SỰ THAM GIA CỦA CỘNG ĐỒNG LÀ CHÌA KHÓA ĐỂ PHÁT HUY SỨC MẠNH CỘNG ĐỒNG - Pdf 28

www.scn. Org/cmp.
SỰ THAM GIA CỦA CỘNG ĐỒNG LÀ CHÌA KHÓA ĐỂ
PHÁT HUY SỨC MẠNH CỘNG ĐỒNG
Viết bởi Ben Fleming
Sửa bởi tiến sĩ Phil Bartle
Dịch bởi Thu Dương
Không phải lúc nào thì sự tham gia từ bên ngoài cũng giúp tăng cường sức
mạnh cộng đồng. Cần phải có một môi trường nuôi dưỡng những khát vọng
và hành động nhằm phát huy sức mạnh cộng đồng. Một vài cách thức để đạt
được điều đó là:
 Không được đánh giá thấp cộng đồng. Hãy cho họ những phương tiện
và giúp họ hành động một cách linh hoạt chứ không nên nâng đỡ họ.
 Chia nhỏ các vấn đề cần giải quyết
 Hãy bắt đầu với chính những mối quan tâm xuất phát và liên quan tới
cộng đồng
 Đừng bao giờ áp đặt ngay lập tức ý kiến và giải pháp của riêng bạn
 Giúp họ nhận thức rõ các giải pháp hiện có và chỉ ra tác động của
những giải pháp đó.
 Tạo dựng niềm tin của những người tham gia bằng cách cụ thể hóa
những thành quả đầu tiên đã đạt được.
 Hãy xây dựng từng nấc thang trong phát triển kĩ năng, niềm tin và sự
tâm huyết tham gia của cộng đồng để giúp họ tiến lên
 Việc dành riêng thời gian tập huấn trực tiếp nhằm nâng cao năng lực
cộng đồng có thể không cần thiết lắm. Tốt nhất bạn nên lồng ghép các
nội dung đó vào trong quá trình làm việc
 Tốt nhất bạn nên tránh những biện pháp cố định một chiều. Hãy xây
dựng một quá trình đào tạo có nhắc lại với những thử nghiệm nhanh
gọn và có thể đảo ngược lại được
 Luôn xem xét và mở rộng thành viên. Những nhóm lợi ích mới quan tâm
đến việc họ sẽ tham gia vào quá trình đó như thế nào
 Giúp họ hiểu được việc tự họ đưa ra quyết định, tách rời khỏi những sự

Người khởi xướng giữ vai trò quan trọng trong việc quyết định mức độ kiểm
soát thế nào là vừa phải. Quyết định đó giống như là việc đứng lên chiếc
thang vậy cần phải có quan điểm vững chắc về mức độ của sự tham gia.
4. Quyền lực và mục đích
Hiểu biết về sự tham gia có liên quan đến hiểu biết về quyền lực: khả năng
của các nhóm lợi ích khác nhau nhằm đạt được những gì họ muốn. Quyền lực
phụ thuộc vào việc ai có thông tin và tài chính. Nó cũng phụ thuộc vào sự tự
tin và các kĩ năng. Nhiều tổ chức không cho phép cộng đồng tham gia vì nhà
lãnh đạo sợ mất quyền kiểm soát. Tuy nhiên trong nhiều tình huống, sự tham
gia đó giúp nhà lãnh đạo đạt hiệu quả cao hơn.
5. Vai trò của người động viên
Người động viên phải kiểm soát được tình hình. Cần phải luôn quan tâm đến
những gì họ đang tiến hành.
6.Cộng đồng và các bên có liên quan
Bên liên quan là bất cứ ai hưởng lợi hoặc chịu tác động bởi những gì đang xảy
ra. Ai sẽ chịu ảnh hưởng từ dự án, ai kiểm soát thông tin, những kĩ năng và
tài chính cần huy động, ai trợ giúp và ai cản trở? Không phải tất cả họ đều có
vai trò như nhau. Hãy sử dụng các nấc thang để thấy được ai có tầm ảnh
hưởng lớn nhất.
Sự tham gia của cộng đồng cũng phụ thuộc vào từng dự án bởi các nhóm lợi
ích khác nhau quan tâm đến những vấn đề khác nhau.
7. Hợp tác
Chỉ phát huy hiệu quả khi các nhóm lợi ích khác nhau sẵn sàng ngồi lại với
nhau để giành được mục tiêu chung. Các bên không cần phải tương đương
nhau về kĩ năng, nguồn lực tài chính hay sự tự tin nhưng họ phải tin cậy lẫn
nhau và cùng chung sức. Việc xây dựng lòng tin và sự đồng sức có thể sẽ mất
rất nhiều thời gian.
8. Sự tận tâm
Sự tận tâm chính là đối lập của sự lãnh đạm. Người tận tâm dốc sức để đạt
mục tiêu còn kẻ lãnh đạm thì không. Điều gì dẫn tới sự tận tâm? Đừng thuyết

