CHU KỲ CỦA SỰ SÁNG TẠO
Mức độ đầu tiên của sự sáng tạo là tính trì trệ. Nó có hai mức độ ảnh hưởng: tích cực và
tiêu cực. Nó là năng lượng không chịu thay đổi, là nơi nghỉ ngơi truớc khi chuyển thành
hoạt động.Trong tự nhiên thì đây là giai đoạn bỏ không giữa các đợt phát triển. Tính trì
trệ làsự trống trải, là điều bí ẩn lớn mà từ đó sự sáng tạo hình thành và biến mất. Khi
chúng ta tiếp cận được tính trì trệ, chúng ta đã đến gần với tiềm thức của mình. Đây là
giai đoạn giống như hạt giống đợi nảy mầm trong bóng tối (những gì chúng ta chưa biết)
đến khi ra ngoài ánh sáng (khi đã có tri thức, hiểu biết, sự sáng suốt).
Mặt tiêu cực của tính trì trệ xuất hiện khi do lười biếng và thờ ơ, chúng ta cho phép bản
thân bị mê hoặc, sống trong mê mẩn không thắc mắc gì cả, chấp nhận mọi thứ như đó là
chân lí, không muốn thay đổi và luôn sống trong sợ hãi. Có thể chúng ta là nô lệ cho công
việc vì mục đích kiếm tiền hay nhận thức được sự bảo đảm từ đó. Chúng ta cũng chịu
đựng những mối quan hệ nguy hiểm cũng vì những lí do tương tự như trên. Chúng ta cứ
tiếp tục như vậy ngay cả khi chúng ta đã ngừng học hỏi và phát triển bởi vì chúng ta e
ngại khi phải tìm kiếm cái mới. Tất cả những gì chúng ta có thể thấy được là thảm hoạ
khi chúng ta xem xét những điều mình chưa biết. Có thể chúng ta đưa ra một ý tưởng
quảng cáo tuyệt vời, một phát minh mới hay đang cân nhắc một công việc mới rồi chúng
ta bày tỏ cho bạn bè và đồng nghiệp biết và mọi người sẽ nói cho chúng ta biết tại sao lại
không nên làm những điều đó. Chúng ta lắng nghe sự phê bình của bản thân và của cả
người khác để rồi mất đi động cơ thúc đẩy sự ra đời cho ý tuởng mới đó. Luôn có lí do
cho việc không làm gì đó. Đây giống như cuộc sống trong vùng nguy hiểm. Chúng ta bị
thuyết phục bởi tiếng nói chỉ trích trong thâm tâm và cái tôi tiêu cực – giống như một dải
băng kéo dài vô tận, nó nhắc nhở chúng ta ba điều “một điều gì đó không ổn“ (tạo ra sự
lo ngại), ”không phải thế này “(gây nên sự giận dữ) và “như thế chưa đủ“ (gây nên sự
buồn bã). Ba điều này giống như sự tổn thương, tách chúng ta ra khỏi những điều kì diệu
và khiến tinh thần của con người ngủ yên. Cái tôi này khiến chúng ta tin tưởng một cách
nhầm lẫn rằng đó là đặc tính của những nhà lãnh đạo cao cấp trong khi nó thuộc về lĩnh
vực quản lí dữ liệu. Khi bạn ở trọng tình trạng trì trệ là bạn đang tiến tới khoảng trống mà
một số được gọi là: sự yên lặng đầy ý nghĩa. Đây là nguồn lực không rõ ràng của tiềm
năng thuần tuý của chúng ta.Hãy đi sâu vào lĩnh vực của sự yên lặng. Sự ngẫm nghĩ sẽ
Những hình thức cũ nên được xoá bỏ để nhường chỗ cho những điều mới mẻ hơn. Đây là
thời điểm để tiến sâu hơn, quên những gì đã thuộc về quá khứ và tiến hành những công
việc sâu hơn. Thức tỉnh và phá vỡ những kìm kép lệ thường và vượt ra khỏi sự che chở
không cần thiết ở bên ngoài. Thay vì lo sợ những gì không biết, bạn có thể học cách tin
tưởng trực giác của mình và hãy để nó dẫn bạn qua những khó khăn. Xét về mặt sinh học
thì cơ thể chúng ta không phân biệt được sự khác nhau giữa lo lắng và hồi hộp. Bạn có
thể biến nỗi lo sợ của mình thành hồi hộp và sử dụng trực giác để làm sáng tỏ những bí
ẩn. Những nguời thần bí luôn nói rằng câu trả lời ở bên trong chúng ta. Đẻ vượt qua sự sợ
hãi tôi thường lặp đi lặp lại câu “tôi được dẫn dắt một cách tuyệt vời” hoặc là tự hỏi “cơ
hội tiếp theo là gì?“
Theo kiểu mẫu cũ chúng ta được dạy dỗ rằng phải biết hồ nghi trực giác và tôn thờ logic
cũng như sự kiểm soát. Không chỉ có vậy chúng ta còn được dạy phải làm theo những gì
mà hệ thống giáo dục đã huớng dẫn để làm những công nhân tốt trong nền kinh tế đầy
những khói bụi. Thậm chí chúng ta còn bị phạt khi mơ mộng ở trường. Chúng ta không
được dạy để phát triển khả năng sáng tạo, chúng ta được dạy để tránh xa nó. Chính điều
này đã lấy mất sự can đảm và lòng kiên trì của chúng ta để điều khiển và tin vào trực giác
của mình.
Do đó nếu bạn muốn sáng tạo hãy lắng nghe trực giác của mình, nhớ rằng bạn là ai, hỏi
bản thân ”tại sao mình có mặt trên trái đất này“, “Mục đích và ý nghĩa công việc của
mình?”, “chỗ của mình ở đâu, mình muốn làm gì ?” Những câu hỏi này giúp bạn xác
định rõ mục tiêu của mình, điều mà tôi tin rằng là ánh sáng dẫn đường, nền tảng cho tất
cả những gì chúng ta đã lựa chọn cho những điều chúng ta sáng tạo. Khi chúng ta gắn với
những gì tự nhiên phù hợp với mình, công việc của chúng ta sẽ đảm nhận chất lượng của
cuộc chơi và đó là cuộc chơi thúc đẩy sự sáng tạo. Do đó hãy lắng nghe trực giác của
bạn.
Tôi hay chú ý tới các thông điệp, từ ngữ, các câu chuyện, hình ảnh gây ấn tượng với tôi
và tôi tự hỏi bản thân xem ý nghĩa nào mà sự đồng bộ này mang đến cho tôi. Vũ trụ giao
tiếp với chúng ta thông qua yếu tố con người, nơi chốn hay các tình huống. Những người
thần bí luôn nói rằng giữa chúng ta có mối liên hệ. Hiện nay thông qua mạng internet
chúng ta đã chứng minh điều này là đúng, đây là một trong những lí do mà tạp chí Wired