ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI
TRƢỜNG ĐẠI HỌC GIÁO DỤC
VŨ THỊ HIỀN
DẠY HỌC TRUYỆN NGẮN “HAI ĐỨA TRẺ”
CỦA NHÀ VĂN THẠCH LAM (NGỮ VĂN 11, TẬP 1)
THEO ĐẶC TRƢNG THỂ LOẠI
LUẬN VĂN THẠC SĨ SƢ PHẠM NGỮ VĂN
HÀ NỘI - 2015
1
ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI
TRƢỜNG ĐẠI HỌC GIÁO DỤC
VŨ THỊ HIỀN
DẠY HỌC TRUYỆN NGẮN “HAI ĐỨA TRẺ”
CỦA NHÀ VĂN THẠCH LAM (NGỮ VĂN 11, TẬP 1)
THEO ĐẶC TRƢNG THỂ LOẠI
LUẬN VĂN THẠC SĨ SƢ PHẠM NGỮ VĂN
Chuyên ngành: LÝ LUẬN VÀ PHƢƠNG PHÁP DẠY HỌC
(BỘ MÔN NGỮ VĂN)
Mã số: 60.14.01.11
Ngƣời hƣớng dẫn khoa học: PGS. TS. HÀ VĂN ĐỨC
DANH MỤC CÁC CHỮ VIẾT TẮT
Viết tắt
Viết đầy đủ
1
PGS
Phó giáo sư
2
TS
Tiến sĩ
3
GV
Giáo viên
4
HS
Học sinh
MỞ ĐẦU ........................................................................................................1
10
Chƣơng 1: CƠ SỞ LÍ LUẬN VÀ THỰC TIỄN CỦA ĐỀ TÀI ................
10
1.1. Cơ sở lí luận ............................................................................................
1.1.1. Quan niệm chung về thể loại văn học ...................................................
10
1.1.2. Dạy học tác phẩm văn chương theo đặc trưng thể loại.........................
14
1.1.3. Đặc trưng thể loại truyện ngắn..............................................................
21
29
1.2. Cơ sở thực tiễn........................................................................................
1.2.1. Hai đứa trẻ của tác giả Thạch Lam trong chương trình Ngữ văn
11 THPT ..........................................................................................................
29
1.2.2. Dạy học tác phẩm Hai đứa trẻ ở trường THPT.....................................
34
Chƣơng 2: ĐỊNH HƢỚNG DẠY HỌC TÁC PHẨM HAI ĐỨA
45
TRẺ THEO ĐẶC TRƢNG THỂ LOẠI ......................................................
45
2.1. Giới thiệu chung về Thạch Lam và truyện ngắn ................................
2.1.1. Tác giả Thạch Lam – Sơ lược về cuộc đời và sự nghiệp......................
45
2.1.2. Truyện ngắn Thạch Lam .......................................................................
48
2.2. Tổ chức dạy học tác phẩm Hai đứa trẻ của tác giả Thạch
56
Lam theo đặc trƣng thể loại .........................................................................
3.4. Đánh giá kết quả thực nghiệm ..............................................................
109
KẾT LUẬN VÀ KHUYẾN NGHỊ ..............................................................
1. Kết luận .....................................................................................................
109
2. Khuyến nghị ................................................................................................
110
112
TÀI LIỆU THAM KHẢO ............................................................................
115
PHỤ LỤC .......................................................................................................
iv
DANH MỤC CÁC BẢNG
Trang
Bảng 1.1: Bảng thống kê số lượng tác phẩm trữ tình và tự sự
(Chương trình chuẩn) ......................................................................................
31
Bảng 1.2 : Kết quả điều tra qua bảng hỏi dành cho GV ...............................
39
Bảng 1.3: Kết quả điều tra qua bảng hỏi dành cho HS .................................
41
Bảng 3.1: Bảng đối chiếu điểm khác nhau giữa lớp thực nghiệm và
lớp đối chứng ..................................................................................................
76
Bảng 3.2: Kết quả kiểm tra đánh giá ..............................................................