Tham Gia Đánh Giá:
Một nhiệm vụ rất quan trọng của người động viên cộng đồng là phải khuyến
khích các thành viên cộng đồng đó tham gia đánh giá cộng đồng một cách
khách quan và chính xác, phân loại các vấn đề và xem xét cấp độ ưu tiên giải
quyết các vấn đề đó.
Nếu không có sự đánh giá khách quan và thống nhất của toàn thể cộng đồng
thì mỗi thành viên cộng đồng sẽ giữ ý kiến riêng của mình về điều gì là quan
trọng và cần được giải quyết trước tiên. Điều này làm cơ sở cho những sai
lầm và mù quáng tiếp tục tồn tại cũng như ngăn cản cộng đồng hành động
nhằm thoát khỏi sự phụ thuộc và nghèo đói. Do đó với tư cách là người động
viên cộng đồng, bạn phải thông thạo những kĩ năng khuyến khích và thúc đẩy
sự tham gia. Bạn cần tập huấn cho họ các lý thuyết cũng như kĩ năng cơ bản
của việc tham gia đánh giá, khảo sát và thẩm định.
Khi bạn tiến đến những bước xa hơn trong quá trình động viên cộng đồng,
chẳng hạn như thiết kế dự án, bạn phải đảm bảo toàn bộ cộng đồng thống
nhất trong viêc chọn ra vấn đề cần giải quyết với cấp độ ưu tiên cao nhất.
Các thành viên có học vấn sẽ có cách nhìn nhận vấn đề khác với những người
không được đi học, cũng như giữa nữ giới và nam giới hay giữa chủ đất và
người đi thuê.
Họ cũng có thể thuộc về những nhóm tuổi, sắc tộc, tôn giáo và ngôn ngữ
khác nhau với những hệ thống giá trị và quan niệm khác nhau.
Lập Bản Đồ:
Một cách hữu hiệu để khởi động quá trình tự đánh giá của cộng đồng đó là tổ
chức một buổi thiết lập bản đồ .
Bạn hãy dành ra một ngày để xây dựng bản đồ cho khu dân cư đó và huy
động được càng nhiều người tham gia càng tốt. Cùng với họ, bạn hãy khảo
sát kĩ lưỡng toàn bộ khu vực chứ không chỉ đơn thuần dạo qua vòng ngoài mà
thôi. Trong lúc xem xét và quan sát bạn nên thảo luận với họ để đánh dấu
các điểm trên bản đồ.
Là người động viên cộng đồng bạn cần duy trì sự thảo luận, đóng góp ý kiến

nguồn lực/tài sản và những vấn nạn của cộng đồng (chẳng hạn như một nhà
vệ sinh công cộng được duy trì sạch sẽ và một nhà vệ sinh đã xuống cấp).
Hãy tham khảo lại bản đồ vừa thiết lập hay dán bảng kê khai đó để lấy ý
kiến.
Điều gì trong một cái tên?
Bạn có thể thấy các từ đồng nghĩa, PRA hay PAR được sử dụng rộng rãi trong
phần huy động sự tham gia của cộng đồng trong lập bảng kiểm kê. Có rất
nhiều định nghĩa và cách giải thích khác nhau về chúng.
Trước đây từng có một phương pháp gọi là RRA, Đánh Giá Sơ Bộ Cộng Đồng.
Hiểu nôm na đó là việc một tổ chức cứu trợ bỏ ra cả núi tiền để thuê một vị
gọi là chuyên gia đáp máy bay đến địa phương, ở trong một khách sạn cao
cấp gần đó và tham khảo ý kiến của các chức sắc lãnh đạo để lập ra một bản
được gọi là báo cáo về các nhu cầu thiết yếu của cộng đồng.
Rõ ràng phương pháp làm việc từ trên xuống và quá hời hợt đó đã trở nên lạc
hậu và hoàn toàn vô tác dụng. Chỉ có sự tham gia của các thành viên cộng
đồng mới có thể mang lại sự đánh giá chính xác.
Hơn nữa các nhà xã hội học cũng chỉ ra rằng nếu các thành viên cộng đồng
được tham gia vào giai đoạn đánh giá thẩm định, họ sẽ có trách nhiệm hơn
trong việc tiến hành và duy trì thành quả lâu bền của dự án đó.
Và một thuật ngữ mới ra đời đó là PRA. Dù được dịch là sự tham gia đánh giá
khu vực nông thôn hay sự tham gia khảo sát và đánh giá thì nó đều hàm
nghĩa sự chủ động hợp tác và tính xây dựng tích cực của toàn bộ cộng đồng.
Một vài người thậm chí còn bỏ qua những lí giải thừa thãi về PRA và tạo ra
một khái niệm khác PAR hay còn gọi là nghiên cứu về hành động tham gia.
Dù là gì đi nữa thì bản chất của khái niệm vẫn không thay đổi. Đó là sự tham
gia của mọi thành viên trong suốt quá trình đánh giá thực trạng và nhu cầu
của cộng đồng đó.
Những thông tin này được dùng làm gì?
Bạn có thể nghe đâu đó một người quản lí dự án, một kĩ sư hay một nhà
hoạch định cho rằng việc đánh giá cộng đồng là không cần thiết, viện cớ là đã

