Tình thương là hạnh phúc của con người”.
Có bao giờ bạn tự hỏi: “Chúng ta đã đối xử thế nào với mọi người
xung quanh?” hoặc “Bạn cảm thấy thế nào nếu đối xử tốt với ai
đó?”. Có thể bạn sẽ thấy vui vì “Tình thương là hạnh phúc của con
người”.
“Tình thương” là thứ tình cảm mà khiến chúng ta muốn quan tâm,
chia sẻ và giúp đỡ người khác. Còn “hạnh phúc” là tâm trạng vui
sướng khi đạt được điều mình muốn hay khi mang lại hạnh phúc
cho người khác. Khi bạn làm cho ai đó một việc gì mà việc làm đó
xuất phát từ tình thương chân thành trong trái tim, bạn sẽ cảm thấy
vui sướng, hạnh phúc. Vậy nên mới có quan niệm “Tình thương là
hạnh phúc của con người”.
Tình thương không phải là điều gì xa xôi, khó đạt tới. Bạn hãy thử
nhìn xung quanh mình xem. Tình thương yêu hiện diện khắp nơi
quanh chúng ta đấy! Những ai có gia đình sẽ cảm nhận được tình
thương yêu từ người thân trong gia đình như cha mẹ, ông bà, anh
chị em… Tình yêu gia đình là tình yêu bền vững nhất. Những ai
được cắp sách đến trường sẽ cảm nhận tình thương giữa bạn bè,
tình thương của thầy và trò. Tình thương này làm cho mỗi người
ấm áp hơn, tươi vui hơn, có động lực để học tập, xây dựng tương
lai cho bản thân. Ngoài ra còn có tình thương cho những người
nghèo khổ, những người không may mắn trong xã hội. Tình cảm
này thúc đẩy chúng ta giúp đỡ nhau, tạo nên sự đoàn kết, đùm bọc
lẫn nhau trong xã hội. Cuộc sống sẽ hạnh phúc biết bao nếu chúng
ta được sống trong tình yêu thương của mọi người.
Tuy nhiên chúng ta không nên chỉ nhận tình thương mà còn phải
học cách cho đi nữa. Yêu thương người khác cũng là yêu bản thân
mình. Chính vì vậy con người hạnh phúc nhất là khi cho đi tình
thương và được đáp trả lại tình yêu thương từ người khác.
Tình thương sẽ là thứ tình cảm đáng quý nếu nó được thể hiện đúng
chỗ, đúng mục đích. Có những tình thương không những không
tính tốt đẹp của con người. “Phẩm chất” có thể
hiểu nôm na là những tính cách, tính chất bên
trong của con người. Nó có ý nghĩa trái
ngược hoàn toàn với “hành động”, là những cử chỉ
việc làm bên ngoài. Như vậy, ta có thể hiểu câu
nói trên như là một lời nhân xét, một kinh nghiệm
của M. Xi-xê-rông: những đức tính tốt đẹp
của con người đều được thể hiện qua hành động.
Nếu những cử chỉ và hành động của bạn là
đúng,điều đó đồng nghĩa với việc bạn là người có
nhân cách tốt, có đức hạnh. Ngược lại, nếu bạn có
những cử chỉ, hành động không đẹp, thì có thể lắm
bạn là một người chưa hoàn thiện về nhân cách,
bạn còn cái lối sông ích kỉ, chỉ nghĩ cho riêng
mình.
Nhiều người đã tự hỏi làm thế nào để có thể làm
được như câu nói trên. Thật ra câu trả lời rất đơn
giản. Bạn không cần phải làm những việc lớn lao
hay hy sinh những thứ quí giá của mình
thì mới gọi là nhưng cử chỉ, hành động đẹp. Mỗi
buổi sáng đi học, bạn không sợ trễ học mà dắt một
cụ già qua đường. Mỗi tháng, bạn gom góp báo cũ
đem bán để ủng hộ “Quỹ vì người nghèo”. Ở nhà,
bạn quan tâm, giúp đỡ và chăm sóc cho những
người thân của mình. Khi đến trường, bạn cố gắng
học tập và cư xử lễ phép với thầy cô, quan tâm đến
bạn bè. Tất cả những điều đó thể hiện bạn là một
người có những đức tính tốt và cao đẹp.
Tuy nhiên, bên cạnh những mặt phải còn có những
mặt trái của vấn đề. Đôi lúc, những hành động, cử
con người chúng ta. Hành động là gì? Hành động là
những gì biểu hiện ra bên ngoài, qua đó thể
hiện những tính cách của mỗi người. Những phẩm chất
và hành động của con người là khác nhau,
tạo nên sự khác biệt trong tính cách của mỗi thành
phần trong xã hội.
Vậy chúng ta phải làm gì để có được những phẩm chất
cao quí và trong sáng mà chúng ta
gọi là đức hạnh? Thật ra, đức hạnh là một điều không
khó để vươn tới. Nó không quá cao siêu, chỉ
là những gì nhỏ nhất đủ để đánh giá một con người.
Giúp một bà cụ qua đường, tìm mẹ cho một
em nhỏ bị lạc, hay đơn giản chỉ là một nụ cười khi ta
gặp môt người quen ngoài đường, tất cả đã
góp phần xây dựng và hoàn thiện nhân cách của mỗi
con người chúng ta. Như thế, cuộc sống sẽ
dễ dàng hơn với mọi người, làm cho quan hệ giữa
người với người càng trở nên tươi đẹp và góp
phần biến xã hội chúng ta thành một nơi “tốt hơn cho
bạn và cho tôi”.
Đức hạnh chỉ đơn giản, không cầu kì, phức tạp để đạt
được. Nhưng chúng ta không nên
quá đơn giản nó đi. Đừng chỉ nghĩ mà không làm rồi
sau đó ru ngủ bản thân rằng: “những gì mình
làm đã là tốt nhất”. Nghĩ phải đi đôi với hành động, và
những phẩm chất đó cũng cần hành động
để thể hiện chúng ta. Bây giờ, mở lòng mình ra với thế
giới bên ngoài, nhìn xung quanh và hãy
bắt đầu hành động. Không khó để xây dựng đức hạnh
trong mỗi con người chúng ta
nhỏ trong khi đó điều ta chưa biết lại là biển cả rộng lớn bao la. Vì
vậy còn có nhiều miền tri thức cần được chúng ta khám phá học
hỏi. thé nên việc học trước hết là hướng đến mục đích học để biết
nhiều miền kiến thức ấy để thế giới xung quanh mở ra một cách
sáng tỏ trước mắt bạn lật mở mọi vấn đề mọi khía cạnh của cuộc
sống muôn màu. có vậy chúng ta mới có thể không lạc hậu với thời
đại và yêu cầu ngày càng cao của xã hội.
2. Học để làm: “học phải đi đôi với hành” lời dạy thật có ý nghĩa rất
quan trọng đối với iệc học của chúng ta ngày nay.tiếp thu kiến thức