104
1
Trong nhà trường việc dạy tác phẩm văn chương theo đặc trưng thể loại
là vấn đề đang được quan tâm, bởi mỗi tác phẩm văn học tồn tại dưới một
hình thức thể loại nhất định, đòi hỏi một cách thức, một phương pháp giảng
dạy phù hợp.Vì thế vấn đề thể loại trong trường phổ thông không những là
vấn đề tri thức mà còn là một vấn đề phương pháp.Trong chuyên đề bồi
dưỡng thường xuyên cho giáo viên Ngữ văn các nhà sư phạm luôn coi việc
dạy học tác phẩm văn chương theo đặc trưng thể loại là một hướng dạy
quan trọng. Nắm vững thi pháp thể loại, người dạy không chỉ hiểu đúng,
hiểu sâu mà còn có khả năng thiết kế trong hoạt động giảng dạy hướng dẫn
học sinh cách thức đọc hiểu tác phẩm giúp người học giải mã những tác
phẩm cùng thể loại.
Thực tiễn sư phạm chỉ ra rằng việc dạy văn ở nhà trường Việt Nam đã
bộc lộ không ít những hạn chế nhiều mặt. Dạy và học văn đã không theo kịp
công tác nghiên cứu và cũng vì thế mà không đảm nhận tốt nhiệm vụ của nó.
Nguyên nhân không phải ở môn văn, không phải ở học sinh hay do xu thế xã
hội, mà ở những người làm chương trình và những giáo viên đã và đang trực
tiếp giảng dạy chưa nhận thức đúng đắn về bản chất ngành nghệ thuật, chưa ý
thức hết được tầm quan trọng của những kiến thức về thể loại của tác phẩm,
từ đó dẫn đến tình trạng phiến diện, suy diễn, thậm chí gò ép nội dung tư
tưởng của tác phẩm.
Tìm hiểu những giá trị văn chương của Thạch Lam nói chung, của
truyện ngắn Hai đứa trẻ nói riêng là vấn đề mang nhiều ý nghĩa, trong nhà
trường hiện nay. Trong lịch sử văn học Việt Nam, Thạch Lam là cây bút độc
đáo. Ông là thành viên của nhóm Tự lực văn đoàn nhưng văn chương của ông
lại theo một lối riêng: không “đao to búa lớn” với các vấn đề chống hủ tục, đề
cao tự do như Nhất Linh, Khái Hưng, Hoàng Đạo...Không ngông nghênh,
thể loại.
Hi vọng sự thành công của đề tài này sẽ góp một tiếng nói vào việc
giảng dạy văn học theo đặc trưng thể loại cũng như tìm ra một hướng đi mới
cho việc dạy tác phẩm văn xuôi trong nhà trường.
3
2. Lịch sử nghiên cứu
2.1. Tình hình nghiên cứu dạy học tác phẩm văn chương theo đặc trưng
thể loại
Giúp học sinh cảm thụ và nhận thức tác phẩm, không suy diễn tùy tiện
và gán ghép chủ quan ngoài văn bản thì việc giảng dạy và học văn bản theo
đặc trưng thể loại là một yêu cầu quan trọng. Do đó, vấn đề thể loại đã được
các nhà lí luận văn học quan tâm từ khá sớm. Vấn đề này đã được nghiên cứu
và giảng dạy trong các bộ giáo trình đại học, cao đẳng cùng một số chuyên
luận của GS Hà Minh Đức, GS Phương Lựu, GS Trần Đình Sử. Tiếp đến là
một số công trình nghiên cứu liên quan đến loại thể văn học như của GS Đặng
Thai Mai, PGS Hoàng Tiến Tựu, PGS Nguyễn Đăng Na… Từ những góc độ
khác nhau, các tác giả cũng có những quan điểm về thể loại trong tiếp nhận,
nghiên cứu, sáng tác… phần nào giúp cho đông đảo giáo viên văn có được cái
nhìn mới mẻ, phong phú về thể loại. Tuy vậy, những giáo trình, những
chuyên luận về giảng dạy văn học trong nhà trường theo thể loại không nhiều.
Mấy vấn đề giảng dạy văn học theo loại thể (1970) của PGS.TS Trần Thanh
Đạm, Phương pháp dạy học tác phẩm văn chương theo loại thể (2001) của
PGS.TS Nguyễn Viết Chữ là những tài liệu vẫn thường được sử dụng làm tài
liệu tham khảo cho sinh viên Ngữ văn và học viên cao học ngành Lí luận và
phương pháp dạy học văn.
Gần đây, đã có một số chuyên đề đặc biệt về đặc trưng thể loại. PGS Đỗ
Bình Trị có chuyên đề Những đặc điểm thi pháp của các thể loại văn học
bút chuyên tả những cái rất đẹp, những tình cảm, cảm giác con con nảy nở và
biểu lộ ở đủ hạng người mà ông tả một cách tinh vi” [32,106].
Nhiều tác giả cũng đề cập đến thủ pháp phản ánh nghệ thuật trong truyện
ngắn Thạch Lam như cốt truyện, cấu tứ, ngôn ngữ trần thuật...Trần Ngọc
Dung trong bài Phong cách truyện ngắn Thạch Lam; Bích Thu; Nguyễn
Hoành Khung.
5
Còn với, GS Nguyễn Đăng Mạnh thì ghi nhận đóng góp của Thạch Lam
trên hai phương tiện là tình cảm với quê hương sâu nặng và chất hiện thực
bàng bạc. Những tác phẩm của Thạch Lam chứa đựng những dung cảm sâu
sắc với quê hương đất nước và phản ánh một cách chân thật, những quan hệ
xã hội nhất định và số phận của những người nghèo khổ” [31,74]. Hay với
Phong Lê, trong lời giới thiệu cho một tuyển tập công phu về tác phẩm của
Thạch Lam, ông đã công bố các kết quả nghiên cứu đầy nhiệt huyết của mình
với nhiều kết luận xác đáng: “Thạch Lam nhìn sâu vào cuộc sống ở các mặt
khuất của nó và do vậy ít có ánh sáng mà làm ta khắc khoải, lo âu... Ngòi bút
Thạch Lam tinh tế và trân trọng biết bao trước số phận phụ nữ và trẻ em...
Câu văn của Thạch Lam là một lối văn nhuần nhị, tinh tế, gọn và gợi được
thật rõ ràng những trạng thái của sinh hoạt xúc cảm và tâm tồn”. Bên cạnh đó,
có một nhận xét cũng rất đáng lưu tâm: “Nếu Tự lực văn đoàn đã có công
đóng góp cho sự phát triển của câu văn tiếng Việt thì Thạch Lam, theo tôi, là
người giữ được, bảo tồn được tính hiện đại cho đến hôm nay”. [33,69]
Những điều phát hiện này cũng được các nhà nghiên cứu tiếp tục hành
trình khám phá về Thạch Lam như: Đào Trường Phúc với bài Những lời thủ
thỉ của truyện ngắn; Nguyễn Nhật Duật với Hương thơm và nỗi u hoài; Phạm
Phú Phong với Thi pháp truyện ngắn Thạch Lam. Các bài viết của Văn Giá,
Lê Dục Tú, Nguyễn Đăng Mạnh, Vũ Tuấn Anh, Vương Trí Nhàn... được tập
sự thừa nhận thế mạnh về cảm xúc, nội tâm trong phạm vi phản ánh hiện thực
và những nét bản sắc riêng ở truyện ngắn Thạch Lam. Vì vậy ông được mệnh
danh là nhà văn của cảm giác và luôn thành thực với chính mình. Nhưng đó
mới chỉ là những thành quả nghiên cứu của ngành lịch sử văn học. Còn sử
dụng thành quả đó vào giảng dạy truyện ngắn Thạch Lam thì còn nhiều hạn
chế. Hơn thế đặt vấn đề dạy học truyện ngắn Thạch Lam từ góc độ thể loại thì
còn mới mẻ. Mong rằng trong khuân khổ của một luận văn thạc sĩ này phần
nào sẽ đáp ứng được yêu cầu ấy.
7
3. Mục đích nghiên cứu
Thực hiện luận văn này tôi muốn đưa ra một hướng tiếp cận tác phẩm Hai
đứa trẻ bằng cách hướng dẫn HS THPT qua đặc trưng thể loại, khẳng định ưu
điểm và tính khả thi của hướng dạy học tác phẩm theo đặc trưng thể loại.
4. Nhiệm vụ nghiên cứu
Nghiên cứu cơ sở lý luận và cơ sở thực tiễn của tác phẩm văn chương
theo thể loại.
Nghiên cứu cách thức tổ chức dạy học tác phẩm văn chương theo thể
loại.
Vận dụng lí thuyết vào thiết dạy học truyện ngắn trữ tình Hai đứa trẻ của
Thạch Lam nhằm kiểm chứng, đánh giá, đề xuất, kết luận, Khuyến nghị.