thúc đẩy họ, củng cố niềm tin nơi họ.
Sự tham gia đánh giá của cộng đồng không chỉ là nền tảng cho hành động
cộng đồng mà xa hơn đó còn là cơ cở cho việc theo dõi và giám sát của cộng
đồng sau này.
Phạm Vi Của Phương Pháp PAR
Tài liệu này hướng dẫn cách khuyến khích các thành viên cộng đồng tham gia
nghiên cứu, khảo sát, đánh giá về chính cộng đồng của họ. Bạn phải động
viên tất cả mọi thành viên chứ không chỉ một hay một vài cá nhân riêng lẻ.
Phương pháp khích lệ tham gia có thể phát huy hiệu quả trong phần lớn chứ
không phải mọi trường hợp và mọi lĩnh vực. Đôi khi bạn cũng cần khéo léo
kết hợp các biện pháp khác.
Nhất là khi những thành viên cộng đồng yêu cầu, bạn cũng nên thuyết trình,
trình chiếu hay đối thoại trực tiếp. Tuy nhiên dù áp dụng phương thức nào thì
cuối cùng, bạn cũng phải đảm bảo học viên sẽ được học bằng thực hành chứ
không phải thuyết giảng.
Xem lý luận của Kamal Phuyal" Tại sao dùng PRA"và Doreen Boyd" Những Lợi
Ích Của PAR."
Để biết thêm tranh luận về phương pháp này, xem các bài viết của Robert
Chambers .
––»«––
Lập Bản Đồ Cộng Đồng:
CHIA SẺ HẠNH PHÚC THÔNG QUA
PHƯƠNG PHÁP PRA
Nepal
Viết bởi Kamal Phuyal
Hiệu đính bởi Tiến sĩ Phil Bartle
Dịch bởi Thu Dương
"Người học không mấy khi chú trọng vào nội dung bài học. Thay vào đó, họ
tập trung quan sát hành vi của người dạy và xem chúng có phù hợp
với những gì mà họ giảng dạy không. Hơn nữa, người học cũng sẽ vận

