1|Page
DANH SÁCH THÀNH VIÊN NHÓM
1.
2.
3.
4.
5.
Lê Thị Hoàng Anh – 37K01.2
Phan Thị Thảo My - 37K01.2
Đỗ Thị Huỳnh Thơ - 37K01.2
Lê Hà Quỳnh Tiên - 37K01.2
Nguyễn Thị Thùy Trâm - 37K01.2
2|Page
MỤC LỤC
PHẦN 1: TỔNG QUAN VỀ VĂN HÓA MỸ
1.1.
Tính cá nhân:
Xã hội Mỹ là một xã hội mang tính cá nhân cao. Mỗi người là một tế bào của xã hội
tồn tại độc lập và không chịu bất cứ một áp lực nào của xã hội. Người Mỹ tự hào về tính
cá nhân và sự khác biệt đó. Mặc dù có quan hệ chặt chẽ với gia đình và cộng đồng, song
tính cá nhân và nhân quyền quan trọng nhất đối với họ. Điều này nghe có vẻ giống thái
cách Mỹ không phải vì họ muốn làm bạn bị tổn thương hoặc mất thể diện, ngược lại điều
đó giúp bạn hoàn thiện hơn sau này. Người Mỹ đôi khi có vẻ như không tế nhị. Ví dụ,
trong khi thảo luận, họ có thể nêu ra những chủ đề và vấn đề mà bạn khó xử, gây tranh
cãi, hay thậm chí còn khiến người khác phải tự ái. Người Mỹ thường đi thẳng vào vấn đề
và không mất thời gian “rào trước đón sau” trong khi giao tiếp. Sự thẳng thắn này giúp
họ có thể đưa ra chính kiến, quan điểm cá nhân, cho dù có những điểm bất đồng. Điều
này cũng giúp họ tự dung hoà bản thân, tự giải quyết mâu thuẫn mà không cần nhờ
tới bên thứ ba đứng ra làm trung gian hoà giải.
1.4.
Sự canh tranh và hợp tác:
Người Mỹ đánh giá rất cao thành tích và điều đó khiến họ luôn cạnh tranh với nhau.
Bạn có thể thấy sự cạnh tranh vừa thân thiện nhưng cũng vừa ganh đua khắp nơi. Người
Mỹ cũng rất coi trọng những kỷ lục thể thao, kinh doanh, hay thậm chí trong cả những
công việc bình thường khác. Điều đáng nói là ngay cả khi người Mỹ cạnh tranh với nhau,
họ vẫn có tinh thần đồng đội và biết hợp tác với người khác để đạt được mục tiêu cụ thể.
Tuy nhiên, người Mỹ chỉ hợp tác với những người mà họ biết chắc chắn sẽ góp phần giúp
họ đem lại lợi ích trong tương lai, ngược lại, nếu nhận thấy đối phương ko có khả năng
hợp tác, họ sẽ thẳng thắn chấm dứt quan hệ ngay từ đầu để giảm thiệt hại đến mức tối
thiểu.
1.5.
5|Page
Quý trọng thời gian
tác. Vì vậy, trong cuộc đàm phán giữa người Mỹ và Người Singapore, việc thương thảo
có thể diễn ra không suôn sẻ như ý muốn chỉ vì sự khởi đầu không thuận lợi. Khi hai bên
trao thiếp, người Singapore trao và nhận cả bằng hai tay, họ đọc cẩn thận sau đó để ngay
lên bàn trước mặt. Còn đối tác người Mỹ thì chỉ liếc sơ qua, sau đó nhét vào ví sau túi
quần. Điều đó khiến người Singapore cảm thấy bị xúc phạm, và buổi đàm phán diễn ra
với không khí nặng nề.
2.1.2. Tác phong giao tiếp
Sau màn chào hỏi xã giao lấy lệ, người Mỹ thường "vào cuộc" ngay. Người Mỹ ưa
cách xưng hô thoải mái theo tên và ít khi để ý đến điệu bộ trên gương mặt của người đối
thoại. Cởi bỏ áo khoác, họ tìm cho mình một tư thế ngồi thoải mái nhất và nhanh chóng
đi vào những vấn đề chính của câu chuyện. Người phương đông thì không như vậy, đặc
biệt là người Nhật, bao giờ những thương gia xứ hoa anh đào cũng rất ý tứ trong cách nói
chuyện, trong cử chỉ và luôn giữ một khoảng cách nào đó nhất định với người đối thoại.
