Trích đoạn trên bao gồm đoạn 2 và đoạn 3. Đó là những đoạn thơ
tái hiện lại hình tượng những con người Tây Bắc trong gian khổ
hi sinh vẫn hiên ngang và đẹp một cách hào hoa, thanh lịch.
Chín năm kháng chiến chống Pháp với bao gian khổ, hi sinh, mất mát nhưng đã để lại một dầu son chói
lọi trong lịch sử dân tộc. Chín năm kháng chiến ấy tạo ra nhiều giá trị bất hủ và cũng tạo ra nguồn cảm
ứng lớn cho thi ca. Nhiều bài thơ ra đời ngay từ những ngày đầu kháng chiến và đi suốt hành trình đánh
giặc, tạo nên sức mạnh cho người lính đi tới thắng lợi cuối cùng. Một trong những bài thơ đặc sắc đó là
Tây Tiến của Quang Dũng.
Bài thơ giàu chất hiện thực nhưng lại dạt dào cảm hứng lãng mạn. Hình ảnh người chiến sĩ hiện lên trong
bài thơ vừa hào hùng vừa hào hoa như nhiều người đã nhận xét. Đoạn thơ sau dù chỉ là trích đoạn, cũng
cho thấy rất rõ những nét đặc sắc ấy của bài thơ:
Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi.
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành.
Bài thơ Tây Tiến có thể chia làm 4 đoạn. Trích đoạn trên bao gồm đoạn 2 và đoạn 3. Đó là những đoạn
thơ tái hiện lại hình tượng những con người Tây Bắc trong gian khổ hi sinh vẫn hiên ngang và đẹp một
cách hào hoa, thanh lịch.
Từ "Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khóỉ đến "Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa" là bức tranh tuyệt vời mĩ lệ về
cảnh và người Tây Bắc. Đoạn sau, những câu còn lại, dựng chân dung người lính Tây Tiến với giọng thơ
trầm hùng, bi tráng.
Nếụ chỉ đọc phần đầu của đoạn trích này ta như lạc vào một thế giới khác: một thế giới bình yên, một xứ
sở mà cảnh vật và con người đều đẹp đẽ, mộng mơ như một bức tranh thuốc nước tươi mát. Cái cảm giác
no ấm, yên bình gợi lên trong ta trước hết do làn khói lam chiều và mùi hương nếp xôi nồng nàn quyến
rũ. Mai Châu, cái địa danh ấy dù ta chưa một lần đặt chân tới, nhưng trờ nên thân thiết biết bao nhờ câu
"thơm nếp xôi" và nỗi nhớ không thể không cất lên thành lời của Quang Dũng: "nhớ ôi Tây Tiến...". Tiếp
theo, người đọc lại như lạc vào một thế giới của ánh sáng, vũ điệu và âm thanh; một thế giới vừa thực vừa
hư, đầy mộng và thơ.
Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp