BÀI GIẢI NHẤT VIỆT NAM VIẾT THƯ QUỐC TẾ UPU 2002 - Pdf 44

BÀI GIẢI NHẤT VIỆT NAM VIẾT THƯ QUỐC TẾ UPU 2002
Tôi cũng không định đưa bài này lên vì không dính dáng gì tới tem, nhưng khi được sự gợi ý của Thảo
Nguyên và đọc qua, thì đây thực sự là một bài văn hay và cảm động
VÕ THỊ THU THẢO
(Lớp 10 - trường PTTH chuyên Lê Quý Đôn - Đà Nẵng)
Đà Nẵng, ngày....tháng....năm 2002
Phương thân mến,
Có lẽ cậu sẽ rất ngạc nhiên khi nhận được lá thư này phải không ? Tớ đây, cô bạn hàng xóm rụt rè,
nhút nhát của cậu đây. Tớ và mẹ tớ phải mất cả buổi tối mới viết được lá thư này cho cậu đấy : tớ đọc,
còn mẹ tớ viết. Cậu biết đấy, tớ không biết chữ mà...
Phương thân, hôm nay tớ đã ngồi rất lâu bên cửa sổ để làm gì cậu có biết không ? Để nhìn cậu đấy. Tớ
đã tình cờ biết được cậu đã tập đi như thế nào. Tớ đã thấy từ trên xe lăn, cậu chống tay vào bệ cửa và
cố đứng lên một cách khó nhọc. Tớ thấy trán cậu cau lại, môi cậu mím chặt. Cậu đau lắm phải không ?
Lúc đó tớ chỉ muốn chạy ào tới bên cậu, nhưng tớ không thể. Rồi cậu mất đà và té nhào xuống đất. Một
phút...hai phút...rồi năm phút trôi qua, tớ vẫn chưa thấy cậu đứng dậy. Tớ đã rất sợ hãi, tớ muốn thét
lên, muốn gọi mẹ để giúp cậu.
Nhưng tớ không thể vì tớ biết cậu khao khát được đi như thế nào. Tớ chờ đợi, và giá như cậu có thể
biết được tâm trạng của tớ lúc đó. Thấp thỏm, lo âu, hy vọng... Rồi tớ mỉm cười : cậu đã nhích dậy
chậm chạp nhưng rất cương quyết... Và cậu bắt đầu đi, từng tí, từng tí một, tay cậu run rẩy bám vào
tường, và tớ có thể thấy mồ hôi ướt đẫm nơi áo cậu. Thỉnh thoảng cậu dừng lại, thở dốc. Tớ biết những
lúc ấy cơn đau đang hoành hành cậu. Rồi cậu lại ngã. Tớ muốn đến bên cậu, nắm tay cậu và đỡ cậu
lên. Nhưng tớ không thể... Và cậu đã mất một giờ đồng hồ để đi hết chiều dài của bức tường. Một kết
quả không tồi chút nào ! Khi cậu dừng lại và mỉm cười sung sướng, tớ rất muốn chạy ngay sang nhà
cậu để ôm cậu, chúc mừng cậu... Nhưng tớ không thể... Tớ chỉ biết oà khóc thôi. Cậu biết đấy, tớ
không có chân mà...
Bố tớ bảo chiến tranh đã lùi vào quá khứ. Nhưng với tớ chiến tranh vẫn ở lại, bên trong tớ và bên trong
cậu, tớ không có chân, còn cậu thù tật nguyền. Cả tớ, cả cậu đều là nạn nhân của “nó”. Lúc đầu tớ
không hiểu “nó” là cái gì ghê ghớm thế ? Bà tớ bảo đó là mụ phù thuỷ độc ác chỉ hại người tốt. Tớ rất
vui, vì như vậy tớ và cậu đều là những người tốt... cực kỳ tốt. Nhưng khi tớ lớn một chút bố tớ đã kể
cho tớ nghe những năm tháng trường kỳ của dân tộc, của những người lính như bố. Bố bảo rằng, khi
bom đạn cày nát những mảnh ruộng quê bố và giật tung những mái nhà yên ấm của người dân Việt

để cậu nhớ rằng cậu đang đi cho cả phần của tớ nữa, và cậu không được phép bỏ cuộc.
Với tớ, đi được thật là khó ! Tớ ước gì một bà tiên tốt bụng sẽ cho tớ đôi chân, để tớ làm người bình
thường. Nhưng cuộc đời thì không có ông bụt, bà tiên phải không Phương ? Bù lại, tớ có bố mẹ, có
cậu, có mọi người sẵn sàng giúp đỡ tớ. Tớ ước gì khoa học kỹ thuật nước mình sẽ tiến bộ hơn, đẻ tớ
có thể tập đi trên đôi chân giả. Nhưng chỉ ước mơ thôi thì không được Phương nhỉ ? Tớ đã nhờ mẹ
mua cho tớ một cây bút chì. Tớ còn có đôi bàn tay, tớ sẽ tập viết. Có lẽ tớ sẽ gặp khó khăn, nhưng tớ
sẽ nhìn theo những bước đi của cậu để cố gắng. Biết đâu khi cậu đọc được lá thư này thì tớ viết được
chữ “a” rồi cũng nên. Nhưng mà này, cậu sẽ phải làm “cô giáo” bất đắc dĩ dạy chữ cho tớ nhé ! Khi tớ
học xong, tớ sẽ tự tay viết cho cậu một lá thư thật dài. Còn bây giờ cậu phải chịu khó đọc thư do mẹ và
tớ viết vậy.
Tớ mong vào một ngày gần nhất cậu sẽ chạy qua nhà tớ, đẩy tớ đi chơi. Tớ sẽ đọc cho cậu nghe
những bài thơ tớ làm tặng cậu. Và tớ sẽ nói “ Tớ cà cậu, chúng ta không bất hạnh”.
Thương cậu nhiều
“Học trò tương lai” của cậu


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status