Người Mỹ nổi tiếng là những người có tác phong giao tiếp cởi mở, thân thiện. Ngôn
ngữ chủ yếu để giao dịch ở đây là tiếng Anh. Khi gặp nhau, tùy theo thời điểm mà chúng
ta có thể dùng "good morning" hay "good afternoon"..., có thể kèm theo cúi đầu hoặc bắt
tay nhẹ. Khác với người Pháp, người Mỹ không hay bắt tay, nếu có cũng không không
kéo dài. Những cử chỉ khác như vỗ vai, ôm hôn,... không phổ biến ở Mỹ.
Người Mỹ cũng không cầu kỳ trong cách ăn mặc, đặc biệt là các doanh nhân. Hình
ảnh Bill Gates, người giàu nhất thế giới, thường xuất hiện trước công chúng trong bộ
trang phục quần Jean và áo chui đầu, có thể coi như phong cách điển hình của Mỹ.
Người Mỹ rất coi trọng công việc, đối với họ "business is business" nên họ coi
trọng trước hết là hiệu quả công việc. Vì vậy, việc tặng quà hay tổ chức các bữa tiệc tiếp
đón không thật sự cần thiết. Người Mỹ không coi trọng việc tặng quà. Hơn nữa, luật pháp
nước Mỹ quy định rất chặt chẽ về việc chống tham nhũng nên các thương nhân không
7|Page
được trao và nhận những món quà đắt tiền. Vì vậy, khi gặp nhau các bên chỉ nên chuẩn bị
thúc đẩy cuộc thương lượng đến chỗ kết thúc một cách mau chóng nhất. Họ muốn gây ấn
tượng là họ rất hùng mạnh bằng các con số về quy mô của công ty trên thương trường,
kim ngạch mua hay số công nhân. Họ muốn làm bạn có cảm giác được giao dịch với họ
là quyền lợi dành cho bạn.
Vai trò của luật sư trong đời sống thương mại của người Mỹ rất khó đánh giá. Các
doanh nhân Mỹ thường mời các luật sư tham gia vào các vòng đàm phán đầu tiên. Chắc
có lẽ không có nơi nào mà dịch vụ tư vấn về luật của các luật sư lại được đánh giá cao
như ở Mỹ. Và Bạn cũng nên nhớ rằng chừng nào chưa có luật sư của cả hai phía, chừng
đó người Mỹ sẽ không ngồi vào bàn đàm phán. Và để tránh bất ngờ hoặc các vấn đề khác
nảy sinh, giá cả chi phí cho dịch vụ luật sư thường được thông báo công khai trước khi
hai bên đi vào đàm phán. Điều này có thể gây bất mãn khi họ đám phán với đối tác người
Singapore, vì với người Sing, mang theo luật sư đến bàn đàm phán cho thấy bạn không
tin tưởng đối phương.
Người Mỹ vẫn thường nổi tiếng với cách suy nghĩ và hành động mang tính thực tế.
Đối với họ việc thiết lập một mối quan hệ nào đó chỉ là để đạt được mục đích mà họ theo
đuổi. Khái niệm "thời gian là tiền bạc" hoàn toàn chính xác đối với các thương nhân
người Mỹ: trong các thương vụ làm ăn, họ luôn luôn quan tâm đến mức lợi nhuận mà
thương vụ sẽ đem lại cũng như mức phần trăm hoa hồng có được từ lợi nhuận đó. Tuy
nhiên, đối với thương gia nhiều nước khác trên thế giới thì việc này đôi khi bị coi là hơi
thái quá, và không ít người còn tỏ ra khó chịu khi cộng tác với các đối tác Mỹ.
Nhưng cũng chính vì có sự khác biệt giữa hai phong cách giao tiếp kinh doanh
Đông - Tây, Á - âu mà trên thế giới đã xuất hiện nhiều công ty liên doanh giữa Mỹ với
các công ty á châu. Và quy luật bù trừ giữa các doanh nhân da vàng vốn rất tinh tế, nhạy
cảm, cẩn trọng trong giao tiếp với các đồng nghiệp da trắng ồn ào mà thực tế "một cộng
một bằng hai" có thể lại là một phát hiện lý thú cho giới kinh doanh.
