Đề 1
Câu 1: Em hiểu như thế nào về mối quan hệ giữa ngôn ngữ chung và lời nói cá nhân?
Câu 2: Phân tích bài thơ “Bài ca ngất ngưởng” của Nguyễn Công Trứ.
Đáp án và biểu điểm
Câu
1
2
Nội dung
Điểm
Lời nói cá nhân là sản phẩm của mỗi người cụ thể khi sử dụng ngôn ngữ
chung làm công cụ giao tiếp. Mỗi cá nhân đều vận dụng ngôn ngữ chung
để tạo lập nên các văn bản nói và viết dùng để giao tiếp
1
Thông qua lời nói cá nhân, với những dấu ấn cá nhân của từng con người
khi nói và viết sẽ góp phần làm phong phú ngôn ngữ chung, thúc đẩy ngôn
ngữ chung phát triển.
1
Nguyễn Công Trứ (1778-1858) là nhà thơ lớn của dân tộc ta trong nửa
đầu thế kỷ 19. Văn chương lỗi lạc, có tài kinh bang tế thế, lưu danh sử
sách. Lúc sống cuộc đời một hàn sĩ, lúc cầm quân chinh chiến, lúc làm lính
thú, lúc làm đại quan, vinh nhục đã từng, thăng trầm đã trải, nhưng lúc nào
Nguyễn Công Trứ đã lên tới đỉnh cao nhất danh vọng. Ông đã từng nói:
“Lúc làm Đại tướng, ta chẳng lấy thế làm vinh, lúc làm lính thú, ta cũng
chẳng lấy thế làm nhục”. Sau 30 năm làm quan, Nguyễn công Trứ về trí sĩ
ở quê nhà.
Trở lại đời thường, cụ Thượng Trứ đã hành động một cách ngược đời, hình
như để giễu đời với tất cả sự ngất ngưởng. Vị đai quan thở nào “ngựa ngựa
xe xe” nay chỉ cưỡi bò vàng và cho bò đeo đạc ngựa. Cả người và bò vàng
đều ngất ngưởng. Như một sự thách đố với “miệng thế”. Cho đến nay dân
gian vẫn cười và truyền tụng bài thơ để vào chiếc mo cau của ông Hi Văn
thuở nào:
Tám câu tiếp theo trong hai khổ đôi nói lên một cách sống ngất ngưởng.
Xưa kia là một vị đại thần, một danh tướng – “tay kiếm cung” - thế mà nay
sống cuộc đời hiền lanh, bình dị “nên dạng từ bi”. Đi vãn cảnh chùa, đi
thăm thú những danh lam thắng cảnh “Kìa núi nọ phau phau mây trắng”,
ông đã mang theo “một đôi di”, những nàng hầu xinh đẹp với “gót tiên
đủng đỉnh”…
Ông đã sống hết mình và chơi cũng hết mình. “Bụt cũng nực cười ông ngất
ngưởng” là một tứ thơ độc đáo. Câu thơ tự hào nhiều hóm hỉnh. Bụt cười,
hay thiên hạ cười? Hay ông Hi Văn tự cười mình? Đã thoát vòng danh lợi
rồi, thì chuyện “được, mất” là lẽ đời, như tích “Thất mã tái ông” mà thôi,
cũng chẳng bận tâm làm gì? Chuyện “khen, chê” của thiên hạ, xin bỏ ngoài
tai, như ngọn gió đông (xuân) phơi phới thổi qua. Có bản lĩnh, có tự tin về
tài đức của mình mới có thái độ phủ định như thế, dám sống vượt lên trên
mọi thế tục.
Nguyễn Công Trứ tự hào khẳng định mình là một danh thần thuỷ chung,
trọn vẹ “nghĩa vua tôi”
Bài thơ “Bài ca ngất ngưởng” được ông viết sau khi đã về trí sĩ tại quê nhà.
