Bài văn mẫu tả đồ vật
Tả quyển sách Tiếng Việt 5 tập hai của em
Bài làm 1:
Để chuấn bị vào năm học mới, ba mua cho em một bộ sách giáo khoa lớp Năm,
trong đó có cuốn sách Tiếng Việt 5, tập hai.
Quyển sách Tiếng Việt mới xinh xắn làm sao, hình chữ nhật. Bìa sách được trang
trí bằng một bức tranh với nhiều màu sắc khác nhau. Mặt bìa láng bóng. Sách mới
nên có mùi thơm của giấy và mực in.
Quyển sách khá dày, gồm 176 trang. Ngoài bìa phía trên in chữ TIÊNG VIỆT 5.
tập hai bằng mực xanh và đỏ. Phía dưới là bức tranh có các hạn nhỏ thuộc nhiều
dân tộc khác nhau đang nói chuyện vui vẻ. Trước mặt các bạn, những cô chú xã
viên đang miệt mài trồng lúa, càv bừa trên các thửa ruộng. Xa xa là một ngôi làng
nhỏ, mái ngói đỏ tươi nấp dưới những rặng tre đang rì rào ca hát. Xa nữa là biển cả
mênh mông, từng đoàn tàu căng buồm ra khơi đánh cá. Trên bầu trời trong xanh,
đàn hải âu đang nghiêng mình chao liệng.
Lật sách ra, trang thứ nhất ghi tên các tác giả của quyển sách và một lần nữa chữ
TIẾNG VIỆT 5, tập hai lại được lặp lại, có lẽ là để nhắc nhở chúng em hãy học tập
tốt bộ môn Tiếng Việt. Trang 3 là chủ điểm Người công dân và một bức tranh vẽ
cảnh các bạn thiếu niên khăn quàng đỏ thắm trên vai đang vui vẻ bỏ phiếu thể hiện
vai trò và trách nhiệm của người công dân. Trang số 4 ghi chữ “Tuần 19” và bài
tập đọc Người công dân số Một nói về tâm trạng của người thanh niên Nguyễn Tất
Thành trong việc đi tìm con đường cứu nước, cứu dân. Bên trong các bài học sắp
xếp theo tuần, xoay quanh năm chủ điểm: Người công dân, Vì cuộc sống thanh
bình, Nhớ nguồn, Nam và nữ, Những chủ nhân tương lai. Những trang giấy đều
thuộc loại tốt nên chữ đen nổi bật trên nền giấy trắng tinh. Để thuận tiện cho việc
học tập, sách đã sắp xếp khéo léo các bài học theo từng chủ điểm từng tuần học,
từng phân môn. Ngoài nội dung bằng chữ, sách còn ghép các bức tranh minh hoạ
sinh động giúp các em hứng thú hơn trong học tập. Các phân môn học trong tuần
gồm Tập đọc, Chính tả, Luyện từ và câu, Kể chuyện và Tập làm văn. Các phần ghi
bài thơ tác giả muốn nói cho dù ra sao cửa sông cũng không bao giờ dứt cội nguồn
và truyền thống uống nước nhớ nguồn của dân tộc Việt Nam. Bài thơ Bầm ơi nói
về một anh chiến sĩ ra tiền tuyến nhưng luôn nhớ về người mẹ ở nhà và luôn lo
lắng cho mẹ. Bài thơ cảm động làm sao.
Quyển sách đã giúp em hoc được bao nhiêu điều hay, điều tốt. Có thể đối với một
số bạn học xong năm nay là không cần học sách này nữa. Nhưng đối với em quyển
sách này và những quyển sách khác luôn luôn theo chúng ta, cho dù sách không ở
bên cạnh. Vì những kiến thức trong sách sẽ theo ta mãi mãi.