Có lẽ ít nơi nào mà các sản phẩm video về đề tài "Kinh doanh như thế nào?" lại đa
dạng và phong phú như ở Mỹ. Ở đất nước này người ta có thể tìm thấy rất nhiều tài liệu
10 | P a g e
trên thị trường, kim ngạch mua bán hay số nhân công. Họ muốn làm bạn có cảm giác
được giao dịch với họ là quyền lợi lớn nhất của bạn. Người Mỹ có thể gây cho ta cảm
tưởng là họ không thận trọng lắm. Nhưng trên thực tế, họ có đủ sức để chịu đựng vài ba
thất bại, các giao dịch của họ đã được chuẩn bị hết sức kỹ lưỡng để bảo vệ tối đa quyền
lợi của mình vì vâỵ, bạn đừng mất tinh thần vì vẻ bề ngoài của họ.
2.2.2. Vai trò của hợp đồng:
Với người Việt, các thương lượng đôi khi không dựa trên hợp đồng mà bằng cách
tạo dựng các mối quan hệ, từ đó phát triển sự tin tưởng để làm ăn. Đa phần doanh nhân
Việt chọn cách ký một bản ghi nhớ trước khi có được hợp đồng, bởi họ cần nhiều thời
gian để xây dựng mối quan hệ. Riêng với người Mỹ, cái gọi là “bản ghi nhớ” không mấy
có giá trị, bởi theo quan điểm của họ, tất cả các cuộc thương lượng phải được thể hiện
bằng hợp đồng.
Theo GS. David F. Day, nước Mỹ luôn xem trọng văn bản và từ ngữ. Ở một đất
nước mà bản Tuyên ngôn độc lập (năm 1774) được để trang trọng và bảo vệ cẩn mật
trong khung kính chống đạn, mỗi văn bản khi ra đời được truyền hình quay cận cảnh để
đảm bảo tính xác thực thì trong đời thường, việc giao tiếp cũng dễ bị bắt bẻ từng từ. Trên
thực tế, các luật sư Mỹ rất thích thú khi làm việc với từ ngữ, càng nhiều từ càng tốt, nên
hợp đồng luôn thể hiện tính chi tiết rất cao.
Các nhà kinh doanh Mỹ rất ưa sử dụng những hợp đồng mẫu. Đó là cách tự bảo vệ
bằng các thủ đoạn pháp lý. Nếu bạn bắt tay vào giao dịch, sẽ có cả một núi các mẫu in
sẵn mà bạn phải ký. Vì vậy, bạn phải đọc kỹ càng các giấy tờ này. Nên nhớ rằng, trừ các
văn bản pháp luật của nhà nước hay tiểu bang, bạn hoàn toàn có quyền phản đối bất kỳ
điều gì mà họ đưa ra trong hợp đồng, hoặc các giấy tờ của công ty. Luật pháp Mỹ cũng
đủ mạnh để bảo vệ tính hợp pháp của các hợp đồng nên có thể nói hợp đồng là thứ văn
bản có hiệu lực pháp lý rất cao. Việc tạo dựng quan hệ thân thiết hay các thủ pháp xoa
đối tác người Trung Quốc, người Mỹ nói: “Nếu có thể thì ngày mai chúng ta ký hợp đồng
được không? Ngày kia tôi phải về nước rồi. “Đối tác Trung Quốc vui vẻ đồng ý: “Tất
nhiên rồi, bất cứ khi nào anh muốn chúng tôi đều sẵn sang.” Sắp đến ngày hẹn, người Mỹ
nhận được điện thoại của đối tác Trung Quốc, nói rằng nhà chiêm tinh của họ bảo ngày
đó không tốt, phải chờ thêm vài ngày nữa mới đến ngày lành tháng tốt. Người Mỹ tức
12 | P a g e
giận và quyết định hủy không ký hợp đồng. Một điểm nữa cần lưu ý là người Mỹ không
có thói quen ký hợp đồng trên bàn nhậu như người Việt Nam.
Sau khi ký hợp đồng, cũng giống như trước khi bắt đầu đàm phán, những hình
thưc giải trí như ăn uống, quà cáp, karaoke, hay thậm chí massage… thường được người
Việt áp dụng để tạo sự thân thiện. Nhưng đôi lúc lại gây phản ứng ngược vì người Mỹ
không thích điều này.