Bài thơ vang lên như một lời tự thuật về cuộc đời, qua đó ông Hi Văn tự
hào về tài năng và công danh của mình, biểu lộ một cá tính, một phong
cách sống tài tử, phóng khoáng ở đời.
Nội dung
Điểm
Học là công việc suốt đời đối với mỗi người . Lê nin đã từng nói "Học,
học nữa, học mãi"
0,5
Ngôn ngữ chung là ngôn ngữ của một cộng đồng trong xã hội sử dụng
thống nhất để giao tiếp, phảihọc để hoàn thiện các kĩ năng sử dụng ngôn
ngữ, nhất là kĩ năng nói và viết vì hai kĩ năng này có vai trò quyết định đối
với việc tạo lập lời nói cá nhân.
0,5
Qua giao tiếp hàng ngày con người học ngôn ngữ theo kênh lời nói. Vốn
hiểu biết tích lũy được nhờ cách học này thường có tính kinh nghiệm; cùng
vói vốn hiểu biết ấy là sự hình thành và phát triển hai kĩ năng quan trọng là
nói và nghe.
0,5
Qua trường lớp, sach vở, con người học ngôn ngữ chung chủ yếu theo
kênh chữ. Vốn hiểu biết từ cách học này thường có tính chất khoa học;
cùng vói vốn hiểu biết ấy là sự hình thành và phát triển hai kĩ năng quan
trọng là viết và đọc.
Trong Tự Lực văn đoàn, nhà văn Thạch Lam đứng thành một dòng riêng
biệt. Nhất Linh với Khái Hưng còn có thể viết tiểu thuyết chung nhưng
Trong “Hai đứa trẻ” chất lãng mạn và hiện thực hòa quyện với nhau
hiện ra trong bức tranh thiên nhiên của một vùng quê vào một buổi chiều ả.
Rồi màn đêm dần dần buông xuống “Một đêm mùa hạ êm như nhung và
thoảng qua gió mát...” thiên nhiên thì cao rộng thì cao rộng và thơ mộng.
“Phương Tây đỏ rực như lửa cháy và những đám mây ánh hồng như hòn
than sắp tàn”. Nhưng làng quê thì đầy bóng tối, thảm hại. “Trong cửa hàng
hơi tối, muỗi đã bắt đầu vo ve”. “Đôi mắt Liên, bóng tối ngập đầy dần”.
“Chỉ thấy lòng buồn man mác trước giờ khắc của ngày tàn”. Chính bức
tranh đời sống rất mực chân thật vừa thấm đượm cảm xúc chữ tình này đã
gây nên cảm giác buồn thương day cho người đọc. Ý nghĩa tư tưởng của
truyện chủ yếu toát ra từ bức tranh đời sống phố huyện nghèo.
Dưới mắt của hai đứa trẻ, cảnh phố huyện hiện lên thật là cụ thể, sinh
động, gợi cảm. Đó là cảnh bãi chợ trống trải, vắng vẻ khi buổi chợ đã vãn
từ lâu. “Người về hết và tiếng ồn ào cũng mất”. Cảnh chợ tàn phơi bày sự
nghèo nàn, xơ xác của đời sống phố huyện. Ống kính cần mẫn của nhà văn
lia qua phố huyện: trên đất chỉ còn “rác rưởi, bỏ bưởi, vỏ thị, lá nhãn và lá
mía”. Cảnh còn được miêu tả bởi khứu giác tinh tế của nhà văn “một mùi
âm ẩm bốc lên, hơi nóng của ban ngày lẫn mùi cát bụi quen thuộc quá,
khiến chị em liên tưởng là mùi riêng của đất, của quê hương này”. Bức
tranh phố huyện trong “Hai đứa trẻ” đầy sức ám ảnh là vì những màu sắc
và hương vị như thế.