5. Đối tƣợng và phạm vi nghiên cứu
5.1. Đối tượng nghiên cứu
Đề tài nghiên cứu hoạt động dạy và học tác phẩm văn chương, vận dụng
cách thức tiếp cận tác phẩm văn chương theo đặc trưng thể loại vào dạy
truyện ngắn trữ tình Việt Nam hiện đại ở trường THPT lớp 11 ban cơ bản.
5.2. Phạm vi nghiên cứu
Tác phẩm Hai đứa trẻ của Thạch Lam có nhiều vấn đề để khai thác trong
Ngoài ra luận văn còn sử dụng một số phương pháp khác như quan sát,
điều tra, khảo sát, phân loại làm cơ sở để đánh giá tính đúng đắn và khả thi
của đề tài.
7. Cấu trúc của luận văn
Ngoài phần mở đầu, kết luận và khuyến nghị, danh mục tài liệu tham
khảo, phụ lục, nội dung chính của luận văn được trình bày trong ba chương.
Chương 1: Cơ sở lí luận và cơ sở thực tiễn của đề tài.
Chương 2: Định hướng dạy học tác phẩm Hai đứa trẻ của Thạch Lam
theo đặc trưng thể loại.
Chương 3: Thiết kế thể nghiệm dạy học.
9
CHƢƠNG 1
CƠ SỞ LÍ LUẬN VÀ THỰC TIỄN CỦA ĐỀ TÀI
1.1. Cơ sở lí luận
1.1.1. Quan niệm chung về thể loại văn học
Để việc tiếp nhận đúng hướng, chính xác và giảng dạy đạt hiệu quả một
tác phẩm văn chương thì sự hiểu biết những kiến thức về đặc trưng thể loại rất
cần thiết. Bởi lẽ khi tìm hiểu kiến thức về đặc trưng thể loại sẽ giúp ta có căn
cứ để xác định được những tính chất của loại ở trong một thể nào đó và khai
thác đúng trọng tâm nội dung tác phẩm và tư tưởng mà nhà văn gửi gắm
trong tác phẩm đó.
Trong Từ điển thuật ngữ văn học do Lê Bá Hán, Trần Đình Sử, Nguyễn
Khắc Phi (đồng chủ biên) xác định thể loại văn học như sau:
Thể loại văn học là dạng thức của tác phẩm văn học, được hình thành và
tồn tại tương đối ổn định trong quá trình phát triển lịch sử văn học, thể hiện ở
sự giống nhau về cách thức tổ chức tác phẩm, về đặc điểm của các loại hiện
tượng đời sống được miêu tả và về tính chất của mối quan hệ của nhà văn đối
định. Đó là sự thống nhất mang tính chỉnh thể của một loại nội dung với
những phương thức biểu đạt và hình thức tổ chức tác phẩm, tổ chức lời văn.
Thể loại văn học chính là sự phân chia loại hình tác phẩm theo những căn cứ
nêu trên. Thể loại văn học là sự thống nhất giữa một loại nội dung với một
dạng hình thức văn bản và phương thức tái hiện đời sống.
Đọc và phân tích một tác phẩm văn học không thể không quan tâm đến
đặc điểm thể loại của tác phẩm ấy. Bởi vì thể loại chính là cơ sở tạo nên tính
thống nhất chỉnh thể của một tác phẩm, tổ chức liên kết các yếu tố nội dung
và hình thức, từ đề tài, chủ đề, cảm hứng đến hệ thống nhân vật, kết cấu và lời
văn nghệ thuật. Thể loại không những quy định cách thức tổ chức tác phẩm
mà còn định hướng cho việc tiếp nhận của độc giả, tạo nên kênh giao tiếp
giữa tác phẩm và người đọc. Thể loại của tác phẩm vừa có tính kế thừa, tính
liên tục, lại vừa có tính độc đáo, tính biến đổi do sự sáng tạo của tác giả. Vì
thế, phân tích tác phẩm theo đặc trưng thể loại không thể chỉ dừng lại ở những
11
đặc điểm chung của một thể loại thể hiện trong tác phẩm, mà còn cần phải chỉ
ra nét riêng biệt, độc đáo, thể hiện sự sáng tạo không lặp lại của tác giả.
Các tác giả trong cuốn Lý luận văn học (tập 2): Phương Lựu, Trần Đình
Sử, Nguyễn Xuân Nam quan niệm thể loại tác phẩm văn học là khái niệm chỉ
quy luật, loại hình của tác phẩm, trong đó ứng với một nội dung nhất định có
một hình thức nhất định, tạo cho tác phẩm một hình thức tồn tại chỉnh thể.