dự án. Nó tiêu tốn hết khoảng 35 nghìn rupi. Một người phụ nữ chia sẻ với
chúng tôi:
Chị A Didi đến làm việc tại làng tôi. Chúng tôi chẳng thiết tha gì với chị ấy
suốt một thời gian dài, thậm chí còn bảo chị ấy nên trở về đi vì chúng tôi đã
có những kinh nghiệm cay đắng với những người làm công việc này trước đó.
Nhưng cô ấy đã không về mà còn dành rất nhiều đêm để suy nghĩ về những
vấn đề nan giải của chúng tôi. Cô ấy thật tốt. Cuối cùng chúng tôi trở nên yêu
quý cô ấy và chung sức cùng với cô ấy hoàn thành rất nhiều việc. Bây giờ
chúng tôi có những hợp tác xã riêng. Chúng tôi tham gia vào các lớp xóa mù
chữ. Chúng tôi rất hạnh phúc vì đã được làm việc cùng với cô ấy, hoàn thành
mọi việc một cách vui vẻ. Bây giờ nhớ lại tôi vẫn thấy hào hứng. Chúng tôi
yêu quý dự án này và sẽ không bao giờ để nó tàn lụi để ghi nhớ khoảng thời
gian tuyệt vời đó.
Những người dân làng thậm chí không thể phát âm chính xác tên của dự án
đó nhưng họ luôn nhắc đi nhắc lại về những gì họ đã làm cùng với Bikase
Didi, một nhà phát triển cộng đồng. Thật không may mắn là chúng tôi không
có dịp gặp gỡ cô ấy nhưng qua những gì được nghe, chúng tôi thấy cô ấy rất
hạnh phúc khi được làm việc cùng với những phụ nữ nông thôn. Cô ấy luôn
quan niệm rằng hạnh phúc là được chia sẻ cùng người khác. Didi và những
người dân đã chia sẻ hạnh phúc với nhau khi thực hiện dự án này và sự chia
sẻ đó đã mang lại thành công. Dân làng không quan tâm đến số tiền đầu tư
vào hay số tiền mà dự án đã tiêu tốn. Trong suốt quá trình đánh giá, họ luôn
đề cập đến những niềm vui mà họ đã trải nghiệm. Niềm hạnh phúc đó sẽ
khuyến khích họ làm nhiều việc khác. Họ có hợp tác xã, có ủy ban bảo quản
và những nhóm tiết kiệm giúp nhau. Họ nói: "Chúng tôi rất vui vì đã tham gia
vào tập thể, đã chia sẻ khó khăn cùng nhau và hưởng thụ thành quả cùng
nhau".
Một tổ chức đa phương dành hẳn 1.5 triệu rupi cho một dự án cấp nước cho
một làng ở huyện Nuwakot, vùng phía bắc Kathmandu. Nhưng một ủy ban
phát triển của làng đó (chịu trách nhiệm khoảng 800 hộ gia đình) chỉ nhận

tham khảo ý kiến người khác và cuối cùng từ chối đề nghị đó. Cô ấy nói:
Tôi không chắc là mình sẽ hạnh phúc ở một môi trường mới. Tôi đang rất vui
khi được làm việc với các bạn tôi ở đây, được chia sẻ cùng họ. Tôi yêu thích
công việc hiện tại. Họ đã đề nghị tôi mức lương gấp đôi và cung cấp cho tôi
mọi tiện nghi. Nhưng tôi nghĩ mình sẽ mất đi hạnh phúc đang có.
Chia Sẻ Hạnh Phúc Bằng Phương Pháp PRA
Chúng tôi chưa bao giờ thấy việc tập huấn PRA là tẻ nhạt. Gần đây tôi có xem
lại 60 bản báo cáo tập huấn PRA. Tôi tham khảo phần đánh giá của người
được tập huấn, phần thường được làm vào cuối buổi. Tôi không thấy dù chỉ là
một bản nói rằng PRA là tẻ nhạt. Tôi thường thấy họ nhận xét rằng: "mười
ngày tập huấn mà chỉ như mười phút vậy", "việc này giống như một trò chơi",
"chúng tôi không hề thấy tẻ nhạt", "chúng tôi cười rất nhiều", "chúng tôi chia
sẻ rất nhiều" hay đại loại như thế. Những gì bạn học được từ PRA, bạn cũng
có thể học được từ các phương pháp khác. Tuy nhiên theo kinh nghiệm của
tôi, một trong những giá trị cơ bản của PRA đó là tạo ra một môi trường để
chia sẻ niềm vui. Người học sẽ không cảm thấy ở đây có sự phân chia thứ bậc
hay sự khác biệt xã hội nào về điều kiện kinh tế, giới tính hay đẳng cấp. Tất
cả họ cùng cười, học và chia sẻ. Sự chia sẻ đó phát triển mối liên hệ tình cảm
giữa họ và đó là điều mà PRA làm được cả trong khi tập huấn và cả ở ngoài
đời sống cộng đồng.
Chẳng hạn khi lập bản đồ, đầu tiên dân làng thường sử dụng các viên đá hay
que củi để định vị. Trong những phút đầu đó, họ luôn nhớ là họ đang làm một
bản đồ. Chẳng mấy chốc, họ quên đi là họ đang chơi đùa cùng với những đồ
vật đó. Rồi họ lại trở về thực tế. Họ hò hét, nói chuyện cởi mở với nhau thậm
chí tức giận với nhau. Chứng kiến những cảnh tượng đó, tôi cảm thấy rằng
chỉ sau một vài phút là họ đã có thể thảo luận và phân tích vấn đề một cách
sôi nổi, đó cũng là lúc họ bắt đầu chia sẻ niềm vui. Những người đứng ngoài
do đó cũng hào hứng tham gia, thậm chí là những người chưa từng biết chữ
hay cả những người vốn bị đẩy ra ngoài rìa xã hội và rất ít khi lên tiếng trước
cộng đồng. Chia sẻ niềm vui làm cho quá trình khuyến khích cộng đồng tham