PHẦN 3: BÀI HỌC KINH NGHIỆM
3.1. KHÔNG NÊN
3.1.1. Tạo mối quan hệ bằng quà cáp:
Người Việt chúng ta thường có quan niệm rằng nếu tặng thật nhiều quà và tạo mối
quan hệ sâu đậm với người Mỹ thì chắc chắn việc đàm phán kinh doanh sẽ diễn ra hết
sức thuận lợi, thế nhưng suy nghĩ đó là hoàn toàn sai lầm bởi người Mỹ có tính cá nhân
rất cáo, họ độc lập giữa nhũng mối quan hệ cá nhân với công việc. Những hoạt động như
tặng quà hay chiêu đãi đối tác Mỹ đến các nhà hàng sang trọng là không cần thiết, có khi
còn gây phản ứng ngược vì người Mỹ có thể nghĩ rằng chúng ta đang mua chuộc họ và
họ đang đi tới một cuộc đàm phán thiếu tính minh bạch và công bằng. Người Mỹ có thể
chấm dứt hợp đồng ngay lập tức. Biết được văn hóa của Mỹ như vậy, về phía người Việt
chúng ta, không thật sự cần thiết khi tạo mối quan hệ ngoài công việc với đối tác Mỹ.
Hãy nói về sở thích hay những điều mà người Mỹ quan tâm, ngay cả trong khi đàm phán,
sẽ tốt hơn thay vì chúng ta tốn nhiều tiền cho quà cáp để gây ấn tượng.
3.1.2. Nhân nhượng nhanh chóng
bản thân họ không được coi trọng.
3.2.2. Tiết kiệm thời gian
Với nguyên tắc sống “thời gian là vàng bạc” thì người Mỹ rất ghét phải làm
việc phải làm việc với những người ko biết tiết kiệm thời gian. Vì vậy, nếu tránh được
việc quanh đi quẩn lại với những vấn đề râu ria (được xem là cách thăm dò ý tứ hoặc gợi
ý tế nhị của nhiều quốc gia châu Á) thì những thỏa thuận rất dễ đạt được. Nếu chúng ta
có lỡ nhiều chuyện, lan man đến những vấn đề ngoài lề cuộc đàm phán thì người Mỹ vẫn
14 | P a g e
sẽ lịch sự nhắc nhở chúng ta quay lại chủ để chính thế nhưng nếu lan man tiếp tục diễn ra
và chúng ta lại tiếp tục làm mất thời gian quý báu của họ thì có thể cuộc đàm phán sẽ
mau chóng đến hồi kết thúc. Một thói quen của người Việt trên bàn đàm phán là chốt lại
vấn đề bằng câu đại ý: “Chúng tôi sẽ có quyết định ngay sau khi xin ý kiến cấp trên”. Đôi
khi, đối tác chỉ là những người cấp dưới hoặc thừa hành nên cách này được áp dụng để né
việc phải quyết định tức thì. Các nhà đàm phán Mỹ rất khó chịu với điều này, bởi nó
đồng nghĩa với việc họ đang tiếp xúc với một người không có quyền quyết định vấn đề,
đồng thời điều đó có nghĩa là họ đã mất khá nhiều thời gian chỉ để đàm phán với những
người không có thẩm quyền.
3.2.3. Đề cao tính minh bạch
Người Mỹ mong đợi thông tin trung thực ở bàn đàm phán, thích sự chính xác, cụ
thể. Một điều đáng lưu ý là họ rất quan tâm nếu đối tác đã từng đến Mỹ, bởi khi đó cuộc
trò chuyện sẽ cởi mở hơn. Họ chia sẻ về nước Mỹ và cũng cần được nghe phản hồi của
đối tác về nước Mỹ. Điều này, tuy có vẻ ngoài lề, nhưng lại liên quan đến một khái niệm
rất quan trọng là tính minh bạch trong kinh doanh - chia sẻ và nhận phản hồi ngược lại.
Nếu các thống kê tài chính của công ty mình có vấn đề, doanh nhân Việt nên nhìn nhận
và giải thích rõ ràng thay vì chối quanh, lờ đi hay “tiền hậu bất nhất” vì dễ bị đối phương
xem như thiếu trung thực.