Đọc Truyện Kiều, người đời thường chê Thúy Vân, Em có tán thành điều đó,em hãy nêu nhận xét, đánh
giá của em về nhân vật.
Bài làm:
"Đoạn trường tân thanh" của Nguyễn Du với sức sống mãnh liệt, tồn tại vĩnh hằng cùng với không gian
và thời gian đã gợi cho chúng ta biết bao trăn trở, suy nghĩ thật sâu sắc. Không chỉ xoay quanh một triết
lý tài mẹnh hay mang đậm màu sắc tôn giáo và tâm lý mà tác phẩm còn thể hiện một hồn thơ trăn trở với
nỗi đau nhân loại, một nỗi đau sâu thẳm của thân phận người phụ nữ thời phong kiến. Ai cũng xót thương
thân phận nàng Kiều tài hoa bạc mệnh với mười lăm năm phong trần, ai cũng cảm thông cho nàng Đạm
Tiên với thân phận sầu thảm nơi chín suối, chứ có mấy ai khóc cho thân phận nàng Thúy Vân chưa?.
Câu hỏi đó cứ xuất hiện mãi trong đầu một cô nữ sinh như tôi. Phải chăng tôi quá đa sầu, đa cảm nên mới
thấu nỗi lòng cô em đáng thương ấy? Từ khi Truyện Kiều ra đời, mọi sự quan tâm, thương cảm đều dành
cho cô chị " so bề tài sắc lại là phần hơn". chúng ta cần phải đặt bản thân mình vào vị thế của Thúy Vân
để thấu hiểu suy tư, tình cảm dẫn đến hành động của nàng. Phải sống với nhân vật, hóa thân vào nhân vật
thì mới có thể có được cái nhìn toàn diện và khách quan đối với một con người như thế. Qua ngòi bút
miêu tả nhân vật tài hoa của cụ Nguyễn Du, hình ảnh Thúy Vân hiện lên thật đẹp với " mắt phượng, mày
ngài", với " khuôn trăng đầy đặn". Thế nhưng, chưa để độc giả kịp ngắm nhìn gương mặt phúc hậu ấy thì
cụ Tố Như đã vội vã giới thiệu một bức tranh còn đẹp hơn, hấp dẫn hơn.
Kiều càng sắc sảo mặn mà.
Vì vậy, về hình dáng bề ngoài thì bức tranh Thúy Vân nhanh chóng trở nên mờ nhạt, bỗng chốc biến
thành một bức tranh nền nhàn nhạt để làm nổi bật cô chị Thúy Kiều của mình hơn. Cứ thế cho đến cuối
tác phẩm, Thúy Vân vẫn cứ " núp" sau lưng chị - người chị xinh đẹp và tài hoa hơn hẳn mình. Nghe đến
đây, ai mà không chua xót, không chạnh lòng thương cho cô em đáng thương ấy!. Cùng chung một nhà,
lại là hai chị em gái thì làm sao tránh khỏi sự so sánh, khen chê. Ấy là nỗi khổ của Thúy Vân. Thế mà,
vốn bản tính hiền lành, nhân hậu đến vô tư, nàng đã không một lời ca than hay trách giận mà vẫn vui vẻ
sống và thương yêu chị mình. Một tấm lòng nhân hậu ấy dễ mấy ai trong thiên hạ có được? Hay lòng
ghen ghét, đố kỵ làm phai mờ tính nhân bản của một con người, đặc biệt là một cô gái thua kém chị về
mọi mặt, luôn bị đem ra bình phẩm như vậy? Đó lá nét đẹp tâm hồn của Thúy Vân mà chỉ nhìn lâu và kỹ
mới thấy được.