Bài văn mẫu lớp 5: Tả chiếc xe đạp của em
Hằng ngày em vẫn đến trường bằng cái xe đạp cũ. Chiếc xe đạp ấy là của chị Huệ
em đã dùng trong suốt những năm học cấp 2. Nay chị Huệ đã lên lớp 10, chị cho
em chiếc xe đạp ấy. Bố em bảo "Con đi tạm chiếc xe này một vài năm. Bao giờ
con lên cấp 2 bố sẽ mua cho con cái xe khác".
Chiếc xe của em được mặc chiếc áo màu đỏ mới đẹp làm sao! Nó là chiếc mi ni
Nhật, bố em bảo đây là kiểu xe đạp nữ nên rất phù hợp với dáng con gái chúng em.
Xe đã cũ nên có một chút vết xước. Mỗi vết xước ấy chắc có sự tích của nó nhưng
em không biết. Khung xe có một thanh võng xuống, trông rất điệu. Đầu xe là hai
tay lái trông y như hai cái sừng con hươu cong cong. Cái yên xe tuy cũ nhưng vẫn
còn êm lắm. Cái đèo hàng đằng sau bằng sắt trắng, chị em vẫn dùng để cặp sách
mỗi khi tới trường, nay không hiểu vì sao nó bị rụng mất một thanh dọc. Lốp xe
cũng đã mòn. Hôm trước trời mưa, sợ đường trơn, bố em đã định thay chiếc lốp
mới như em vẫn cố đi, vì tin vào tay lái lụa của mình. May mà không có chuyện gì
xảy ra. Nan hoa cũng bị gãy một cái nhưng vành không bị đảo, xe vẫn đi tốt vì em
không béo như chị Huệ . Bộ xích líp được dấu kín trong hộp, nó không kêu "tách,
tách'' như xe mới của các bạn.
Chiếc xe tuy cũ nhưng đi rất bon. Có lần, em chủ quan không kiểm tra lại phanh,
xe bon quá, nên khi xuống dốc, xe đứt phanh làm em ngã ra đường. Lúc về nhà em
rất lo lắng. Bố em bảo: "Hay là từ mai bố đưa con đi học vậy?". Em phải nói mãi
đi học xa, chắc cũng không biết chuyện này, thông cảm cho bố mẹ. Chiều nay, bố
đưa con ra chợ thị xã, mua chiếc khác”. Thế là em đành phải từ biệt chiếc cặp, đế
nó lên giá sách như lưu
Chiếc cặp mà em có trong tay bây giờ là một chiếc cặp tuyệt đẹp! Có lẽ nó đẹp
thuộc loại nhất, nhì trong lớp, bởi nó vừa mới lại vừa tốt, kiểu cặp trông rất xinh
và rất tiện lợi. Chất liệu chiếc cặp được may bằng vải ni lông tổng hợp màu xanh
lá cây. Chiều dài độ ba mươi lãm xăng-ti-mét, chiều rộng chừng hai mươi lăm
xăng-ti-mét. Phía trên có quai xách. Đằng sau có hai quai đeo làm bằng chỉ dù to
bản, vừa chắc lại vừa êm vai. Phía trước cặp có hai khoá móc láng bóng được mạ
kền. Chỉ cần bấm nhẹ vào hai cái nút nhỏ lên như hai đầu đũa. móc bật ra là em có
thể mở cặp một cách nhanh chóng, thuận tiện. Phía trong nắp cặp là một đường
dây kéo tạo thành một cánh cửa đóng kín ba ngăn cặp. Nắp cặp được làm bằng
một miếng mi-ca mỏng và được trang trí bằng một tấm hình chụp vị thuyền trưởng
Sinbad trong bộ phim “Cuộc phiêu lưu của Sinbad” làm tăng thêm vẻ đẹp của
chiếc cặp.