có gì cả thậm chí ngày không đủ 2 bữa cơm. Nhưng ông nói: "Tôi không có
đủ thức ăn nhưng tôi hạnh phúc. Tôi là người hạnh phúc nhất trong làng này.
Mọi người đã bao giờ thấy tôi buồn phiền bao giờ chưa? Như thế thì làm sao
cho tôi là nghèo được?". Thế là mọi người đành xếp ông vào hạng trung bình.
Ông lão đó cũng chính là người đầu tiên tham gia vào thậm chí là điều hành
bất cứ công việc tập thể nào của làng.
Chúng tôi đã nói chuyện với ông ấy rất lâu và nhận ra rằng ông có một nguồn
hạnh phúc tự trong lòng. Tất cả dân làng đều cảm thấy thiếu vắng nếu ông đi
đâu đó vài ngày. Những người làm PRA ở đây có thể cho rằng việc được đáp
ứng những nhu cầu cơ bản là quyền của con người và sự nghèo đói có thể sẽ
là cản trở lớn cho nỗ lực chia sẻ hạnh phúc. Tuy nhiên sự giàu có về vật chất
không thể so sánh được với sự giàu có về tinh thần và tình cảm.
Tháng trước chúng tôi có một cuộc hội thảo về sự phát triển và đời sống tinh
thần. Có người hỏi chúng tôi: "Thế nào gọi là trao quyền cho những người đã
bị đẩy ra ngoài rìa xã hội?" Họ sẽ chia sẻ hạnh phúc với ai? Và đây là những
kết luận được đưa ra sau buổi thảo luận:
"Tất nhiên chúng ta muốn sự công bằng chứ không phải sự bất công, chúng
ta không muốn sự bóc lột mà chúng ta muốn mang lại quyền lợi cho những
người bị tước đoạt. Vì thế chúng ta cần khuyến khích những người bị xa lánh
kì thị, những người bị tước đoạt đó tham gia vào quá trình phát triển nâng
cao đời sống cho chính họ. Chúng ta cần lắng nghe những ý kiến tâm tư và
nguyện vọng của họ. Chúng ta phải là những người bạn đồng hành với họ
trong suốt quá trình trao quyền cho họ. Chúng ta cần làm thế không chỉ bởi vì
đó là nghĩa vụ mà còn vì điều đó sẽ giúp chúng ta hạnh phúc. Chúng ta muốn
chất lượng cuộc sống của họ tăng lên để giảm đi sự bất công. Chúng ta cần
tỏ rõ cho họ thấy chúng ta hạnh phúc khi được là những người bạn của họ.
Đó là cách mà chúng ta chia sẻ hạnh phúc với họ. Một khi họ đã hiểu được
những mong muốn của chúng ta, họ sẽ sẵn sàng chia sẻ niềm vui của họ với
chúng ta. Rõ ràng PRA có thể làm được rất nhiều trong việc chia sẻ hạnh
phúc với những nhóm người bị xô đẩy ra bên lề xã hội ấy. PRA xóa bỏ mọi