Khi đi chơi Xuân với chị, tong khi chị đang thắp hương khấn vái, khóc thương cho thân phận Đạm Tiên
thì hình ảnh Thúy Vân một lần nữa lại xuất hiện khá mờ nhạt, vô tình. Nếu chỉ đọc qua thì ai nhận ra rằng
Thúy Kiều có một tâm hồn thật sâu sắc, biết cảm thương cho thân phận con người, nhỏ lệ cho một người
Thúy Vân đã từ chỗ lắng nhge tâm sự của chị đến chỗ chấp nhận gá nghĩa cùng Kim Trọng. Đó là một
quá trình diễn biến tâm trạng phức tạp nhưng hợp tình và hợp lý. Qua tâm trạng của Thúy Kiều được
miêu tả rất kỹ càng thì ta có thể thấy được nỗi lòng Thúy Vân. Để cho không khí của buổi trao duyên trở
nên trang trọng, thiêng liêng và để cho em gái hiểu và nhận lời, nag2 Kiều đã rất khôn khéo khi mở lời.
Cậy em, em có chịu lời
Ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa.
Nhờ em nhưng Kiều tin cậy em, mong em thông cảm mà nhận cho. Cách nhờ mà buộc ấy, làm sao ai nỡ
chối từ. Huống chi là nàng Thúy Vân nhân hậu, tốt bụng! Hành động như vậy chính là biểu hiện của tấm
lòng nhân ái, vị tha của Vân. Sau khi nghe chị thuyết phục bằng cách giãi bày tình yêu của chị với Kim
Trọng, trình bày hoàn cảnh khốn khó của gia đình và Kiều lại có thêm lý do xác đáng.
Ngày xuân em hãy còn dài.
Xót tình máu mủ thay lời nước non.
Trên đời này khó có thứ tình cảm nào sâu nặng hơn tình máu mủ, nên Thúy Vân có cùng tâm lý đó dễ
dàng bị chị thuyết phục, làm sao có thể nói lại được? Tiếp theo là những lời xuất phát từ tận ruột gan của
Thúy Kiều khi nói về chàng Kim và mối tình sâu nặng của mình làm Vân không thể cầm lòng được. Nàng
đã nhận lời! Nàng chắc hẳn phải thương chị lắm mới có thể chấp nhận một chuyện khó cô gái nào chấp
nhận, lấy người mà mình không yêu, người đó cũng chẳng yêu mình. Và điều chắc chắn là tình cảm
không thể nảy nở được dù có lấy nhau vì trong lòng người mình gọi bằng chồng ấy đã có hình bóng người
con gái khác, đau đớn thay đó lại là chị mình! Quả là một sự hy sinh cao cả mà không bút mực nào tả
xiết. Một sự hy sinh thầm lặng, một nỗi đau không thể nào lành được dù cho thời gian có qua đi. " chẳng
yêu đương cũng lấy được chồng" Sao? sung sướng lắm sao? Hạnh phúc lắm sao? Một cuộc hôn nhân
không tình yêu thì cuộc sống sau này chỉ là những chuỗi ngày đau khổ mà thôi. Đặc biệt là cho người phụ
nữ trái tim vốn đa cảm. Thế mà người ta gọi là cái số " tốt lạ lùng". Thật nực cười! Nhìn bề ngoài thì ai
cũng tưởng sung sướng lắm, hạnh phúc lắm: "tơ thừa chắp nối cũng êm tai". Họ có phải là nàng Vân
không? Mấy ai làm được cái chuyện đầy hy sinh như nàng Vân đâu? Nếu đem so sánh chuyện nàng Kiều
hy sinh tình riêng để bán mình chuộc cha thì chụyện nàng Vân hy sinh cả cuộc hôn nhân của mình để làm
vui lòng chị, để làm thỏa ước vọng cuối cùng của chị thì không thể nói nàng Vân tốt số. Kiều sau này còn
có thể có tình yêu khác, mà đơn cử là với Từ Hải chứ còn Vân, nàng có thể hy vọng tình yêu nào khác
chàng kim không? Mà hy vọng vào chàng Kim thì coi như vô vọng, nàng Vân cũng đã có những suy nghĩ
cho thân phận mình như nhà thơ Trương Nam Hương đã nói hộ.