MỘT BÀI VĂN HAY - Pdf 64

Tác giả: Trực Ngôn báo Tuần Việt Nam
Bài đã được xuất bản.: 22/10/2010 06:00 GMT+7 báo
Thứ bảy, ngày 23 tháng 10 năm 2010 | 11:22 (GMT+7)
Phát ngôn trong ngày của : Nguyễn Lương Hải Khôi
Một dân tộc không có lực lượng tư duy chiến lược chuyên nghiệp, hoặc có nhưng què quặt,
thì dẫu có độc lập đi nữa, cũng sẽ rơi vào trạng thái nô lệ mới: nô lệ về trí tuệ, dẫu có mở cửa
đi nữa, thì cũng rơi vào trạng thái cô lập mới: cô lập về trí tuệ...
Hỡi linh hồn khổ đau của những người đã chết trên chuyến xe bất hạnh.
"Con tàu trách nhiệm" Vinashin không thể chìm. Sự thờ ơ, vô cảm, thói vô trách nhiệm
trước sinh mạng con người. Những công trình nghìn tỷ mừng Đại lễ vừa khai trương xong
đã hỏng. Đó là những day dứt của nhà báo Trực Ngôn khi nhìn lại các sự kiện của tuần
qua.
1- Thư gửi những linh hồn đau khổ:
Nước lũ đã rút đi một chút trên dòng sông Lam, nhưng cơn lũ của đau thương đang dâng
ngập trên xứ sở này. Bao nhiêu niềm vui mà chúng tôi dành dụm trong những ngày Đại lễ
1000 năm Thăng Long giờ như tan biến tất cả. Kể từ khi nghe tin chiếc xe khách bị dòng lũ
cuốn xuống sông Lam, hàng triệu người Việt Nam đã hướng về dòng sông ấy. Có biết bao
người không cầm được nước mắt. Trong dòng nước lạnh và chảy xiết kia, những người đàn
ông, đàn bà, những cô gái và những đứa trẻ bất hạnh đang ở đâu. Tất cả những người Việt
Nam có lương tâm đều thấy mình có lỗi. Hỡi các linh hồn đau khổ, xin hãy tha tội cho những
người đang sống.
Những con người ấy đang trên đường trở về ngôi nhà của mình. Nhưng họ đã không về được
nhà mình nữa. Trong những ngày này và mãi mãi về sau trên dòng sông ấy, đêm đêm trong
mưa gió buồn bã, chúng tôi còn nghe lời kêu cứu của các linh hồn. Có những người trong
chúng tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi khi nghĩ rằng trong một ngày nào đó phải đi qua khúc sông
ấy và chúng tôi không chịu được nỗi buồn đau và ân hận. Chúng tôi sẽ không bao giờ trả lời
được câu hỏi của các linh hồn: "Các người hãy trả lời đi, vì sao chúng tôi phải chết như thế?
Vì sao các người không chặn được chiếc xe ấy lại? Vì sao người lái xe cứ lao thẳng chiếc xe
đưa chúng tôi vào cái chết?"
Nước sông Lam có bao giờ buốt lạnh như những ngày này không? Gió đôi bờ sông
Lam có bao giờ gào thét bi thương như những ngày này không? Trong tâm trí đau buồn của

Chúng ta bày ra các loại trường không phải để làm ra những thế giới kỳ diệu cho những đứa
trẻ mà để "ra giá cao" đối với cha mẹ chúng. Chúng ta lợi dụng những đứa trẻ một cách gián
tiếp để kiếm tiền. Chúng ta thờ ơ với những hệ thống dây điện để dòng điện giết chết những
đứa trẻ. Chúng ta để cả những máy ATM hở điện như những cái bẫy của thần chết đợi con
người. Chúng ta không thể biện minh cho trái tim vô cảm, lối sống ích kỷ và ác độc của
chúng ta. Chúng ta thực sự chưa vì con người.
Những ngày này nơi tôi đang ở mùa thu thật đẹp. Nhưng mùa thu ấy đã chết khi chiếc xe
chìm xuống dòng sông buốt lạnh và vang lên lời kêu cứu thảm thiết của những con người bất
hạnh. Có bao nhiêu người trong đêm nay nghe được tiếng kêu đau khổ ấy?
Hỡi những linh hồn khổ đau,
Chúng tôi cầu xin sự tha thứ. Nhưng xin đừng tha thứ cho chúng tôi. Hãy để trái tim chúng
tôi phải đau đớn. Hãy để tiếng kêu thảm thiết trong nước xiết đêm đêm dội vào những căn
nhà của chúng tôi. Hãy trở về đêm đêm và đứng trước cửa nhà chúng tôi và đặt vào những
ngôi nhà đầy đủ tiện nghi của chúng tôi câu hỏi về tình yêu thương và trách nhiệm với con
người. Hãy làm cho chúng tôi không được ngủ ngon bởi sự vô cảm và vô trách nhiệm.
Mọi tai nạn có thể xẩy ra trên mặt đất này, nhưng nếu chúng ta đã thực sự vì con người thì dù
có chuyện gì bất hạnh xẩy ra với con người, chúng ta vẫn còn một chốn nhỏ trong trái tim
mình để tự an ủi rằng: chúng ta đã làm hết trách nhiệm và với tình yêu thương chân thành
dành cho con người.
Hỡi những linh hồn đau khổ, Chúng tôi, những người có lương tâm đang sống xin cúi đầu
nhận tội.
2- Không được để con tàu "Vinashin trách nhiệm" bị đắm
Cho dù đã có nhiều nỗ lực giải cứu, chưa thể nói con tàu Vinashin đã thoát khỏi nguy cơ bị
chìm và mang theo khối tài sản hơn 4 tỷ đô la. Hay sự thật trần trụi như TS Nguyễn Đức
Kiên, ủy viên Ủy ban Kinh tế Quốc hội nói thẳng ra rằng: "Chúng ta tiến hành tái cơ cấu lại
Vinashin thì về mặt khoa học coi như chúng ta đã chấp nhận cho Vinashin phá sản, chỉ có
vấn đề là mình tuyên bố hay không tuyên bố phá sản mà thôi". Ông Kiên gọi đây là "phá sản
theo kiểu Việt Nam".
Chúng ta đã từng biết có những cuộc săn tìm những con tàu bị chìm xuống đáy đại
dương để vớt của. Đó là những con tàu chở vàng bạc và các đồ vật quí giá của bọn cướp biển,