Trong khung cảnh tiêu điều, buồn bã đó, hình ảnh những con người
nghèo khổ, lam lũ, nhếch nhác của phố huyện hiện dần ra. Những đứa trẻ
đi nhặt nhạnh những thứ rơi vãi ở bãi chợ. Mẹ con chị Tí lễ mễ đội chõng
xách điếu đóm ra dọn hàng, “ngày, chị đi mò cua bắt tép; tối đến chị mới
dọn cái hàng nước này...”. Gia đình bác Xẩm ngồi trên manh chiếu, cái
thau sắt trắng để ở trước mặt”. Thằng con bò ra đất nghịch nhặt rác bẩn
bên đường. Và hai chị em Liên với cửa hàng tạp hóa nhỏ xíu mẹ Liên dọn
ngay từ khi cả nhà bỏ Hà Nội về quê vì thầy Liên mất việc. Bà cụ Thi điên
thía tuy chỉ là vô thức hiện thực đó, khát vọng đó. Chính vì khao khát được
thoát khỏi cảnh tù đọng mù tối ấy mà chị em Liên đêm đêm cố thức đợi
chuyến tàu đi qua. Con tàu như đã đem một chút thế giới khác đi qua, một
thế giới khác hẳn đối với Liên, khác hẳn cái vầng sáng của ngọn đèn chị Tí
và ánh lửa bác Siêu.
“Hai đứa trẻ” của Thạch Lam không đi sâu miêu tả những xung đột xã
hội, xung đột giai cấp. Ông cũng không để tâm miêu tả những bộ mặt gớm
ghiếc của những kẻ bóc lột và khuôn mặt bi thảm của những kẻ bị áp bức,
vì nói cho cũng Thạch Lam là một nhà văn lãng mạn. Ông phác họa bức
tranh phố huyện nghèo, chân thật trong từng chi tiết và trong chiều sâu tinh
thần của nó. Bức tranh làng quê mù xám với những con người nhỏ nhoi
đáng thương ấy thấm đẫm niềm cảm thương chân thành của tác giả đối với
những người lao động nghèo khổ sống quẩn quanh bế tắc, tối tăm. Qua bức
tranh ảm đạm của phố huyện và qua hình ảnh của những con người bé nhỏ
với chút hi vọng le lói, ta thấy được mơ ước lớn của nhà văn là muốn thay
đổi cuộc sống ngột ngạt đó cho những con người lao động nghèo khổ.
1
1
1
Đề 3
Câu 1: Cái riêng trong lời nói cá nhân được biểu lộ ở các phương diện nào? (2 điểm)
Câu 2 :Phân tích bài Hương sơn phong cảnh ca của Chu Mạnh Trinh (8 điểm)
Đáp án và biểu điểm
Câu
Thơ viết về Chùa Hương có nhiều, nhưng có lẽ nổi tiếng nhất hai bài:
“Chùa Hương” của Nguyễn Nhược Pháp và “Hương Sơn phong cảnh ca”
của Chu Mạnh Trinh.
0,5
Nguyễn Nhược Pháp viết “Chùa Hương” theo thể ngũ ngôn trường thiên,
còn Chu Mạnh Trinh viết “Hương Sơn phong cảnh ca” theo thể Hát nói,
một thể ca trù của dân tộc. Chọn thể Hát nói, tác giả “Hương Sơn phong
cảnh ca” vừa thể hiện được tình cảm lãng mạn, phóng túng của thi nhân,
lại cũng vừa thêm hương thêm sắc cho thể ca trù dân tộc.
0,5
Phong cảnh Hương Sơn được giới thiệu khái quát trong khổ thơ đầu thật tự
nhiên và mới mẻ: Câu thơ đầu bốn chữ thật lạ, mở ra không gian mênh
mang của phong cảnh Hương Sơn. Bầu trời cao rộng, non xanh nước biếc,
trời nước giao hòa. Con người như xa lánh cõi tục mà lạc vào cảnh thần
tiên, “cảnh bụt”. Đặt chân đến Hương Sơn thi nhân như thỏa nguyện, thỏa
lòng “ao ước”: Nhìn vào đâu, nhà thơ cũng thấy lạ lùng, thiêng liêng,
huyền ảo:
0,5
Những từ láy tiếng “non non”, “nước nước”, “mây mây” vừa gợi được nét
đặc trưng của phong cảnh Hương Sơn, sự giao hòa lạ lùng của non nước
mây trời vừa tạo ra nhịp điệu khoan thai của người trẩy hội
0,5
Cảnh đẹp tự nhiên mà như có bàn tay của nhà điêu khắc, thật là kì ảo.