Chiếc cặp được cấu tạo ba ngăn. Ngăn giữa rộng hơn, em dùng để toàn bộ sách vở
trong buổi học. Còn hai ngăn kia dùng để đồ dùng học tập và tấm vải mưa. Thật là
tiện lợi. Đã gần một năm rồi mà chiếc cặp vẫn còn y như mới mua tuần trước. Đi
học về, bao giờ em cũng dùng một miếng vải mỏng lau sạch bụi bặm hoặc nước
mưa rồi mới để vào góc học tập của mình.
Chiếc cặp đã trở thành người bạn thân thiết của em từ dạo đó. Và bây giờ, ngày
ngày, chiếc cặp lại cùng em tung tăng đến trường, rồi lại cùng em trở về nhà trong
niềm vui vì những điểm mười mà em đạt được.
Bài làm 2:
Bước vào năm học mới, bố mua cho em một chiếc cặp sách ở quấy đồ dùng thiếu
nhi. Từ buôi đầu khai giảng, chiếc cặp đã là người bạn nhỏ đáng yêu của em.
Chiếc cặp của em hình chữ nhật, chiều dài của cặp khoảng hai gang tay người lớn,
chiều ngang của cặp khoảng một gang rười, đáy cặp rộng đến gần một gang tay
Mẹ đã chọn chiếc cặp thật hợp với sở thích của em, vừa vặn và xinh xắn. Nó được
làm bằng chất liệu ni lông tổng hợp, màu xanh rêu, sợi tơ óng ánh như pha kim
tuyến. Sờ vào, ai cũng cảm giác mát lạnh và mềm mềm như làn da của một dứa trẻ
ba tuổi. Có lẽ chiếc cặp to bằng sổ ghi điểm của cô giáo, không cồng kềnh như cặp
của bạn Thúy ngồi cạnh em. Phía trên là một quai xách được bện bằng sợi ni lông
bền và rất chắc. Đằng sau có hai quai đeo được mắc vào những cái khóa sắt xi
sáng loáng, dùng để điều chỉnh cho vừa quai đeo. Phía trước mặt có một bức tranh
màu, vẽ hình một chú ếch đang ngôi trên lá sen du ngoạn ở trong đầm. Xung
quanh là những đóa hoa sen hồng đang xòe cánh đón sắc nắng vàng mùa hạ. Bức
tranh được lồng vào trong một ngăn bằng giấy mê ca mỏng, có khóa kéo đi, kéo lại.
Ngăn này em dùng đựng tấm áo mưa.Muốn mở cặp, em chỉ cần bấm nhẹ vào hai
chiếc khóa ở nắp cặp, nó tự động mở ra nhờ một bộ phận quan trọng làm băng hệ
thống lò xo, gắn giấu vào phía trong nắp cặp. Cặp có hai ngăn chủ yếu. Ngăn lớn,
em dùng để những quyển sách vở trong buổi học. Còn ngăn kia nhỏ hơn, em để
các đồ dùng học tập như: bảng con, tập giấy kiểm tra và hộp đựng bút cùng một số
vật dụng khác. Thấy chiếc cặp của em vừa xinh, vừa gọn nhẹ lại tiện lợi nữa nên
bạn nào cũng hỏi mua ở cửa hàng nào để về xin bố mẹ mua cho. Em cũng nói thật
với các bạn là ở đây không có.Mải nghĩvề chiếc cặp mà suýt nữa trễ giờ đi học, em
khoác vội chiếc cặp vào vai rồi chào bố và chị Hai rảo bước đến trường trong lòng
rộn lên một niềm vui khó tả.
ĐỀ TÀI: TẢ LẠI MÓN ĐỒ MÀ EM YÊU THÍCH NHẤT
Bài làm 1:
Nhân một ngày đi lễ hội chùa Hương, mẹ đã mua cho em một cái xúc xắc. Bây giờ
tuy đã học lớp Nămrồi mà em vẫn còn giữ được con xúc xắc ấy mặc dù nó không
còn mới. Điều quan trọng đối với em là xúc xắc vẫn luôn phát ra một thứ âm thanh
là lạ mà tụi bạn em rất mê.