Từ những điều trên, chúng tôi cùng thống nhất cách hiểu về khái niệm
thể loại văn học như sau:
Thể loại văn học là phương thức tái hiện đời sống và thể thức cấu tạo
văn bản.
Tên gọi thể loại của tác phẩm cho ta biết: phạm vi và phương thức tiếp xúc,
tái hiện đời sống; hệ thống các phương tiện, phương pháp thể hiện tương ứng.
loại không không biểu hiện ra được. Nhưng khi đã biểu hiện ra thành thể thì
nó lại có tính độc lập tương đối. Cuốn Lí luận văn học của GS Hà Minh Đức,
khẳng định rằng: Tính chất tương đối của ranh giới thể loại còn biểu hiện ở sự
thâm nhập lẫn nhau giữa các thể loại trong quá trình phát triển. Có khi các tác
phẩm khác nhau thuộc một thể tài lại biểu hiện tính chất của những loại khác
nhau. Ví dụ thể thơ thì có thơ tự sự, thơ trữ tình, kịch thơ…Thực tế các tác
phẩm văn chương cho thấy rằng khó có thể xác định máy móc tác phẩm này
là thể loại tự sự, trữ tình hay kịch. Trong tác phẩm trữ tình có yếu tố tự sự và
ngược lại. Một tác phẩm văn chương luôn chịu sự ràng buộc từ hai phía loại
và thể. Loại và thể phụ thuộc chặt chẽ với nhau nhưng vẫn có tính độc lập
tương đối.Nhiều nhà nghiên cứu cho rằng có ba loại. Mỗi loại trên gồm một
số thể nhỏ:
* Loại tự sự: phản ánh đời sống trong tính khách quan (tương đối) của nó –
qua con người, hành vi, sự kiện được kể lại bởi một người kể chuyện nào đó.
Loại tự sự bao gồm: Tự sự dân gian: thần thoại, truyền thuyết, cổ tích,
ngụ ngôn, truyện cười.Tự sự trung đại và hiện đại: truyền kì, tiểu thuyết,
truyện vừa, kí.
* Loại trữ tình: biểu hiện trực tiếp thế giới chủ quan của con người. Trong
tác phẩm trữ tình, tình cảm, cảm xúc, tâm trạng, suy nghĩ… được trình bày
trực tiếp và làm thành nội dung chủ yếu của tác phẩm. Tác giả có thể biểu
hiện cảm xúc cá nhân của mình mà không cần kèm theo bất cứ một sự miêu tả
biến cố, sự kiện nào.
13
Loại trữ tình gồm: Trữ tình dân gian: tục ngữ, ca dao, dân ca, vè, câu
đối. Trữ tình trung đại và hiện đại: thơ cổ thể truyền thống, thơ tự do…
* Loại kịch gồm: Kịch bản văn học: chỉ là một yếu tố, dù đó có thể là một
trong những yếu tố đầu tiên và quan trọng nhất của kịch. Nghệ thuật sân khấu:
thơ, nhạc tính, hình tượng thơ (nếu có), nhân vật trữ tình trong thơ trữ tình.
Tác giả còn có một chuyên luận về dạy học truyện ngắn trong nhà trường
THPT. Từ đặc trưng thi pháp thể loại tác giả chỉ ra các bước phân tích một
truyện ngắn: đọc dựng chân dung tác phẩm, xác định nhân vật chính phụ; tiếp
cận đồng bộ tác phẩm; phân tích nhân vật; bình giá các chi tiết đặc sắc...
Trong cuốn Phương pháp dạy học tác phẩm văn chương theo loại thể,
tác giả Nguyễn Viết Chữ đã xuất phát từ quan niệm văn học là trò diễn bằng
ngôn từ, ngôn từ trong văn học là môt thứ ngôn ngữ đặc biệt được chưng cất
từ hiện thực ngôn ngữ toàn dân nên ngôn ngữ văn học có tính hình tượng, có
tính chính xác, tính hệ thống, tính biểu cảm sinh động, tính hàm súc đa nghĩa,
tính cá thể hóa cao, tác giả đã nhấn mạnh bằng ngôn ngữ, mỗi thể loại lại xây
dựng hình tượng theo đặc trưng riêng và như vậy ngôn ngữ trong văn học vừa
được sử dụng như những tín hiệu thẩm mỹ và đến lượt mình tác phẩm văn
chương cũng chính là một tín hiệu thẩm mỹ. Tác giả kết luận: Một tác phẩm
văn chương đích thực không phải chỉ đem đến thông tin mà phải là một hệ
thống tín hiệu kích thích để bùng nổ thông tin.
