Soạn bài nỗi thương mình trích Truyện Kiều
của Nguyễn Du
Tháng Tám 13, 2015 - Category: Lớp 10 - Author: admin
Đề bài: Soạn bài nỗi thương mình trích Truyện Kiều của Nguyễn Du
I.
Tìm hiểu chung
1.
Tác giả
–
Nguyễn Du (1766 – 1820)
–
Tên chữ là Tố Như , hiệu là Thanh Hiên
–
Nguyễn Du xuất thân trong một gia đình quan chức lớn. Cha là Nguyễn Nghiễm học rộng tài
cao, ra làm quan đến chức tể tướng. Mẹ là Trần Thị Tần
–
Sau đó không lâu khi triều đình bắt đầu rối ren, cha mẹ Nguyễn Du đều lần lượt qua đời,
Nguyễn Du phải ra ở với anh là Nguyễn Khản
–
Phần 1: 4 câu thơ đầu:cảnh sống của Kiều tại lầu xanh
–
Phần 2: 8 câu tiếp: tâm trạng của Kiều
–
Phần 3: còn lại: nỗi niềm tâm trạng của Kiều thể hiện qua cảnh vật
II.
Phân tích
1.
Bốn câu thơ đầu: cảnh sống của Kiều tại lầu xanh
–
Nhà thơ sử dụng nhiều biện pháp nghệ thuật để miêu tả cảnh tượng lầu xanh
–
Hình ảnh ước lệ: bướm lả ong lơi -> sự lả lướt đong đưa của những cô gái lầu xanh
–
cuộc vui của khách
–
Điệp từ “mình” kết hợp với động từ “giật” được đảo lên đầu câu nhấn mạnh vào sự xấu hổ với
bản thân của mình, tủi nhục và đầy đau đớn
–
Khi xưa phong gấm rủ là, tường đông ong bướm nhưng đi về mặc ai,
–
Giờ thi tan tác như hoa giữa đường -> nghệ thuật so sánh người con gái đẹp như hoa nhưng
nếu để ngoài đường thì cũng tan tác mà thôi
–
Thúy Kiều tự nhận thấy mặt mình đã dày gió dạn sương, thân thì bướm chán ông chường ->
những hình ảnh ước lệ càng thể hiện nỗi cay đắng mà Kiều đang mắc phải
–
Điển cố điển tích “mưa sở gió tần” -> nghĩa là những cuộc vui kia kệ cho người ta làm gì thì làm
Kiều nào có thấy vui gì mà chỉ thấy nhục mà thôi
->
Kiều thờ ơ với tất cả, Kiều có vui sướng gì mà chỉ khi tỉnh rượu mới thấy thương mình xót xa.
Tổng kết
Nhà thơ đã thành công khi khắc họa tâm trạng của Thúy kiều khi ở lầu xanh. Những hình ảnh ồn
ào, dâm đãng của lầu xanh cứ thế hiện lên nhà thơ muốn tố cáo nhà chứa của thời bấy giờ đã đang
tâm giết chết biết bao nhiêu người con gái tài sắc như kiều.