Cảnh Hương Sơn nhìn lên đẹp, nhìn vào các hang động lại càng đẹp:
1
“Thăm thẳm” là hang sâu, tối, Chu Mạnh Trinh đã lồng vào hang “bóng
nguyệt” khiến cảnh động trở nên huyền ảo. Con đường lên Chùa Hương thì
vòng vo, “gập ghềnh” được mây phủ mà thành “gập ghềnh mấy lối uốn
thang mây” như cảnh tiên. Thật ra Hương Sơn núi không cao, nhưng hội
Chùa Hương lại vào mùa xuân, tiết trời ẩm ướt, mây sà xuống thấp, người
bên trên nhìn thấy mây quấn người dưới thấp đến nỗi Chu Mạnh Trinh,
nhà thơ say mê với vẻ đẹp của thiên nhiên, nặng lòng với non nước phải
thốt lên
1
“Hương Sơn phong cảnh ca” là kiệt tác của Chu Mạnh Trinh. Bài
thơ hay nhiều mặt: thể Hát nói thích hợp với tinh thần tự do, phóng khoáng
của thi nhân, hình ảnh gợi cảm vừa hư vừa thực với bút pháp biến hóa,
nhạc điệu trong trẻo thánh thiện với bản hòa tấu âm thanh của con người,
của chim muông hoa lá. Mỗi chữ, mỗi lời, mỗi hình ảnh, âm điệu đều
mang theo mảnh tài hoa của Chu Mạnh Trinh và tình yêu non Hương Sơn
là thắng cảnh nổi tiếng của xứ Bắc, có Chùa Hương kì lạ trong một cái
1
động (động Hương Tích) trên đỉnh núi. Chỉ có một đường thủy (Khe Yến)
vào Chùa Hương bằng đò dọc. Phong cảnh sơn thủy hữu tình. Hội Chùa
Hương bắt đầu từ rằm tháng giêng hàng năm, thu hút nhiều khách thập
Chọn nhân vật. Một bài làm đầy đủ, trước hết cần xác định tác phẩm và
nhân vật văn học bao giờ cũng là sản phẩm của sự sáng tạo (hư cấu) , ngay
cả khi tác giả vay mượn và tỏ ra trung thành với mẫu “người thực, việc
thực” ngoài đời.
1
Yêu cầu. Yêu cầu chính ở đây trả lời : Tại sao chọn nhân vật ấy mà thực
chất là phân tích nhân vật văn học đã chọn , để chỉ ra cái độc đáo của nhân
vật và cái đặc sắc trong sáng tạo của nhà văn.
1
Chọn nhân vật Huấn Cao
- Huấn Cao, nhân vật chính diện trung tâm của tác phẩm là hiện thân của
cái Đẹp kết tinh nhiều giá trị. Hiện thân của cái tài, đức và nhân cách. Tài
thì văn võ kiêm toàn, có cái đẹp uy nghi của một người hào kiệt (khởi
nghĩa), lại có cái đẹp cổ kính của một nghệ sĩ tài hoa cổ xưa (viết chữ - thư
2
pháp). Đức và nhân cách thì ngạo nghễ trước mọi thế lực mà thường tình
người ta vì nể, e sợ (tiền bạc, cường quyền...) nhưng lại chí tình, độ lượng
bao dung (liên tài) trước cái thiện (thiên lương) của con người...