viên cộng đồng thoát khỏi những vụ lợi cá nhân cũng như những ý kiến chủ
quan trong đánh giá nhu cầu của cộng đồng và hướng tới phương pháp làm
việc tập thể khách quan hơn.
Đối với các phương pháp khác, làm được điều đó là một khó khăn lớn. Bản
chất của con người là có khuynh hướng chủ quan, muốn nhìn nhận vấn đề
theo quan điểm riêng của mình. Điều này không hoàn toàn xấu nhưng dẫn
đến những phát hiện sai lệch hoặc làm cho các cá nhân đó thất vọng rút lui
khi nhu cầu của riêng họ không được đáp ứng.
Báo cáo việc khảo sát của cộng đồng có thể cung cấp một tài liệu hữu ích cho
các cấp ngành chẳng hạn như trong việc lập kế hoạch hành động và chiến
lược xóa đói nghèo cụ thể đối với từng cộng đồng dựa trên những kết quả
điều tra, hay trong việc tạo ra những thay đổi chính sách cần thiết và những
sự can thiệp "ngược dòng" nhằm giúp cộng đồng tham gia vào các quyết sách
vĩ mô tác động lên cuộc sống của họ và cuối cùng là huy động các nguồn lực
để tiến hành những sự can thiệp cần thiết.
Tôi xin đưa ra kinh nghiệm mà tôi có được khi áp dụng phương pháp PAR cho
các khu vực khác nhau trên thế giới.
Tất cả đều có thể bắt đầu từ việc vẽ bản đồ cộng đồng. Trong nhiều trường
hợp người ta phát hiện ra những thông tin sai lệch hoặc thiếu thông tin về vị
trí cụ thể của các cơ sở hạ tầng chiến lược như nhà vệ sinh công cộng, đường
ống dẫn nước, cửa hàng... Từ đó dẫn đến việc phải định vị một cách chắc
chắn và tất nhiên người ta nghĩ đến một cuộc khảo sát cộng đồng.
Tôi chưa gặp trường hợp nào mà các thành viên cộng đồng từ chối làm việc
này hay không đủ năng lực thực hiện khi đã được tập huấn.
Bàn Luận Xa Hơn:
Điều cần nhấn mạnh nhất đối với các nhà thúc đẩy/động viên cộng đồng đó
là: dù sống trong những điều kiện nghèo nàn đến đâu, những con người bình
thường cũng có thể làm nên những điều phi thường. Sự nghèo đói về vật chất
không có nghĩa là họ nghèo đói về ý tưởng, ước mơ, hoài bão hay những
năng lực cần thiết để biến những ý tưởng, ước mơ và hoài bão đó thành hiện

một bản đồ và một buổi họp mặt cộng đồng để lập bản kiểm kê. Sự hợp tác
tham gia của mọi thành viên cộng đồng nhằm đáp lại những khuyến khích
của người động viên là điều thiết yếu.
Bạn Cần Làm Gì?
Bạn cần đóng góp gì để mang lại thành công cho công việc này?
Trong quá trình lập bản đồ, bạn cần có mặt đúng giờ và động viên mọi thành
viên khác tích cực tham gia. Hãy đi cùng với họ, thảo luận với họ xem các
nhà vệ sinh công cộng được sử dụng sạch sẽ không, các điểm cấp nước có
đảm bảo nước sạch không, các trường học có khô ráo, ngăn nắp và được
chiếu sáng đầy đủ không, các sân chơi, sân bóng có sạch và thú vị không,
đường sá có an toàn hay có các ổ gà, ổ voi nguy hiểm, các khu chợ có được
giữ vệ sinh không. Tất cả mọi công trình cần phải được xem xét kĩ lưỡng để
xác định tình trạng sử dụng của chúng, còn tốt hay đã hư hỏng xuống cấp và
cần được sửa chữa, mở rộng hay thay thế. Những lưu ý đó cần phải được ghi
lại trên bản đồ.
Mục tiêu quan trọng nhất của bạn là phải đảm bảo tính xác thực và đầy đủ
của bản đồ này cũng như là của bảng kiểm kê.
Tham gia vào buổi họp mặt cộng đồng và khuyến khích tất cả các thành viên
khác cùng tham gia. Hãy hợp tác với những người động viên cộng đồng. Hãy
liệt kê ra các nguồn lực và nhu cầu, không nên bác bỏ hay tranh cãi gay gắt
với các thành viên khác. Hãy đảm bảo mọi người lắng nghe ý kiến của bạn và
bạn cũng lắng nghe ý kiến của người khác.Cần đặc biệt khuyến khích những
thành viên chưa bao giờ trình bày những suy nghĩ của mình.
Tiếng Nói Của Toàn Thể Cộng Đồng:
Bây giờ là lúc quyết định xem cộng đồng của bạn cần gì để có thể phát triển.
Đây không phải là lúc để chỉ khăng khăng giữ lấy những gì là cần thiết cho
riêng cuộc sống của bạn, bạn bè bạn hay người thân và đồng nghiệp của bạn.
Đây là một quá trình làm việc tập thể vì thế lợi ích tập thể phải được đặt lên
hàng đầu.
Nếu bạn biết đọc (tất nhiên rồi nếu như bạn đang đọc tài liệu này), hãy cố