Con xúc xắc của em là một thứ đồ chơi đơn giản bằng nhựa tổng hợp. Phần chính
của nó là một con búp bê xoay quanh một trục. Con búp bê màu đỏ nằm gọn trong
cái vòng nhựa màu vàng. Cái vòng này được gắn với một cái cán tròn màu xanh
thôi nôi tập đi.
Nó được mặc một bộ “xiêm y” thật lộng lẫy. Cái nón đội đầu phủ kín, chỉ chừa có
khuôn mặt màu hồng nhạt và lấp ló mái tóc vàng được cắt ngắn uốn cong theo
vành mũ. Đôi mắt trong xanh màu ngọc bích được điểm tô thêm hàng mi cong vút,
lúc nào cử động cũng liếc qua liếc lại rất ngộ nghĩnh. Do vậy mà cứ ãn cơm tối
xong, tụi bạn lại tụ tập ở nhà em xem búp bê biểu diễn. Em tự hào về nó lắm. Bởi
vậy mà số tiền mẹ cho ăn sáng bao giờ em cũng dành lại một phần để mua pinphục
vụ cho những trò chơi “láu lỉnh” của búp bê . Buổi tối nằm ngủ, em thường để nó
ở đầu giường và không quên đắp cho nó “tấm chăn ấm” mà em “tự làm tặng búp
bê.
Đấy, con búp bê “kì diệu” của em là vậy, nó dễ thương và đáng yêu làm sao!
Bài làm 3:
Mỗi lần sinh nhật của em, bao giờ em cũng được các chú, các dì, các cô bạn của
bố mẹ tặng cho không biết bao nhiêu là thứ đồ chơi đẹp, lạ mắt. Nhưng có lẽ con
thỏ nhồi bông Melody làthứ đồ chơi em thích nhất.
Dạo ấy là sinh nhật lần thứ chín của em năm em dang học lớp Ba. Nhìn lên bàn
tặng phẩm, bên cạnh chiếc bánh sinh nhật hai tầng, một chồng các gói vuông
vuông, đủ các màu sắc gối đầu lên nhau trông rất đẹp mắt. Nhưng có một món quà
được bọc trong một tờ giấy mủ, to bằng người em mà em không đoán ra là món
quà gì. Sau khi tan tiệc, mọi người đã ra về, mẹ thu dọn các món quà đặt vào góc
học tập của em và bảơ em giở ra xem. Em chẳng chú tâm gì đến các món quà ấy
cả, chỉ lưu tâm đến món quà được bọc trong tấm vải mủ kia thôi. Vì vậy, em đã vội
vàng mở món quà ấy đầu tiên. Vừa mở ra, em vội reo lên: Ôi! Con thỏ Melody,
thật là tuyệt vời! Một con thỏ mà em hằng mơ ước. Thế là từ nay, em luôn có
Melody bên cạnh. Hôm đi chợ nhà lồng thị xãcùng chị Thùy Linh, đến quầy các đồ
chơi trẻ em, phát hiện thấy con thỏ nhồi bông, em đã đứng lại ngắm nhìn một cách
say sưa, suýt nữa bị lạc chị ở trong chợ. Mấy lần em bảo chị mua cho em nhưng
chị bảo không cầm đủ tiền, bữa khác xin tiền bố, chị sẽ mua cho. Em cứ thấp thỏm
hạt cườm lấp la lấp lánh. Cái đầu chú tròn tròn như trái bưởi, đôitai cũng tròn tròn
vểnh lên trông thật là ngộ nghĩnh! Đôi mắt chú đen láy, tròn xoe như hạt nhãn.
Thân hình chú ôm rất vừa tay nên tôi thường ôm chú ta mỗi khi đi ngủ. Những lúc
ấy, bốn cái chân mập ú na ú nu của chú cứ dang ra như thể đòi tôi âu yếm vậy.