- Nhân vật hấp dẫn người đọc từ dòng đầu, và cứ thế, cuốn hút suốt chiều
dài thiên truyện. Đó là sức mạnh nghệ thuật ở một nhân vật có lí tưởng.
1
Câu 2: Để thể hiện tâm trạng đợi tàu của hai đứa trẻ ,nhà văn muốn nói điều gì với người
đọc? (2 điểm)
Đáp án và biểu điểm
CâuNội dungĐiểm1V ì sao chị em Liến cố thức để được nhìn chuyến tàu đi qua phố
huyện?Đối với mọi người- Tìm một chút ánh sáng mới Chị Tý:Hằng ngày đi mò cua bắt
tép ,tối mới dọn cái hàng nước dưới gốc cây bàng:chả kiếm được bao nhiêu ,nhưng chiều
nào chị cũng dọn hàng ,từ chặp tối đến đêm.Do đó ,việc dọn hàng sớm hay muộn chẳng có
ăn thua gì. Bác Siêu :Bán hàng phở ( gánh ) nhưng cái huyện nhỏ này,quà bác Siêu là một
thứ quá xa xỉ , hai chị em Liên không bao giờ mua được. Bác Xẩm Ngồi trên manh
chiếu ,cái thau sắt trắng để trước mặt ,nhưng bác chưa hát vì chưa có khách.1Tất cả những
con người ấy làm những việc quen thuộc của mình,nhưng dường như không phải vì mục
đích đó.Họ làm vì thói quen ? Vì để tránh sự buồn chán vào ban đêm ở phố huyện nghèo?
hay làm vì “chừng ấy con người trong bóng tối mong đợi một cái gì tươi sáng cho sự sống
nghèo khổ hàng ngày của họ.”0,52. Đối với chị em Liên: - Nhạy cảm ,còn trẻ. Liên ngồi
yên lặng bên mấy quả thuốc sơn đen , đôi mắt chị bóng tối ngập đầy dần,và cái buồn của
buổi chiều quê thía vào tâmhồn ngây thơ của chị.Liên không hiểu tại sao ,nhưng chị thấy
lòng buồn man mác trước cái giờ khắc của ngày tàn.0,5- Hiện tại :Một niềm vui giữa cảnh
buồn tẻ nơi phố huyện.0,5+Bóng tối ngập đầy dần> trời nhá nhem tối > cụ (Thi) đi lẩn vào
bóng tối Trời bắt đầu đêm... Đường phố và các con ngõ con dần chưa đầy bóng tối. Tối hết
cả ,con đường thăm thẳm ra sông ,con đường qua chợ về nhà,các ngõ vào làng lại sẫm đen
hơn nữa. Đêm tối vẫn bao bọc chung quanh , đêm của đất quê,và ngoài kia , đồng ruộng
mênh mông và yên lặng đêm ở trong phố ,tịch mịch và đầy bóng tối.0,5+Ánh sáng mờ
nhạt ,lẻ loi: Phương tây đỏ rực như lửa cháy và những đám mây ánh hồng như hòn than
sắp tàn trong lò. Các nhà đã lên đèn...Những nguồn ánh sáng ấy điều chiếu ra ở ngoài phố
khiến cát từng chỗ lấp lánh và đuờng mấp mô thêm vì những hòn đá nhỏ một bên sáng một
bên tối một vài cửa hàng còn thức nhưng cửa chỉ để hé ra một khe ánh sáng.Vòm trời hàng
