Để trở thành người đứng đầu
Trở thành người đứng đầu? Ai nói rằng mình không muốn điều đó hoặc
là đang nói dối, hoặc không đủ tự tin vào khả năng của mình. Một số bí
quyết sau đây sẽ có ích với bất kỳ ai nuôi dưỡng hoài bão đó.
1. Vượt qua những rào cản về mặt tâm lý
Có người đã nói rằng, đời người như một con thuyền và hy vọng là mỏ
neo của con thuyền đó. Hy vọng là mục tiêu mà bạn mong muốn sẽ đạt
được. Cuộc đời con người là một con thuyền luôn phải đối đầu với
những con sóng lớn chỉ trực lật đổ thuyền. Nếu như gặp sóng lớn chúng
ta nhất định phải quăng mỏ neo xuống biển. Mỏ neo chạm đáy sẽ bám
vào một vật nào đó, khiến cho con thuyền vững vàng. Để thuyền giữ
được thăng bằng, có ba nhân tố tạo quyết định thành công, chính là:
- Sóng lớn: Khi gặp sóng lớn, thuyền mất lái, lúc đó mới thả neo xuống
giúp cho thuyền giữ lại thăng bằng.
- Mỏ neo chắc chắn: Mỏ neo phải chắc chắn, đảm bảo giữ được thuyền,
khiến cho thuyền không bị trôi.
- Có vật móc mỏ neo: Dưới đáy biển phải có vật để cho mỏ neo móc vào
giữ thuyền lại. Do vậy “hy vọng” cần phải có tính hiện thực, bằng sự phấn đấu của bản
thân có thể đạt đến mục tiêu đặt ra, có như vậy mỏ neo “hy vọng” mới
có thể là một mỏ neo đáng tin cậy và chắc chắn.
2. Lập chí lớn như Sở Bá Vương
Rất nhiều người luôn luôn gặp thất bại hoặc không thể nào thực hiện
được lí tưởng của mình, và một trong những nguyên nhân lớn nhất dẫn
Nếu bạn muốn người khác cho rằng mình là một người thực sự có năng
lực, bạn nên nói: “Tôi biết và tôi có thể làm được”, chứ đừng nói câu "để
tôi thử” theo thói quen như chúng ta từng “thử”.
4. Biết cách sử dụng nguồn tài liệu và thời gian
Có một câu chuyện kể rằng, có một anh chàng mua vé tàu đi từ Luân
Đôn (Anh) đến New York (Mỹ) vì muốn nếm trải mùi vị của việc vượt
qua biển Đại Tây Dương. Anh ta không phải là một quý ông giàu có,
nên sau mua được vé tàu, trước khi bước lên thuyền, anh ta chỉ còn đủ
tiền mua một hộp bánh và lương khô làm thức ăn cho cả cuộc hành
trình.
Ba ngày đầu tiên sau khi lên thuyền, những chiếc bánh và lương khô
mang theo còn giữ được hương vị, nhưng chỉ mấy ngày sau đó, cả hai
loại thức ăn anh mang theo đều trở nên cứng nhắc. Anh bạn đó mỗi ngày
đều nhìn một cách thèm thuồng những món ăn hấp dẫn mà các nhân
viên phục vụ bàn trên tàu bưng lên: nào là tôm hùm, nào là thịt bò hấp,
rồi cá...bốc mùi thơm nghi ngút. Những lúc như thế bụng anh ta cứ réo
lên liên tục, không thể nào chịu đựng được nữa, anh ta liền thủ phục
trước mặt nhân viên phục vụ đang bưng một đĩa cá trên tay, ôm lấy chân
anh ta van xin: “Tôi xin anh, tôi sẽ chấp nhận làm chân rửa bát, quét dọn
trong nhà bếp, chỉ mong anh cho tôi xin một chút thức ăn thừa mà thôi”.
Nhân viên phục vụ nọ liền nhã nhặn đáp: “Thưa ngài, ngài đã mua vé
lên tàu phải không ạ?”.
Anh ta vội đáp: “Vâng! Tôi có vé tàu”.
Nhân viên phục vụ liền bảo: “Giá vé của ngài đã bao gồm cả chi phí
dùng bữa sáng, trưa và tối rồi ạ”
Câu chuyện cười đó đã khắc hoạ hình ảnh của rất nhiều người trong số
chúng ta. Nhiều khi chúng ta không dám hỏi, không dám yêu cầu, không