giám đốc của một tổ chức phi chính phủ, trong một ban ngành chính phủ hay
Liên hợp quốc, buổi họp giám đốc các cơ quan, với từ 5 đến 200 người tham
gia.
Trong khi bạn cần phải có những phẩm chất lãnh đạo để có thể tổ chức một
buổi họp và cần phải rất kiên quyết đảm bảo rằng hình thức và những quy
luật cơ bản của buổi họp phải được tuân thủ (ví dụ như không được chỉ trích
hay nói chuyện riêng). Bạn sẽ phải chắc chắn rằng những quyết định được
đưa ra phải là do cả nhóm, không phải do bạn áp đặt ý kiến của mình lên
những người còn lại. Bạn thúc đẩy quá trình đưa ra quyết định một cách sáng
tạo.
Mục đích của việc lên ý tưởng:
Muc đích của mỗi buổi lên ý tưởng là để cả nhóm có thể xác định được vấn
đề, tìm cách can thiệp và đưa ra giải pháp tốt nhất để giải quyết vấn đề đó.
Yêu cầu:
1. Có một vấn đề cần giải quyết
2. Một nhóm i có khả năng làm việc chung với nhau bao gồm từ 5 đến
mười người (ví dụ như những tập huấn viên, những công nhân mỏ, một
hiệp hội thương mại), thậm chí lên tới vài trăm người trong một buổi
họp của khu phố.
3. Một cái bảng, những tờ giấy khổ lớn, hoặc cái gì đó dễ nhìn, và một cái
gì thật lớn để viết lên đó; và
4. Một người cố vấn (chính bạn). Đó là người có nhiệm vụ giúp mọi người
đưa ra ý tưởng, không phải là người áp đặt quan điểm của cá nhân
mình lên người khác, tuy nhiên nhờ các kĩ năng lãnh đạo của mình vẫn
giữ được trật tự và mục đích của buổi họp.
Những quy định cơ bản
 Người cố vấn sẽ điều hành mỗi buổi họp
 Người cố vấn sẽ kêu gọi những người tham gia đưa ra ý tưởng, quan
điểm
 Không chỉ trích (ý kiến của người khác); và

4. Xác định các nguồn lực và các trở lực
 Đề nghị cả nhóm liệt kê các nguồn lực và các trở lực
 Viết tất cả các nguồn lực và trở lực đó lên bảng
 Không chỉ trích (ý kiến của người khác)
 Nhóm các nguồn lực giống nhau hoặc liên quan với nhau lại
 Sắp xếp và liệt kê chúng theo thứ tự ưu tiên (cái quan trọng nhất
sẽ được viết lên trên cao)
 Nhắc nhở cả nhóm rằng họ, chứ không phải bạn, đưa ra danh sách
đó
 Nhóm các trở lực giống nhau hoặc có liên quan lại
 Sắp xếp và liệt kê chúng theo thứ tự ưu tiên (cái quan trọng nhất
sẽ được viết lên cao sau đó
 Nhắc nhở cả nhóm rằng chính họ đã đưa ra trật tự sắp xếp danh
sách đó.
5. Xác định chiến lược
 Đề nghị cả nhóm đưa ra các chiến lược
 Viết tất cả chúng lên bảng
 Không chỉ trích (ý kiến của người khác)
 Nhóm các chiến lược giống nhau hoặc có liên quan lại
 Sắp xếp và liệt kê chúng theo thứ tự ưu tiên (cái quan trọng nhất
viết lên trên cao)
 Nhắc nhở cả nhóm rằng chính họ đã đưa ra danh sách đó
 Lựa chọn chiến lược ở trên cùng của danh sách
6. Tóm lược các quyết định của cả nhóm lên bảng
 vấn đề
 mục đích
 mục tiêu
 các nguồn lưc
 các trở lực; và
 chiến lược

These four questions are: "1. What do we want? 2. What do we have? 3. How can
we use what we have to get what we want? 4. What will happen when we get it?" If
you look carefully, they are the four questions included (perhaps disguised by
elaboration) in any project planning document and in brainstorming.
If problems are examined and solved only after they arise and become insistent,
then this is "management by crisis." It is better than no management at all. If, in
contrast, clear objectives are identified, and the needed actions to reach those
objectives are identified and carried out, then this is "management by objectives."
Potential problems are predicted and means set in place (before they arise) to deal
with them. Management by objectives is more efficient and less stressful than
management by crisis.
Whether the group to be empowered is small or large, whether it is structured as
an organization or as vague as a community, its capacity will be enhanced if it
adopts means of asking and answering these four questions.
If there were no problems, then there would be no need for management. There
are always problems; that is the way of life. Management is too important to be
left only to the managers; it needs to be the responsibility of all. If so, then all
should be aware of these four questions; and all should contribute to identifying
their answers.
What Do We Want?
"What is the main problem to be solved?" The "What do we want?" question covers
the description of the problem, it's reversal to define the general goal, and its
refinement to make it into specific objectives, outputs and other finer definitions
of that goal. As a geographic metaphor, "Where do we want to go?"
The organization or community needs to have a shared vision of what it wants. This
does not have to be a physical thing to own, like a latrine or electricity; it can be a
new law, a revised set of attitudes, an increase in awareness, a change in habits, a
new organizational structure, increased profit of a commercial organization, higher
wages for union members, a change of methods or membership of a non-profit
organization, or any shared goal that means or implies an improvement (eg of the