ngàn ngôi sao lấp lánh ,lẫn với những vệt sáng của đom đóm bay là trên mặt đất hay len
vào cành cây, quãng sáng thân mật chung quanh ngọn đèn lay động trên chõng của chị
ngọn lửa xanh biếc ,sát mặt đất như ma trơi .Rồi tiếng còi xe lửa ở đâu cùng văng lại ,trong
đêm khuya kéo dài ra theo gió xa xôi mầu sắc /âm thanh .Hai chị em nghe thấy tiếng dồn
dập ,tiếng xe rít mạnh khi vào ghi.Một làn khói bùng sáng trắng lên đàng xa ,tiếp đến tiếng
hành khách ồn ào khe khẽ .Tiếng còi đã rít lên và tầu rầm rộ đi tới ... đoàn xe vút qua ,các
toa đèn sáng trưng ,chiếu ssáng cả xuống đường .Liên chỉ thoáng trông thấy những toa
hạng trên sang trọng lố nhố những người , đông và kền lấp lánh ,và các toa cửa kính
sáng.0,5Làm xáo động cuộc sống vốn tĩnh lặng :Tiếng vang động của xe hoả đã nhỏ rồi ,và
mất dần trong bóng tối,lắng lại không còn nghe thấy nữa. Cả phố huyện mới thật hết xáo
động.+ Không thuộc thế giới nơi chị em Liên sống :Nhưng họ ở Hà Nội về!Liên lặng theo
mơ tưởng .Hà Nội xa xăm ,Hà Nội sáng rực,vui vẻ và huyền náo. Con tàu như đã đem một
chút thế giới khác đi qua.Một thế giới khác hẳn , đối với Liên ,khác hẩnccs vầng sáng ngọn
đèn chị Tý và ánh lửa của bác Siêu.0,5 Gợi lên những khát vọng mơ hồ nhưng cay đắng
LChừng ấy con người trong bóng tối mong đợi một cái gì tươi sáng cho sự sống nghèo khổ
hàng ngày của họ;Liên lặng lẽ theo mơ tưởng0,52Ý nghĩa:- Thương cảm với cảnh sống
nghèo khó,vô danh ,vô nghĩa : Ước mơ rất đỗi bình thường và nhỏ bé ,chỉ là một đoàn tầu
vụt qua trong đêm tối.1- Thể hiện cái nhìn lạc quan về con người => Họ còn sự gắn bó
,muốn thay đổi trong cuộc sống .Tất cả mọi người đều biết ước mơ ,mong mỏi thay đổi
nào đó ,dù rất mơ hồ ,rời rạc. Điều đó chứng tỏ ,ngày dù tàn, cảnh cũng tàn nhưng lòng và
đời của họ không tàn ,nhất là với đứa trẻ như chị em Liên.1
Đề 6
Câu 1: Tại sao có thể khẳng định Hồ Xuân Hương là bà chúa thơ Nôm (2 điểm)
Câu 2 : Phân tích bài thơ "µTự tình§" (bài II) của µHồ Xuân Hương§ (8 điêm)
Đêm khuya văng vẳng trống canh dồn,
Trơ cá hồng nhan với nước non.
Chén rượu hương đưa say lại tỉnh,
Vầng trăng bóng xế khuyết chưa tròn.
Xiên ngang mặt đất,rêu từng đám,
Đâm toạc chân mây , đá mấy hòn.