Miệng chú nhỏ nhắn và đỏ hồng trông thật đáng yêu. Trên cổ chú là chiếc nơ màu
đỏ được thắt hình con bướm trông yêu ơi là yêu. Mỗi tối học bài xong tôi lại dành
thời gian để chơi với gấu bông. Tôi đặt cho cái tên là Happy. Mỗi khi tôi ôm chú
vào lòng và thơm lên đôi má mịn màng của Happy trông chú ta có vẻ thích thú
lắm.Bây giờ tôi đã lớn và có nhiều thứ đồ chơi khác nhưng Happy vẫn là người
bạn thân thiết nhất của tôi. Tôi luôn giữ gìn chú cẩn thậnvì đó là món quà bố tặng
tôi: người luôn muốn con mình được vui vẻ và thoải mái
Đề bài: Tả cây bút máy
Trong ngày sinh nhật, mẹ tặng em một cây bút máy. Ôi! Trông chiếc bút mới đẹp
làm sao! Cây bút nhỏ nhắn, xinh xinh dài bằng một gang tay, tròn trĩnh như ngón
tay trỏ. Nắp bút làm bằng mạ kền vàngóng ánh. Trên nắp bút có khắc dòng chữ
Trung Quốc và số 366. Thân bút là một ống nhựa màu đen, trơn bóng, càng về
phía sau càng thon lại như búp măng non. Mở nắp bút ra, hiện lên trước mắt em là
một chiếc ngòi nhỏ xíu sáng lấp lánh như ánh sao đêm. Em xoay thân bút theo
chiều kim đồng hồ để lấy mực. Chiếc ruột gà làm bằng cao su phía ngoài là một
ống sắt mạ bạc có rãnh khuyết hai bên dùng để đẩy không khí trong ruột gà ra
ngoài, nhúng vào lọ mực. Chiếc ruột gà trở lại trạngthái ban đầu đồng thời mực
trong lọ cũng được hút lên đầy ruột gà. Phía trong ruột gà có một ống nhựa rỗng,
nhỏ như que tăm dùng để dẫn mực. Hôm mới dùng chiếc bút lần đầu, nét chữ còn
gai gai. Nhưng chỉ một tuần sau, ngòi bút lại trơn, chạy đều trên trang giấy và nét
chữ trở nên mềm mại. Nhờ đó, kết quả học tập của em ngày một tiến bộ.
Em thầm cám ơn mẹ đã tặng em một món quà này! Hằng ngày, ở trường cũng như
ở nhà, cây bút là người bạn thân thiết của em. Em giữ gìn cây bút rất cẩn thận. Mỗi
khi làm xong công việc của mình, em để cây bút được nằm gọn trong hộp bút, ngủ
Lớp học của em là một căn phòng quét vôi màu xanh dịu. Không biết ngẫu nhiên
hay do một lí do nào đó ở gần bàn giáo viên có một tấm bản đồ Việt Nam. Chắc nó
đã được treo ở đây lâu lắm rồi, bởi nhìn khung gỗ đã phai màu vécni song tấm bản
đồ vẫn còn sáng sủa do được bao bọc bằng một tấm mica.
Cứ mỗi khi chuông reo báo hiệu giờ chơi, các bạn chạy ùa ra sân như ong vỡ tổ,
còn em và một số nữa vài ba đứa thường xúm nhau lên tấm bản đồ. Mấy đứa bạn
thường hay tìm địa danh của quê hương em. Trong lớp, chỉ có mình em là quê ở xa.
Bố mẹ em vào công tác trong Nam đã lâu lắm rồi, nghe nói cũng đã gần hai mươi
năm. Bản thân em cũng được sinh ra trên mảnh đất Nam Bộ này. Nghe bố mẹ nói
quê mình ở Thanh Hóa, xa lắm. Em cũng chỉ có biết vậy. Mấy lần về thăm quê rồi
nhưng em cũng chỉ nhớ mang máng thôi, không rõ lắm. Tụi bạn em đứa nào cũng
hiếu kì, nên cứ rỗi là lên tấm bản đồ xem cho rõ các địa danh.
