văn thống thiết như cực tả nỗi niềm đồng cảm,xót thương của tác giả đối với
người thiếu phụ chung tình mà bạc mệnh! Thương nàng ông sáng tạo ra một
thế giới thần tiên êm đềm trong chốn làng mây cung nước để Vũ Nương
được sống như một nàng tiên .Phải chăng đó cũng chính là dụng ý của tác
giả:người tốt sẽ được được đền bù xứng đáng, ở hiền ắt sẽ gặp lành?Điều gì
đã khiến người phụ nữ đẹp người,đẹp nết đó phải tìm đến cái chết bi thảm?
Đó chính là do chiến tranh phong kiến phi nghĩa đã làm cho gia đình phải li
tán. Đó còn là lễ giáo phong kiến hà khắc với tư tưởng nam quyền độc đoán
đã biến Trương Sinh thành một bạo chúa gia đình… Để ngàn đời trên bến
Hoàng Giang, khắc khoải niềm thương và nỗi ám ảnh dai dẳng về một người
thiếu phụ trẻ trung,xinh đẹp , hiếu nghĩa, chung tình mà bạc mệnh !Câu
chuyện về nàng Vũ Nương khép lại nhưng dư âm về sự bất bình, căm ghét
xã hội phong kiến bất lương, vô nhân đạo thì còn mãi.Có lẽ vì thế mà em
càng yêu mến, trân trọng xã hội tốt đẹp mà em đang sống hôm nay. “nội dung
được trích dẫn từ 123doc.vn - cộng đồng mua bán chia sẻ tài liệu hàng đầu
Việt Nam”
Đề 4. Cảm nhận về tác phẩm người con gái nam xương.
Th k 16 là th i k suy tàn c a ch phong ki n Vi t Nam.Các th l c ế ỷ ờ ỳ ủ ế độ ế ệ ế ự
phong ki n tranh giành quy n l c chém gi t l n nhau y ng i dân vô t iế ề ự ế ẫ đẩ ườ ộ
n b c ng cùng không l i thoát.Trong em tr ng en t i ó đế ướ đườ ố đ ườ đ ố đ
Nguy n D là m t nhà v n giàu lòng nhân o, Ông ã dùng ngòi bút c a ễ ữ ộ ă đạ đ ủ
ngày y Nàng là ch d a v ng ch c cho c gia ình k c v t ch t l n tinhấ ỗ ự ữ ắ ả đ ể ả ậ ấ ẫ
th n .Không ch th khi khi m ch ng m thì thu c thang chu áo, khi m ầ ỉ ế ẹ ồ ố ố đ ẹ
ch t thì ma chay t t lo cho m yên m p . ế ử ế ồ ả đẹ
Nàng ta không ch c m nh n c c tính m ang hi u th o mà Ở ỉ ả ậ đượ đứ đả đ ế ả ở
ó còn là trái tim nhân h u thu chung .Nh ng ngày xa ch ng hình nh đ ậ ỷ ữ ồ ả
Tr ng Sinh là hình nh th ng tr c trong trái tim Nàng .M i l n nh ươ ả ườ ự ỗ ầ ớ
ch ng Nàng th ng ch bóng mình trên t ng nói v i con ó là “cha n” ồ ườ ỉ ườ ớ đ Đả
khuây i n i nh . Nàng có bi t âu r ng chính cái bóng y là s i dây để đ ỗ ớ ế đ ằ ấ ợ
oan nghi t gi t ch t cu c i Nàng.Có th nói r ng nh ng c tính t t pệ ế ế ộ đờ ể ằ ữ đứ ố đẹ
y và ni m khát khao cháy b ng v h nh phúc gia ình là ng l c to l n ấ ề ỏ ề ạ đ độ ự ớ
giúp Nàng v t qua t t c m i khó kh n i ch ng t ượ ấ ả ọ ă đợ ồ ừ chi n tr n tr v . ế ậ ở ề
“Chuy n ng i con giái Nam X ng” ã l i trong lòng ng i c m t ệ ườ ươ đ để ạ ườ đọ ộ
n i au nh c nhói . ó là ngày tr v c a Tr ng Sinh .Sau ba n m ng ỗ đ ứ Đ ở ề ủ ươ ă đằ
ng ch mong thì ngày sum h p c a Nàng v i ch ng c ng ã n .Th đặ ờ ọ ủ ớ ồ ũ đ đế ể
nh ng ch vì m t l i nói ngây th c a m t a tr “ông c ng là cha c a tôi ư ỉ ộ ờ ơ ủ ộ đứ ẻ ũ ủ
?”…V i b n tính ghen tuông và s d t nát s n có Tr ng Sinh ã ph ư ớ ả ự ố ẵ ươ đ ủ
nh n t t c nh ng thành qu mà Nàng ã t o d ng nên .B ngoài tai t t ậ ấ ả ữ ả đ ạ ự ỏ ấ
c m i s can ng n .Y ã ch i m ng áng p Nàng m t cách th m t ả ọ ự ă đ ử ắ đ đậ ộ ậ ệ
.Th là cái h nh phúc gia ình y b ng c c tr thành mây khói. minh ế ạ đ ấ ổ ố ở Để
oan cho s trong tr ng c a mình Nàng ã tìm n cái ch t k t thúc m i ự ắ ủ đ đế ế ế ố
tình ngang trái ó .Nh ng càn oan nghi t h n khi ng i gây nên cái ch t đ ư ệ ơ ườ ế
không ngoài ai khác ó là a con m y n m tr iđ đứ ấ ă ờ