Hoàn cảnh sáng tác:
Sau chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ,
cuộc kháng chiến chống Pháp kết thúc thắng lợi.
Tháng 7/1954, Hiệp định Giơ-ne-vơ được kí kết.
Tháng 10/1954,các cơ quan TW Đảng và chính phủ
từ biệt căn cứ địa Việt Bắc về HN. Nhân sự kiện
thời sự có tính lịch sử ấy, Tố Hữu sáng tác Việt Bắc.
Việt Bắc
Tố Hữu
(4/10/1920 -9/12/2002)
Nội dung:
Bài thơ gồm có 2 phần:
Phần đầu tái hiện hình ảnh Cách mạng và kháng chiến ở VB.
Phần sau gợi ra viễn cảnh tươi sáng của đất nước và
ca ngợi công ơn của Đảng, của Bác Hồ đối với dân tộc.
Người ở lại xưng "ta",
gọi người ra đi là "mình"
Điệp ngữ "Mình về mình có nhớ..."
tạo thành hai cặp câu: 1 cặp hỏi về
thời gian (15 năm ấy), 1 cặp hỏi về
không gian (cây-núi-sông-nguồn)
Tâm trạng: bâng khuâng, bồn chồn
4 câu thơ đầu:
Tiếng lòng của
người ở lại
"Mình đi mình lại nhớ mình": từ mình
thứ ba có nhiều cách hiểu: "mình"- có thể hiểu là
người ở lại cũng có thể là người ra đi.
Sự trống trải của người dân Việt Bắc.
Cách liệt kê các địa danh: Tân Trào, Hồng Thái,
mái đình, cây đa tạo thành 2 địa danh riêng và
hai địa chỉ chung => tình cảm gắn bó.
Việt Bắc (Tố Hữu)
Hình thức là câu hỏi nhưng lại là lời
khẳng định: "Ta về ta nhớ những hoa
cũng người"
Hoa: tượng trưng cho thiên nhiên
Người: tượng trưng cho con người
Việt Bắc.
Điệp từ "ta", "nhớ"
2 câu thơ đầu:
Khái quát nỗi nhớ hoa và
người Việt Bắc.
=> Nỗi nhớ bao trùm cả
thiên nhiên và con người
Việt Bắc.
màu vàng của rừng phách/
Động từ "đổ": một sự tràn làn, tác
động mạnh làm mọi thứ thay đổi
nhanh chóng.
Hình ảnh con người:
chăm chỉ, cần mẫn.