Những trận đánh lịch sử ở Tuy Hòa năm 1968 08:39, 6/8/2009 (GMT+7)
Kể về những trận đánh lịch sử vào thị xã Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên trong năm 1968, Đại
tá Lê Văn Tá (SN 1932), nguyên Phó Chủ nhiệm Hậu cần Trường Quân chính Quân
khu 5, hiện trú tại thôn Phong Nam, xã Hòa Châu, huyện Hòa Vang vẫn không quên
được sự dũng cảm, mưu trí của những người lính “Cụ Hồ”.
Ông Tá vào bộ đội từ thời kháng chiến chống Pháp. Đến thời chiến tranh chống Mỹ, đầu
năm 1962, ông được cử về Tiểu đoàn 85, đóng tại suối cạn thuộc xã An Xuân, huyện Tuy
An, tỉnh Phú Yên, làm Tiểu đoàn phó, Chính trị viên Tiểu đoàn 85. Trong cuộc tổng tiến
công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968, tiểu đoàn ông nhận nhiệm vụ đánh chiếm thị xã
Tuy Hòa. Ông kể, vào rạng sáng ngày 30-1-1968, ông cùng Tiểu đoàn trưởng và Tham
mưu trưởng đi nhận nhiệm vụ ở Tỉnh đội Phú Yên. Khi quay về thì bị kẹt bởi địch phục
kích trên đường.
Rất may, bằng sự mưu trí
của anh em nên đoàn không
sa vào vòng vây của địch, đi
vòng sau núi về đơn vị để
kịp với lệnh nổ súng toàn
miền Nam. Sau khi Tiểu
đoàn trưởng phổ biến nhiệm
vụ xong, đơn vị tổ chức đón
Tết để động viên tinh thần
anh em chiến sĩ rồi hành
quân lên đường, tiến về
đánh chiếm thị xã Tuy Hòa.
Đang hành quân qua núi
Hòa Trị (cách Tuy Hòa hơn
15km), đơn vị gặp quân
địch. Hai bên quần nhau dữ
dội nên không thể tiến sát
vào thị xã được, đành cố thủ
ở triền núi suốt gần 3 ngày.
được thị xã. Sau khi phân tích, lãnh đạo Thường vụ Khu ủy đã giao cho Tiểu đoàn 85 đánh
vào Tuy Hòa với 3 mục tiêu chính: một là Ty Cảnh sát ngụy, hai là Ty Chiêu hồi và ba là
nhà máy đèn… Sau khi được giao nhiệm vụ, ông Tá cùng Tiểu đoàn trưởng ra lệnh cho
chiến sĩ đi mượn thêm súng ở các đơn vị khác. 23 giờ đêm, Tiểu đoàn 85 phối hợp với Đại
đội đặc công triển khai lực lượng chiếm lĩnh trận địa, những vị trí được giao. Sau 1 giờ tấn
công, quân địch bị tan rã hoàn toàn, ta bảo toàn được lực lượng, sau đó rút về hậu cứ.
Trong những trận đánh ác liệt này, đơn vị ông đã được cấp trên đánh giá rất cao. Trong
cuộc đời binh nghiệp của mình, ông được tặng thưởng 3 Huân chương Chiến công hạng
nhất, nhì và ba.
“Ngày ấy chúng tôi không nghĩ gì đến việc sống chết mà chỉ muốn ra trận để đánh giặc,
sớm giải phóng đất nước. Trong lần tấn công thứ 2, tôi bị đau chân, đi cà nhắc và cấp trên
không cho ra trận nhưng tôi kiên quyết: “Thà chết ở chiến trường còn hơn nằm ở nhà”. Vì
vậy, tôi phải chống gậy đi đánh giặc” - ông Tá tự hào nói.
Bài và ảnh: NGỌC PHÚ
Bài gốc: http://baodanang.vn/vn/chinhtrixahoi/23492/index.html