Trình bày hiểu biết của em về cái đẹp trong xã hội - Pdf 30

Website: http://www.docs.vn Email : [email protected] Tel : 0918.775.368
Trình bày hiểu biết của em về cái đẹp trong xã hội
Ngày nay khi xã hội càng phát triển thì nhu cầu về thẩm mỹ của con
người càng được nâng cao và hoàn thiện hơn. Mỹ học ra đời là để đáp ứng
nhu cầu về thẩm mỹ của loài người. Điều này khẳng định rằng vai trò của
Mỹ học trong đời sống là hết sức quan trọng.
Khi nói về vấn đề này (vai trò của Mỹ học trong đời sống) Tiến sĩ
Mỹ học Thế Hùng đã nói: “Nghiên cứu Mỹ học là một nhân văn cho con
người và vì con người, góp phần làm cho con người trở nên người hơn”.
Và khi nhắc đến Thế Hùng, công chúng nghe nhạc hẳn sẽ không quên
nhắc đến tác phẩm
“Mùa xuân Quan họ”.
Ông là Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, một thi sĩ, họa sĩ tài hoa.
Vì vậy khi giảng dạy môn Mỹ học trong các trường Đại học và đặc biệt là
khi nói về phạm trù cái đẹp là trung tâm nhất đại diện cho thẩm mỹ, ông
như chìm đắm vào trong đó để rồi chỉ bằng những lời nói, những cử chỉ
nhẹ nhàng tinh tế ông đã gieo vào lòng thế hệ trẻ những gì tốt đẹp nhất,
nhân văn nhất của đời sống và giúp cho thế hệ trở nhìn nhận đúng nhất về
Mỹ học, về cái đẹp trong xã hội.
Một lần nữa khẳng định rằng trong đời sống Mỹ học rất quan trọng
bởi con người rất cần đến nó, ngay từ khi còn nằm trong bụng mẹ đứa trẻ
đã cần đẹp, rồi khi lớn lên điều đó lại càng quan trọng. Không chỉ về hình
thức mà còn cần phải đẹp về tâm hồn. Mà ngay từ khi sinh ra đứa trẻđã
được sống trong sự đùm bọc yêu thương chăm sóc của gia đình. Đó là cái
nôi để hình thành nhân cách ở trẻ và được mười hai bà mụ “dạy ăn, dạy
nói, dạy khóc, dạy cười” sao cho “ba tháng biết lẫy, bảy tháng biết bò,
chín tháng lò dò biết đi” rồi lại được nhân gian “dạy ăn, dạy nói, dạy gói,
dạy mở” và lẽ đương nhiên muốn trở thành người tử tế có vẻ đẹp tâm hồn,
vẻ đẹp về nhân cách thì phải “học ăn, học nói, học gói, học mở”. Có thể
nói cái đẹp theo con người đến tận cùng của cuộc sống - còn nhân loại là
còn cái đẹp. Vì thế cái đẹp là một giá trị mà con người cần đạt đến.

“Văn hoá ứng xử” như thế nào? Văn hoá là đem những cái đẹp đẽ để giáo
hoá con người trở nên tốt đẹp hơn, thánh thiện hơn.
Người xưa có câu:
“Lời nói chẳng mất tiền mua
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau” (1).
Văn hoá ứng xử chính là lối sống, lối suy nghĩ, những hành động
mang tính nhân văn của con người ứng xử với tự nhiên, đó là một triết lý
sống của xã hội, của cộng đồng người với tự nhiên.
Chủ tịch Hồ Chí Minh có câu:
Mùa xuân là tết trồng cây
Làm cho đất nước càng ngày càng xuân”.
Hay như một lời ca dân gian:
“Cái hoa xuân nở
Cái lá xuân xanh
Ai muốn chiết cành
Hãy đợi mùa Xuân”.
Ứng xử với thiên nhiên đã vậy thì đối với con người với xã hội thì
lại càng phải nhân văn hơn, khéo léo hơn, như người xưa đã dạy tuỳ cơ
mà ứng biến. Ngay từ khi sinh ra chúng ta đã được sống trong mái ấm gia
đình, đây là cơ sở, là nền tảng của văn hoá ứng xử rồi đến trong xóm
ngoài làng, đất nước, quốc tế.
Trong gia đình luôn phải giữ cho
Trên thuận, dưới hoà.
Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra (2).
Ứng xử với xóm làng:
“Ở sao cho vừa lòng người
Ở rộng người cười, ở hẹp người chê” (3).
3
Văn hoá ứng xử là cái đẹp trong xã hội loài người nó biểu hiện rất

thì tai hoạ không đến, gặp nhiều điều tốt đẹp”. Chữ tâm theo Đạo Phật là:
Phật là Tâm, Tâm là niết bàn, là Phật. Phật dạy rằng: Phải xót thương dân
chúng như mẹ thương con, con phải tập tính nhân từ, hoà nhã, quên mình
mà nghĩ đến người. Quốc sư Yên Tử đã nói với vua Trần Thái Tông như
sau: “Núi vốn không có Phật, Phật ở nơi tâm, tâm lặng lẽ sáng suốt ấy là
chân Phật”.
Đối với người nghệ sĩ khi sáng tạo nghệ thuật của mình bằng cả tấm
lòng hướng thiện, bằng tâm sáng, có thành tâm, hết lòng hết sức mới hi
vọng đến bến bờ của thành công và mới có thể cho ra những tác phẩm
đúng như những mong muốn của mình, những tác phẩm bất hủ đó sẽ được
truyền mãi cho người đời sau này. Đại thi hào Nguyễn Du dạy rằng: “Chữ
Tâm kia mới bằng ba chữ Tài”, Người dạy rặng dù tài giỏi đến đâu mà
không có cái Tâm trong sáng cũng không thể coi là người có tài.
Nếu tâm là tim, là tấm lòng, lòng nhân ái thì Nhẫn lại được biểu đạt
là sự nhường nhịn, là nhận phần thiệt về mình “Nhẫn nhất thời, phong
bình lãng tĩnh” nhịn một lúc là gió yên, sóng lặng. Trong ứng xử với nhau
chữ Nhẫn phải được đặt lên hàng đầu “Một điều nhịn là chín điều lành”.
Trong cuộc sống vợ chồng hàng ngày không tránh khỏi những xích
mích, to tiếng nhưng nếu biết nhường nhịn bớt lời thì cuộc sống sẽ bớt
căng thẳng hơn, tránh xảy ra “cơm không lành, canh không ngọt”. Vì vậy
người vợ phải hết sức khéo léo, khôn ngoan, ngọt ngào:
“Chồng giận thì vợ bớt lời.
Miệng cười hớn hở rằng anh giận gì”. (9)
hoặc “Chồng giận thì vợ bớt lời
Cơm sôi nhỏ lửa thì đời nào khê” (10)
Cái đẹp trong văn hoá ứng xử được hiểu qua bản chất của Tâm và
Nhẫn nhưng đi sâu vào cuộc sống hàng ngày, nó còn được biểu hiện bằng
những hình thức văn hoá như: Văn hoá ăn, văn hoá nói, văn hoá đẹp, văn
hoá giao tiếp và văn hoá giới tính. Mỗi con người phải trau dồi văn hoá
ứng xử cho mình “Lời nói không mất tiền mua”. Vì vậy trước khí nói ra


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status