Tấm bản đồ có kích thước bằng mặt bàn của giáo viên. Trên bản đồ dường như có
ít nhất là năm màu cơ bản, dùng để biểu đạt sự phân bố địa hình của các vùng
trong cả nước. Màu xanh nhạt và đậm dần về phía đông là màu của biển cả đại
dương. Màu xanh lá mạ là vùng đồng bằng Bắc Bộ, Nam Bộ và ven biển miền
Trung.Màu gạch là màu đồi núi cao nguyên. Càng đậm bao nhiêu là sự biểu hiện
địa hình càng cao bấy nhiêu so với mặt biển. Nhờ vào độ đậm nhạt của các màu
sắc mà em có thể nhận biết được đặc điểm địa hình trong cả nước.
Ở ngoài khơi xa, tính từ cực Nam của Nam Bộ nhìn về hướng biển Đông là quần
đảo Trường Sa nổi lên giữa màu xanh của biển cả, bằng những chấm nhỏ màu
gạch nung. Ở đấy có các đơn vị bộ đội hải quân ngày đêm canh gác để giữ gìn
mảnh đất của cha ông ngàn năm để lại.
Người ta gọi đất nước mình là bán đảo quả không sai. Từ Trà cổ tỉnh Quảng Ninh
chúng ta men theo bờ biển cong cong dịu dàng, thon thả hình chữ “S” đến điểm
cuối cùng của cực Nam Tổ quốc là mũi Cà Mau, biển vẫn dạt dào vỗ sóng theo
chiều dài trên hai ngàn cây số, rồi biển tiếp tục rẽ ngoặt bao lấy địa phận tỉnh Kiên
Giang, biển vỗ sóng bốn bề xung quanh đảo Phú Quốc. Trong màu xanh da trời bạt
lau chùi bụi bặm mà không làm cho nó bị trầy xước. Kích thước tấm bản đồ cũng
xấp xỉ bằng tấm lịch cỡ lớn. Chiều ngang độ năm mươi phân, chiều dài độ bảy
mươi phân. Tấm bản đồ không chỉ vẽ hình dáng của đất nước Việt Nam mà còn vè
đường biên giới liên quan đến Lào, Cam-pu-chia, Trung Quốc. Đất nước Việt Nam
được hiện lênrất rõ nhờ vạch biên giới được in bằng màu mực đen đứt đoạn. Đúng
là nó giống hệt chữ “S’Y mềm mại và duyên dáng. Các màu sắc được dùng trên
tấm bản đồ phù hợp với việc phân bố địa hình trên cả nước. Những vùng xanh đậm
kéo dài mãi từ cao nguyên Đồng Văn chạy dọc theo biên giới Việt –Lào cho đến
tận cực Nam Trung Bộ, đó chính là dãy Trường Sơn hùng vĩ. Đồng bằng Bắc bộ,
ven biển miền Trung và đồng bằng Nam Bộ được tô bằng màu xanh nhàn nhạt và
hình những cây lúa. Biển Đông vùng “biển bạc” của Tổ quốc thì được tô màu xanh
da trời rồi đậm dần ra ngoài khơi nơi có đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Ở trung tâm khu vực phía Bắc nơi có đánh một vòng tròn to bằng nắp chai nước
suối, ở giữa là ngôi sao năm cánh màu đỏ, đó chính là trái tim của Tổ quốc –Thủ
đô Hà Nội thân yêu của chúng ta. Ở đó có quảng trường Ba Đình lịch sử, nơi Bác
Hồ kính yêu đã đọc bản tuyên ngôn độc lập khai sinh nước Việt Nam Dân chủ
Cộng hòa. Và bây giờ là nơi Bác đang nằm yên nghĩ ở đó. Các thành phố lớn như
Hải Phòng, Thanh Hóa, Vinh, Huế, Đà Nẵng và Thành phố Hồ Chí Minh được
khoanh bằng những vòng tròn nhỏ hơn. Các thủ phủ củacác tỉnh trong cả nước đều
được ghi rõ lên tấm bản đồ. Chỉ cần lướt qua trên mặt bản đồ em có thể nhận ra địa
danh của những vùng cần tìm. Hôm ngồi cùng với bố xem bản đồ, bố hỏi: “Con
thử tìm trên tấm bản đồ này, quê hương mình ở đâu?”. Em trả lời cho bố ngay:
“Cái chỗ eo nhất trên tấm bản đồ đó bố! Chỗ mà có chữ Đồng Hới ạ”. Bố nhìn em
rồi nói: “U, quê mình ở đấy. Hè này sau khi chị Hai học xong năm thứ nhất, bố sẽ
đưa hai con về thăm quê. Lâu quá rồi bố chưa về thăm quê được. Nhớ lắm con ạ!”