1212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121
2121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212
1212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121
2121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212
1212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121
2121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212
1212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121
2121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212
1212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121
2121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212
1212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121
2121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212
1212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121
2121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212
1212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121
2121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212
1212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121
2121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212
1212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121
2121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212
1313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131
3131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313
1313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131
3131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313
1313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131
3131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313
1313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131
3131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313
1313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131
3131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313
1313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131
3131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313
1313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131
3131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313
1313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131
3131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313
1313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131
3131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313
1313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131
3131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313131313
1414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141
4141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414
1414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141
4141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414
1414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141
4141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414
1414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141
4141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414
1414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141
4141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414
1414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141
4141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414
1414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141
4141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414
1414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141
4141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414
1414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141
4141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414
1414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141
4141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414141414
1515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151
5151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515
1515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151
5151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515
1515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151
5151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515
1515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151
5151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515
1515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151
5151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515
1515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151
5151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515
1515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151
5151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515
1515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151
5151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515
1515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151
5151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515
1515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151
5151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515
1515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151
5151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515
1515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151
5151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515151515
1616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161
6161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616
1616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161
6161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616
1616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161
6161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616
1616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161
6161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616
1616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161
6161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616
1616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161
6161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616
1616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161
6161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616
1616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161
6161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616
1616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161
6161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616
1616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161
6161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616
1616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161
6161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616
1616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161
6161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616
1616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161
6161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616
1616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161
6161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616
1616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161
6161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616161616
1717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171
7171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717
1717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171
7171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717
1717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171
7171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717
1717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171
7171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717
1717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171
7171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717
1717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171
7171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717
1717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171
7171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717
1717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171
7171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717
1717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171
7171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717
1717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171
7171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717
1717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171
7171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717
1717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171
7171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717
1717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171
7171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717
1717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171
7171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717
1717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171
7171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717171717
1818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181
8181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818
1818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181
8181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818
1818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181
8181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818
1818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181
8181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818
1818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181
8181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818
1818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181
8181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818
1818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181
8181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818
1818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181
8181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818
1818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181
8181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818
1818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181
8181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818
1818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181
8181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818
1818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181
8181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818
1818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181
8181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818
1818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181
8181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818
1818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181
8181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818181818
1919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191
9191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919
1919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191
9191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919
1919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191
9191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919
1919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191
9191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919
1919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191
9191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919
1919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191
9191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919
1919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191
9191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919
1919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191
9191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919
1919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191
9191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919
1919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191
9191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919
1919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191
9191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919
1919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191
9191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919191919
2020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202
0202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020
2020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202
0202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020
2020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202
0202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020
2020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202
0202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020
2020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202
0202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020
2020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202
0202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020
2020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202
0202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020
2020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202
0202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020
2020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202
0202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020
2020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202
0202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020202020
2121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212
1212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121
2121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212
1212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121
2121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212
1212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121
2121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212
1212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121
2121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212
1212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121
2121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212
1212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121
2121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212
1212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121
2121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212
1212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121
2121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212
1212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121
2121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212
1212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121212121
2222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222
2222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222
2222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222
2222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222
2222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222
2222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222
2222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222
2222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222
2222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222
2222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222
2222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222
2222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222
2222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222
2222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222
2222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222
2222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222
2222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222
2222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222
2222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222
2222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222222
nhà Bá Kiến vì lòng căm thù bấy lâu nay cháy bùng lên làm cho Chí Phèo vô cùng tỉnh táo .Hành động
này quá bất ngò đối với Bá Kiến , với cả làng Vũ Đại. Ai cũng coi đây là vụ giết người dữ dội của con
quỷ dữ Chí Phèo .Nhưng hôm nay , tâm hồn người trở về , mọi người cũng không nhận ra . Nam Cao
miêu tả bi kịch cự tuyệt quyền làm người của Chí Phèo hết sức tinh tế và sâu sắc như là một quá trình tự
vận động của tính cách .Tù lương thiện biến thành lưu manh . từ một kẻ đâm thuê chém mướn bỗng thèm
lương thiện , bị cự tuyệt quyền làm người thì trả thù kẻ làm hại đời mình rồi tự sát. Nam Cao vừa vạch
trần cái xã hội thối nát , độc ác vừa lên tiếng đấu tranh cho những người nông dân lương thiện bị đẩy vào
con đương tha hóa , lưu manh hóa .Truyện Chí Phèo là một truyện ngắn độc đáo , thấm nhuần tinh thần
nhân đạo . Một Chí Phèo tỉnh đã giết chết một Chí Phèo say . Chí chết nhưng đọng lại trong ta hình ảnh
Chí đòi quyền sống , quyền được lương thiện , và Chí chết trong bi kịch của sự đau đớn. Đây không phải
hành động lưu manh mà là sự vùng lên tuyệt vọng của người nông dân khi thức tỉnh cuộc sống1Cách tổ
chức, dẫn dắt tình tiết của tác giả trong truyện µChí Phèo§.
