Trong đời có bao nhiêu chuyến đi để chúng ta nhớ, để lại trong
chúng ta những kỉ niệm khó quên.
Bài làm
Trong đời có bao nhiêu chuyến đi để chúng ta nhớ, để lại trong chúng ta những kỉ niệm khó quên. Kỉ
niệm về người thân, bạn bè, trường lớp, những chyến đi vui cũng có mà buồn cũng có. Trong bộn bề
những kỉ niệm ây, có kỉ niệm, một chuyến đi tôi không thể nào quên. Đó là kỉ niệm về quê ngoại là lần về
quê ăn tết cùng mẹ.
Tôi đã thiếp đi suốt quãng đường xe băng qua những con lộ lớn của thành phố lúc trời vẫn còn tối, và
chợt tỉnh dậy khi một tia nắng nhỏ ấm áp của những ngày cuối năm hắt qua mặt mình. Tôi đưa tay dụi
mắt nhìn bầu trời bừng sáng, những tia nắng đầu tiên của một ngày mới đang tỏa ra dịu dàng từ phía chân
trời xanh trong. Giờ đây, hai bên đường cảnh vật của một vùng quê yên tĩnh đã hiện lên, sáng trong buổi
bình minh. Lòng tôi lại trỗi dậy nỗi vui thích, háo hức rất lạ. Niềm vui được về lại quê ngoại sau bao
nhiêu năm chưa về và háo hức đón Tết ờ quê lần đầu tiên. Đây là điều mà tôi chưa thể tưởng tưởng ra nó
thú vị như thế nào. Tôi cứ mãi miên man trong dòng suy nghĩ về những ngày tết sắp tới cho đến khi xe đỗ
lại trước con đường nhỏ hai bên cây lá xanh um tùm dẫn đến nhà của dì út tôi. Tôi khệ nệ cùng mẹ xách
những giỏ đồ nặng chình chịch từ trên xe xuống. Toàn là những món quà Tết, nào là quần áo, hành mứt
cô cậu tôi nhờ gửi về cho trẻ con nghèo trong làng vui mấy ngày Tết.
Tôi chưa bao giờ ăn Tết ở quê, chưa biết đến cái không khí Tết ở miền quê ra sao vì mười mấy năm nay,
từ bé đến giờ tôi toàn đón tết ở thành phố. Hôm đã là hai mươi tám Tết, ở thành phố khu tôi ở, đến giờ
này, người ta đã đua nhau mua sắm đồ đạc chuẩn bị cho Tết, không khí khắp nơi sôi động, ồn ào hẳn lên.
Hầu như ai cũng trang hoàng lại nhà cửa, cũng có những nổi thịt kho ê hề, những xâu lạp xường lủng lẳng
treo đỏ cả một góc bếp và đủ loại ranh mứt cùng bao nhiêu thức ăn ngon đặt đầy trong tủ lạnh. Nhưng ở
vùng quê này, có nhiều gia đình vẫn chưa có một món đồ gì dành cho những ngày Tết cả. Đối với họ, Tết
cũng hơn ngày thường một chút, chi cần một mâm ngũ quả cúng tổ tiên, ông bà để cầu mong một năm
mới an lành, hạnh phúc và chút mứt tự làm dành để đãi khách tới thăm nhà và chúc Tết là đủ. Nếu nhà
khá giả có thế mua vài cân thịt kho chấm củ kiệu nếu không thì cá mắm, dưa muối như lệ thường. Quê tôi
vẫn còn nghèo, người dân quê ở đây vẫn bám ruộng vườn và vẫn rất hiền lành, chân chất. Họ sợ nếu ăn
một cái Tết lớn thì phải làm quần quật cả năm mới đủ tiền trả món nợ ấy. Thế nên khi nhận được những
bộ áo mới, bọn trẻ cứ sung sướng đòi mặc cá ngày, tụi nó nhìn ngắm những hộp mứt với vẻ thèm thuồng
và mong đợi mau đến Tết để được ăn những loại bánh mứt mà chúng chưa từng nếm thử bao giờ.
Ngày mồng một Tết, phải đến gần chín giò, tôi mới thức dậy vì mây ngày qua lo phụ mẹ chuẩn bị nhà cửa
Thằng Tí, em nó cũng nhanh nháu:"Em nữa, em cũng có đổ mới như chị Hai nè!".
Chợt bé Dung nhìn tôi hỏi:
-
Cái áo này của chị hồi nhỏ phải không?
-
Không, đây là cái áo của em họ chị, nó chi mới mặc hai ba lần.
-
ủa, sao lại bỏ hả chị? Mới quá chừng luôn, ở đây em mặt bộ đồ đến mấy năm đó.
Tôi không trả lời nó được vì có nhiểu đứa cũng vui mừng khoe chiếc áo đẹp mà tụi nó được hôm kia
nhưng câu nói cùa bé Dung vẫn làm tôi suy nghĩ mà Thằng Khánh đưa tôi miếng múi mãng cầu thật tình
mời:
Chị Thanh ăn đi! Mứt này ngon quá hà, em mói ăn lần đầu đó - Vừa nói nó vừa nhai miếng mứt rất
ngon lành.
Thôi, em ăn ngon đi, chị mới vừa ăn rồi. Tôi mim cười từ chối nhưng lòng tôi ngán mứt kinh khủng. Năm
nào nhà tôi cũng chẳng mua mứt bao nhiêu chỉ toàn là người ta cho mà thừa mứa đến mốc meo hết cả. Đó
là cuộc sống dư giả của người dân thành phố chỉ có về miền quê nghèo này mới biết đến cơ cực, thiếu
thốn của người dân nơi đây. Họ lam lũ suốt ngày với ruộng hoặc tất bật đi làm thuê, làm mướn mà có khi
vẫn không đủ ăn qua ngày chứ đừng nói gì lo sắm Tết. Vì thế những bộ quần áo mới, những món bánh
ngon và những phong bao lì xì nhiều tiền như thế đối với trẻ con ở đây dường như là một giấc mơ đẹp.
Chợt giọng nói của bé Dung cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi:
Chị Thanh ơi, thành phố đẹp lắm phải không? Em chưa lên đó lần nào nhưng xem tivi nhà dì út, em thấy
xe chạy tấp nập vui lắm!
>>>>> Luyện thi ĐH-THPT Quốc Gia 2016 bám sát cấu trúc Bộ GD&ĐT bởi các Thầy Cô uy tín,
nổi tiếng đến từ các trung tâm Luyện thi ĐH hàng đầu Hà Nội, các Trường THPT Chuyên và Trường Đại
học.