Đây là tấm bản đồ hành chính mà hiện em đang treo ở phòng học của mình. Bố nói:
‘‘Bây giờ và cả khi con lên học cấp hai, cấp ba, tấm bản đồ này sẽ giúp con nhiều,
nhất là khi học môn Địa lí Việt Nam đấy con ạ! Hãy giữ gìn cẩn thận nghe con!”
em khi ở lớp. Dù còn mấy tháng nữa em sẽ rời xa ngôi trườngđể đến một ngôi
trường mới. Em tự hứa với lòng sẽ cố gắng học thật tốt để sao này lớn lên sẽ là nhà
thiết kế những đồ vật ngộ nghĩnh dễ thương làm cho cuộc sống đẹp hơn .
ĐỀ TÀI: TẢ BỘ XA LÔNG NHÀ EM
Bộ xa-lông bằng gỗ lát hoa để ở phòng khách là kỉ vật của ông nội. Ngày về hưu,
Bộ Tư lệnh Quân đoàn II vừa tặng ông bộxa –lông này.
Ông nội về hưu được sáu năm, qua đời trong nỗi buồn xót thương của con cháu.
Tính đến nay, ông mất vừa bốn năm. Bộ xa-lông vừa bóng lên màu nâu thẫm, màu
thời gian 20 năm có lẻ.
Nhà bố mẹ em ở là ngôi nhà cổ 5 gian lợp ngói do ông bà để lại. Cho đến nay, bộ
xa –lông vẫn là thứ có giá trị nhất trong gia đình. Ở gian giữa bày bàn thờ ông bà
và kê bộ xa-lông. Mặt bàn lại được úp lên một tấm kính màu rất đẹp, nặng phải
đến hai người mới xê dịch được. Chiếc ghế bên trái ngoài cùng là nơi ông ngồi đọc
báo, uống trà và tiếp khách. Ông không biết hút thuốc lào, thuốc lá. Trên bàn chỉ
bày biện một bộấm trà loại quần ẩm và sáu chiếc chén xếp ngay ngắn trên chiếc
đĩa to men xanh.
Em vẫn nhớ như in hình ảnh ông ngồi pha trà, uống trà mỗi sáng khi con cháu
đang mơ màng ngủ. Mái tóc bạc phơ, ông tựa lưng vào ghế, trông gương mặt phúc
hậu của ông thật đẹp. Nơi ông ngồi ngày xưa, bây giờ bố em vẫn thường ngồi.