µChí Phèo§ là một đưa con rơi, ra đời trong cái lò gạch cũ, bị người nhặt rồi đi khắp nơi. Khi lớn lên
làm canh điền trong nhà Bá Kiến lại bị vợ ba Bá Kiến gọi lên “bóp chân”; Bá Kiến sanh ghen đưa đi tù.
Trở về làng Vũ Đại µChí Phèo§ lại trở thành “con quỷ dữ của làng “Vũ Đại” tác oai tác quái dân lành.
µChí Phèo§ chìm trong cơn say, chỉ có một lần hắn tỉnh thật sự vào một buối sáng (đã được µThị Nở§
đánh thức). Nhưng rồi tình yêu bị đổ vỡ. Bế tắc, đi tìm lương thiện, hắn giết Bá Kiến rồi tự giết mình.
µChí Phèo§ chết nhưng chưa hết truyện. µThị Nở§ “nhìn nhanh xuống bụng” và “và thoáng hiện ra cái lò
gạch cũ”. Một µChí Phèo§ con sắp ra đời.1Cách sắp xếp khá tinh tế độc đáo. Cứ mỗi lần µChí Phèo§ ngoi
lên thì lại bị cuộc đời này đè xuống. Khiến người đọc phải theo dõi liên tục không thể rời được. Giọng
điệu kể chuyện của tác phẩm µChí Phèo§: Tác giả đã nhập vai các nhân vật của mình hết sức nhuần
nhuyễn. Nhiều đoạn là lời kể của tác giả nhưng người đọc có cảm tưởng như những đoạn bộc bạch, độc
thoại nội tâm của nhân vật.0,5Một CP tỉnh đã giết chết 1 CP say . CP bằng xương , bằng thịt đã chết
nhưng còn lại trong lọng người đọc là CP đòi quyền sống , đang dõng dạc đòi làm người lương thiện. Như
vậy, khi ý thức nhân phẩm đã trở về , CP không bằng lòng sống như trước nữa . Và CP chết trong bi kịck
đau đớn , chết trên ngưỡng cửa trở về cuộc sống . Đây khong thể là hành động lưu manh mà là sự vùng
lên tuyệt vọng của người nông dân khi thức tỉnh cuộc sống0,52µHình tượng§ nhân vật Bá Kiến.Bá Kiến
là một nhân vật điển hình cho tầng lớp địa chủ, cường hào ở nông thôn thời bấy giờ: độc ác, tìm mọi cách
hào hùng cao đẹp trong áng văn tế bất hủ của mình.1+ Kết quả chiến đấu: Đốt đồn giặc, chém rớt đầu tên
quan chỉ huy.0,5+ Tuợng đài vừa tráng vùa bi: a) Đây là những người anh hùng thất thế: Những người
nông dân đã lấy gan đồng chọi với đạn sắt, lất cái yếu chống cái mạnh, lấy vũ khí thô sơ chống phương
tiện hiện đại.0,5+ Tuy đã chiến đấy ngoan cường, đánh một trận oanh liệt tưng bừng nhưng họ đã ngã
xuống hi sinh trong chiến bại.0,5+ Giọt nước mắt của sông nước cỏ cây, của nhân dân và đặc biệt nỗi đau
của mẹ già, vợ yếu.0,5- Ý thức yêu nước mãnh liệt, lòng khâm phục và xót đau với người nghĩa sĩ trong
trận Cần Giuộc đã tạo ra kiệt tác cho nhà thơ mù Đồ Chiểu.0,5Vẻ đẹp của quần tượng này vừa mới lạ xưa
nay chỉ có các chủ soái mới được đề cao như thế) vừa rất đẹp, rất hào hùng, rất bi tráng, rất đáng tự hào.
Đây là nước mắt của nhà thi sĩ anh hùng lao chẳng ráo, khóc thưiưng những anh hùng ngã xuống nhưng
bất tử.1