tất yếu dẫn đến hậu quả như bây giờ. Cơ chế giám sát thanh tra của chúng ta đang có vấn đề.
Hiện nay, ngay cả khi có kết luận của Thủ tướng thì cũng có ai phúc tra đâu? Đã không phúc
tra thì có chấp hành nghiêm hay không cũng không ai biết. Mà cho dù nếu biết có chấp hành
không nghiêm thì cũng không có chế tài xử lý. Do đó mà sai phạm cứ kéo dài. Nhiều khi cứ
bị che lấp.
Chung quy lại là do cơ chế này có vấn đề mà tới đây phải rút kinh nghiệm, phải có sự
phân công rành mạch".
Hỡi ôi, nếu "cơ chế" mà có mồm để nói hẳn "cơ chế" sẽ gào lên, khóc lên tủi hận mà
rằng: Các ông ơi, xin các ông đừng đổ tội cho tôi nữa. Tôi là con đẻ của các ông cơ mà...
Xin thưa, công luận đã chán ngấy đến tận cổ những câu nói kiểu "lỗi tại cơ chế..." này
lắm rồi.
Con tàu "Vinashin tài sản" có thể coi là mất tích vĩnh viễn, nhưng con tàu "Vinashin trách
nhiệm" không thể để mất tích được. Nó phải được "trục" lên để chúng ta nhìn rõ trách nhiệm
ấy thuộc về những ai và phần trách nhiệm ấy của mỗi người tới đâu.
Bởi nếu chúng ta không một lần dám dũng cảm để chỉ ra trách nhiệm và xử lý nghiêm minh
vụ "đắm tàu" siêu khổng lồ này thì sự vô trách nhiệm sẽ mãi mãi bám theo chúng ta và càng
ngày càng phình to. Nếu chúng ta không làm được điều ấy thì trong tương lai, rất có thể,
chúng ta sẽ phải chứng kiến nhiều "con tàu" nữa chìm xuống cái "đại dương không đáy".
Và việc truy trách nhiệm ấy, hơn hết thảy, sẽ giúp Chính phủ và cả hệ thống chính trị
"làm chủ được sự thất bại", để từ đó, tạo nên những thành công cho nền kinh tế và cho sự
hiệu quả của bộ máy công quyền.
3- Ôi cái đầu của những con vịt!
Báo chí đưa tin: Chưa được 10 ngày sau khi đưa vào sử dụng, Công viên Hòa Bình (Từ
Liêm, Hà Nội) một công trình trọng điểm chào mừng 1000 năm Thăng Long - Hà Nội đã
trở có dấu hiệu xuống cấp.
Theo ghi nhận của Đất Việt, hầu hết đá xẻ được lát dưới nền, các bờ tường quanh công viên
đã bị vỡ. Nhiều chỗ bị lốc lên từng mảng lớn chòi hết cả lớp xi măng phía dưới nền. Ở bậc
lên xuống trước cổng chính của công viên, hàng chục viên đá lát đã bị bong tróc. Hàng dào
bằng dây xích quanh hồ nhiều đoạn bị đứt khỏi cột, Cột đèn mất nắp để lộ những sợi dây điện
ra ngoài rất nguy hiểm cho người ra vào công viên... Đặc biệt mấy ngôi nhà trên những mô


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status