Nhiều lúc, bố ngồi lặng lẽ ngắm lên bàn thờ, đăm chiêu nhìn dáng ông bà, và ba
tấm Huân chương cao quý của ông để lại lồng trong khung kính. Đến ngày giỗ ông,
năm nào bố em cũng pha một ấm trà, loại chè móc câu Thái Nguyên mà ngày xưa
ông thích uống, đặt lên mặt bàn xa-lông. Bố trịnh trọng rót trà vào sáu chiếc
chén, rồi lầm rầm khấn trong làn khói trầm quyện đưa hương. Ngày nào bố cũng
lau chùi bộ xa –lông một, hai lần. Bố mẹ vừa bàn: sang năm anh Ngọc tốt nghiệp
trường đại học Bách Khoa Hà Nội sẽ lát gạch hoa nền nhà và thuê thợ đánh véc-ni
lại bộ xa-lông cho đẹp.
Với ông, bộ xa-lông là tình đồng đội, tình chiến đấu. Mỗi lần có cán bộ, chiến sĩ ở
sách tham khảo và các loại truyện đọc. Ngoài ra, bàn còn có một ngăn kéo rất
thuận tiến, tớ thường để những bài kiểm tra và giấy tờ quan trọng vào trong đó.
Mỗi khi về đến nhà, nhìn thấy baànlà tớ lại muốn ngồi học luôn. không chỉ có bàn
là bạn thân thôi mà luôn sát cánh bên tớ và bàn là bạn ghế. Bạn ấy cũng được tạo
nêm bởi gỗ và có bộ quần áo y trang bàn, trông hai bạn ấy thật ngộ nghĩnh! Bàn
luôn giúp tớ ngồi học mọt cách thoải mái, vào mỗi buổi sáng tớ vừa học, vừa nghe
tiếng chim hót trong trẻo ngoài vườn và nhìn những tia nắng sớm dịu dàng chen
qua kẽ lá, nhảy nhót trên mặt bàn như nô đùa với tớ. Chính điều đó đã tạo cho tớ
một cảm hứng để học tốt hơn!
Trải qua đã năm rồi, bàn và ghế –người bạn thân thiết của tớ, giúp tớ đạt những
danh hiệu học sinh giỏi và dù cho có lớn lên, có học cao hơn nữa thì hai bạn ấy sẽ
luôn là người bạn giúp tớ đi tới những chân trời mơ ước.
Đề bài: Tả chiếc đồng hồ
TẢ ĐỒVẬT TRONG GIA ĐÌNH MÀ EM YÊU THÍCH
Chiếc đồng hồ xinh xắn để trang trọng trên bàn học tại gia đình là quà tặng sinh
nhật mẹ mua cho khi em vừa tròn 9 tuổi (10-10-2004). Đó là đồng hồ điện tử báo
thức nhãn hiệu PEARL của Trung Quốc.
Chiếc đồng hồ vỏ bằng nhựa màu mận đỏ thẫm, mặt kính hình vuông. Các vạch
phút, các con số chỉ giờ được bố trí trên đường tròn. Dưới con số12 có hình vẽ
trăng lưỡi liềm. Có 4 chiếc kim, to nhỏ, dài ngắn, màu sắc khác nhau. Kim ngắn
nhất, to nhất chỉ giờ. Kim chỉ phút dài hơn, thanh mảnh hơn. Đầu kim giờ, kim
phút có vệt lân tinh màu xanh nước biển để có thể nhìn rõ được trong đêm tối. Kim
giây dài nhất đen nhánh, thon dài như cái tăm, lúc nào cũng cần mẫn chuyển động
theo vòng tròn. Kim chuông báo thức màu rêu, dài hơn kim giờ một tí, nhỉnh hơn
kim giây. Bốn chiếc kim đính chung vào một cái chốt nằm giữa tâm vòng tròn; cái
chốt đen nhánh xinh xinh như một cái cúc bằng kim cương, óng ánh.
Phía sau mặt đồng hồ là một buồng máy hiện rõ trên vách nhựa trong, một cái
khoang lắp pin tiểu “Con Thỏ”. Có 2 cái núm bằng 2 chiếc cúc bạc để điều khiển