Vấn đề dạy học theo đặc trưng thể loại đã được các nhà lý luận nghiên
cứu phương pháp quan tâm. Không thể có chung một loại phương pháp, cách
thức dạy và học cho tất cả các loại tác phẩm nói chung và từng tác phẩm nói
riêng. Tác phẩm thuộc thể loại nào đòi hỏi cách dạy theo đặc trưng của thể
loại ấy. Thực tế giảng dạy tác phẩm khó khăn, phức tạp như vậy đòi hỏi GV
và HS cần trang bị những kiến thức về thể loại, đặc biệt là thi pháp loại thể để
hiểu sâu sắc về thơ trữ tình hơn. Khi xác định đúng đặc trưng thể loại của tác
phẩm cần phân tích GV sẽ lựa chọn được cách tổ chức, hướng dẫn định
hướng phù hợp để giúp HS nắm được chiều sâu, chiều xa của tác phẩm để quá
trình dạy học thực sự đạt kết quả.
15
Điều cần thiết để phân biệt trữ tình với lãng mạn. Lãng mạn trong văn
học bao gồm các thuật ngữ liên quan: chủ nghĩa lãng mạn, phương thức lãng
mạn, hình thái lãng mạn... Trong đó ta cần phân biệt yếu tố trữ tình và yếu tố
lãng mạn. Yếu tố lãng mạn có thể hiểu là mang thuộc tính thẩm mĩ biểu hiện
chủ yếu ở chỗ vươn lên. Lãng mạn cùng với trữ tình là hai phạm trù nghệ
thuật nằm trên những phương diện khác nhau mà đối lâp với lãng mạn là hiện
thực, nhưng đối lập với trữ tình là tự sự. Trữ tình là kết quả của việc biểu hiện
cảm xúc và tâm trạng của thế giới nội tâm chủ quan, lại cũng có thể theo cách
riêng của mình phản ánh thực tế khách quan. Chính vì thế mà trữ tình và lãng
mạn dù khác nhau nhưng thường đi đôi với nhau. Tuy nhiên, sự gắn bó này
dù thường xuyên nhưng không tất yếu. Chúng hoàn toàn có thể đi đôi với mặt
đối lập của nhau. Trữ tình có thể rất hiện thực, trái lại, tự sự có thể rất lãng
mạn [37;143].
Theo giáo trình lí luận văn học tập 2 (tác phẩm và thể loại văn học) của
Trần Đình Sử chủ biên thì trữ tình được xác định là một trong những phương
thức nhằm tạo dựng hình tượng trong văn bản văn học cùng với các phương
thức khác như: trần thuật, miêu tả, nghị luận. Trữ tình là biện pháp cơ bản
nhất nhằm bộc lộ, tư tưởng, tư tưởng của tác giả. Theo đó các tác giả chia các
yếu tố trữ tình thành: trữ tình trực tiếp và trữ tình gián tiếp.
Trữ tình trực tiếp là cách thức dùng ngôi thứ nhất để giãi bày, bộc lộ,
thái độ quan điểm trực tiếp của tác giả.
Trữ tình gián tiếp cách thức tác giả giấu ngôi thứ nhất, mượn cảnh mượn
người, mượn việc nào đó để bộc lộ thái độ, quan điểm, tình cảm của bản thân.
Chất trữ tình là một đặc trưng của thơ ca nhưng không vì thế văn xuôi lại
thiếu đi yếu tố này đặc biệt là với một số tác giả tiêu biểu như: Nhất Linh,
Hoàng Đạo, Thanh Tịnh, Thạch Lam, Nguyễn Tuân...Trong văn xuôi trữ tình
các đoạn độc thoại hay phát biểu trực tiếp của người kể chuyện đều có chứa
các yếu tố trữ tình trực tiếp. Những đoạn tả cảnh thường có sắc thái trữ tình
tuy nhiên tính tự sự trong những tác phẩm này lại được thể hiện độc đáo và
khác biệt. Tất cả được hòa quyện chung với yếu tố trữ tình tạo nên sự đồng
18