Situation analysis means careful and complete observation of prevailing conditions,
and determining which things will contribute to achieving objectives (or potentially
will contribute) and which things may hinder the achievement of those objectives.
How Do We Get What We Want With What We Have?
The "How do we get what we want with what we have?" question is the strategy
part of the craft of management. How to get from "A" to "B." There are always
several different ways to combine the available resources, and the collective
mental resources of the community (as mentioned above) should be used to
identify several strategies, and select the most appropriate one.
It is in the determination of how to get from "A" to "B" that the group, guided by
a facilitator, must create a strategy as part of its plan of action. The written plan
will include the answers to all four questions. The creative, innovative, and
analytical part of the work is in generating several possible strategies, then
choosing the most viable among them.
Here, too, is the opportunity for organizing or reorganizing for decision making
and for action. See organize. If it is an unorganized collection of individuals, then
in order to achieve the chosen objectives the strategy will have to address how
they can form into an effective organization for carrying out the needed
activities.
If the group, organization or community is already organized in some fashion, its
members, perhaps aided by a facilitator, needs to ask itself if its current
organization is best designed for achieving the goals, or if a change in its
structure and process can be considered here. For a community mobilizer applying
management training, this is the opportunity to guide a community group in forming
or re-forming itself into one that can most effectively use what they have to
obtain what they want.
What Will Happen When We Get It?
It is important that, before action is undertaken, the group makes some valid and
realistic prediction about the impact or result of the chosen strategy. Of course
there may be some unexpected consequences, but every attempt must be made to

Phiên dịch bởi SoTa
Lời giới thiệu về các chương bài ( trọng tâm)
Các tài liệu có trong chương Thiết Kế Dự Án .
 Thiết kế dự án, để lên kế hoạch cho dự án cộng đồng;
 Cơ cấu tổ chức hợp lý,logframes ,LFA ( the Logical Frameworks Analysis,
tạm dịch là phân tích cơ cấu tổ chức hợp lý)
 SMART _ Sự nhanh trí, khôn khéo, những đặc tính của mục tiêu tốt;
 Hội chứng lệ thuộc, phụ thuộc quá nhiều vào các nguồn bên ngoài;
 Danh sách kiểm tra các nguồn lực bên trong, tài liệu phân phát trong
buổi họp.
Làm thế nào một nhóm cộng đồng thiết kế dự án ( kế hoạch chi tiết)?
Thiết kế dự án cộng đồng:
Là kết quả của hoạt động của một người vận động cộng đồng, hợp nhất lại
các phe phái khác nhau, tổ chức một cơ quan quản lý để thực hiện những ước
nguyện của toàn thể cộng đồng, và xác định rõ vấn đề được ưu tiên hàng đầu
và những mong muốn của toàn thể cộng đồng, nhóm có thể sẽ muốn đảm
nhận dự án cộng đồng này.
Dự án là một sự đầu tư vào (1) xây dựng một trang thiết bị mới, (2) khôi
phục lại trang thiết bị cũ, không được sử dụng nữa, (3) sửa chữa và duy trì
thiết bị, (4) thiết lập một tổ chức mới để thực hiện các hoạt động cụ thể, (5)
tăng cường ý thức về vấn đề nào đó trong cộng đồng, (6) cải thiện hành vi và
thói quen của các thành viên cộng đồng ( như vấn đề vệ sinh), (7) tạo ra và
ban hành bộ luật mới, những quy định và hướng dẫn ( như cho chủ đất và
người thuê), hay là (8) cải thiện những vấn đề nào đó đang tồn tại.
Mà dự án này thì cần phải được thiết kế, phác họa. Vậy thiết kế dự án là gì?
Thiế kế dự án là một sự hình thức hóa, tốt nhất là ghi chép toàn bộ dự án, và
làm như thế nào , tại sao điều này được thực hiện. Thiết kế dự án phải phản
ánh việc lập kế hoạch và thực tiễn quản lý tốt. Điều mà nó cần phải chứa bao
gồm những tính chất của bốn câu hỏi quản lý chính yếu câu hỏi quản lý chủ
yếu và câu trả lời của nó, hay tập hợp những quyết định mà nó được trình


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status