Lịch sử phát triển công nghệ viễn
thông điện tử
Trong suốt lịch sử của loài người, việc phát minh ra ngôn ngữ là cuộc
cách mạng truyền thông lớn nhất đầu tiên. Sau đó ít lâu con người phát
sinh ra tín hiệu bằng lửa có khả nǎng truyền đạt các thông tin có hiệu
quả và nhanh chóng tới các vùng xa. Câu truyện lịch sử cho thấy vào
khoảng nǎm 1000 trước công nguyên, các đội quân Hy Lạp sử dụng
phương pháp này để thông báo các chiến thắng của họ cho các công dân
đang nóng lòng của Hy Lạp. Trong một thời gian dài, phương pháp này
đã được sử dụng một cách rộng rãi để đáp ứng các nhu cầu về truyền
thông. Một cuộc cách mạng thông tin khác nữa lớn hơn đã xảy ta khi
con người biết được làm thế nào để ghi lại ý nghĩ và tư tưởng của mình
bằng cách dìng cách dùng các chữ viết. Với khả nǎng này, con người có
khả nǎng truyền thông tin mà không bị giới hạn bởi thời gian và không
gian. Đồng thời, việc phát minh này đã đưa ta các dịch vụ đưa thư và
thông báo. Hoàng đế Rô-ma đã có thể truyền đi thông tin cần thiết đến
các vùng xa đến 160 km cách xa thành Rôm trong một ngày bằnghệ
thống (mạng lưới) đường bộ họ đã xây dựng nên trong toàn quốc. Việc
phát minh ta công nghệ in đã thúc đẩy hơn nữa việc phát triển các
phương tiện truyền tin và cho con người có khả nǎng thông tin với nhiều
người hơn và với các khu vực ở cách xa nhau.
Từ cuối thế kỷ 18 đến thế kỷ 19, công nghệ phát thanh và truyền thông bằng
điện đã được phát triển và bắt đầu được dùng rộng khắp. Đài phát thanh và
truyền hình được phát minh và thời gian này đã làm thay đổi thế giới chúng
ta rất nhiều. Trong phần tiếp theo, các phát minh lớn khác và những phát
hiện liên quan đến công nghệ thông tin điện tử đã xảy ra trong suốt 160 nǎm
qua cũng như xu hướng phát triển của chúng ở tương lai đã được thảo luận
một cách ngắn gọn. Nǎm 1820, Georgo Ohm đã đưa ta công thức phương
trình toán học để giải thích các tín hiệu điện chạy qua một dây dẫn rất thành
công. Và nǎm 1830, Michall Faraday đã tìm ta định luật dẫn điện từ trường.
đồng trục, phương tiện truyền dẫn có hiệu quả hơn các loại dây đồng bình
thường, đã được sản xuất. Nǎm 1939, dịch vụ phát sóng truyền hình thường
xuyên được bắt đầu lần đầu tiên trong lịch sử và nǎm 1930, Claude
Schannon của phòng thí nghiệm Bell, bằng cách sử dụng các công thức toán
học tiên tiến đã thành công trong việc đặt ra học thuyết thông tin dùng để
xác định lượng thông tin tối đa mà một hệ thống viễn thông có thể xử lý vào
một thời điểm đã định. Học thuyết này đã được phát triển thành học thuyết
truyền thông số. Đồng thời, ra-đa đã được phát minh trong thời kỳ này. Nǎm
1940, phòng thí nghiệm Bell đã đặt nền móng cho các chất bán dẫn có độ
tích hợp cao ngày nay qua việc phát minh ra đèn ba cực và Howard Aiken
của đại học Harvrd, cùng cộng tác với IBM, đã thành công trong việc lắp đặt
một máy điện đầu tiên có kích thước là 50feet và 8feet. Sau đó ít lâu, J.
Presper Ecker và John W. Mauchly của đại học Pennsylvania lần đầu tiên đã
phát triển máy điện toán phân tách gọi là ENIAC. Von Neuman dựa vào
máy này, đã phát triển thành công sau đó máy điện toán có lưu giữ chương
trình. PCBs được đưa ra vào những nǎm 50, đã làm cho việc tích hợp các
mạch điện tử có thể thực hiện được. Cùng trong nǎm đó, RCA đã phóng
thành công vệ tinh nhân tạo vào không trung và la-re dùng cho truyền thông
quang học đã được phát minh. Vào những nǎm 60, các loại LSIs, các máy
điện toán mini có bộ nhớ kiểu bong bóng, cáp quang, và máy phân chia thời
gian được phát triển và thương mại hoá một cách thành công vào các nǎm
70, các loại CATVs hai hướng, đĩa Video, máy điện toán đồ hoạ, truyền ảnh
qua vệ tinh, và các hệ thống tổng đài điện tử hoá toàn bộ được đưa ra.