Thơ Nguyễn Khuyến - Pdf 62

Nguyễn Khuyến (1835-
1909)

Lên Lão
Ông chẳng hay ông tuổi đã già,
Năm lăm ông cũng lão đây mà.
Anh em làng xóm xin mời cả,
Xôi bánh, trâu heo cũng gọi là.
Chú Ðáo bên làng lên với tớ,
Ông Từ xóm chợ lại cùng ta.
Bây giờ đến bậc ăn dưng nhỉ,
Có rượu thời ông chống gậy ra.

Tự trào
Cũng chẳng giàu mà cũng chẳng sang,
Chẳng gầy chẳng béo, chỉ làng nhàng.
Cờ đương dở cuộc không còn nước,
Bạc chửa thâu canh đã chạy làng.
Mở miệng nói ra gàn bát sách,
Mềm môi chém mãi tít cung thang.
Nghĩ mình lại gớm cho mình nhỉ,
Thế cũng bia xanh, cũng bảng vàng.

Tiến sĩ giấy
Cũng cờ cũng biển cũng cân đai,
Cũng gọi ông nghè có kém ai.
Mảnh giấy làm nên thân giáp bảng,
Nét son điểm rỏ mặt văn khôi.
Chiếc thân xiêm áo sao mà nhẹ,
Cái giá khoa danh thế mới hời.
Ghế chéo lọng xanh ngồi bảnh chọe,

Cuốc kêu cảm hứng
Khắc khoải sầu đưa giọng lửng lơ,
Ấy hồn Thục đế chết bao giờ?
Năm canh máu chảy đêm hè vắng,
Sáu khắc hồn tan bóng nguyệt mờ.
Có phải tiếc xuân mà đứng gọi.
Hay là nhớ nước vẫn nằm mơ?
Thâu đêm dóng dả kêu ai đó?
Giục khách giang hồ dạ ngẩn ngơ.

Hoài cổ
Nghĩ chuyện đời xưa cũng nực cười,
Sự đời đến thế, thế thì thôi!
Rừng xanh núi đỏ hơn ngàn dặm,
Nước độc ma thiêng mấy vạn người.
Khoét rỗng ruột gan trời đất cả.
Phá tung phên giậu hạ đi rồi.
Thôi thôi, đến thế thì thôi nhỉ,
Mây trắng về đâu nước chảy xuôi!

Nước lụt Hà Nam
Quai Mễ Thanh Liêm đã lở rồi,
Vùng ta thôi cũng lụt mà thôi.
Gạo dăm ba bát cơ còn kém,
Thuế một vài nguyên dáng vẫn đòi.
Tiếng sáo vo ve chiều nước vọng,
Chiếc thuyền len lỏi bóng trăng trôi.
Ði đâu cũng thấy người ta nói.
Mười chín năm nay lại cát bồi.


Quyết lòng ẩu chiến với Tây quan.
Ba vuông phất phới cờ bay dọc,
Một bức tung hoành váy xắn ngang.
Trời đất khéo thương chàng bạch quỷ,
Giang sương riêng sướng ả hồng nhan.
Nghĩ càng thêm chán trai thời loạn,
Cái gái đời này gái mới ngoan.

Làm ruộng
Mấy năm làm ruộng vẫn chân thua,
Chiêm mất đàng chiêm, mùa mất mùa.
Phần thuế quan thu, phần trả nợ,
Nửa công đứa ở, nửa thuê bò.
Sớm trưa dưa múi cho qua bữa,
Chợ búa trầu chè chả dám mua.
Cần kiệm thế mà không khá nhỉ,
Bao giờ cho biết khỏi đường lo?

Bạn đến chơi nhà
Ðã bấy lâu nay bác tới nhà,
Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa.
Ao sâu, nước cả, khôn chài cá,
Vườn rộng, rào thưa, khó đuổi gà.
Cải chửa ra cây, cà chửa nụ,
Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa.
Ðầu trò tiếp khách, trầu không có,
Bác đến chơi đây, ta với ta.

Tặng ông Ðốc học Hà Nam
Ai rằng ông dại với ông điên,

Cần trúc lơ phơ gió hắt hiu.
Nước biết trông như từng khói phủ,
Song thưa để lọt bóng trăng vào.
Mấy chùm trước giậu hoa năm ngoái,
Một tiếng trên không ngỗng nước nào.
Nhân hứng cũng vừa toan cất bút,
Nghĩ ra lại thẹn với ông Ðào.

Chùa Ðọi
Già yếu xa xôi bấy đến nay,
Làng chơi loáng thoáng lại buồn thay!


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status