Tập san chào mừng 20-11 - Pdf 65


Lời Ngỏ
Cách đây 16 năm, ngày 6/12/ 1993 UBND Tỉnh Đồng Nai đã ký quyết định thành lập
Trường THPT BC Lê Hồng Phong và cho phép tuyển sinh khóa đầu tiên không lấy
điểm chuẩn, với số lượng tuyển sinh ban đầu là 6 lớp và chỉ có 300 học sinh. Đội ngũ
giáo viên của trường trong những ngày tháng mở đầu ấy còn rất mỏng, điều kiện cơ sở
vật chất rất sơ sài, thiếu đồng bộ. Vậy làm thế nào để trường tồn tại và phát triển? Đó
là những câu hỏi liên tiếp được đặt ra cho lãnh đạo nhà trường và đội ngũ thầy cô giáo.
Song bằng sự nỗ lực vượt mọi khó khăn cùng với sự giúp đỡ của các cấp lãnh đạo, của
chính quyền địa phương, đến nay trường đã khẳng định được vị trí của mình trong hệ
thống các trường phổ thông của tỉnh với 42 lớp, trên 2000 học sinh và đội ngũ CB-
GV-CNV bao gồm 90 người.
Niềm vui lớn nhất đến với tập thể sư phạm nhà trường đó là ngày 23/10/2009
vừa qua, UBND Tỉnh Đồng Nai đã có Quyết định số 3090 chuyển đổi trường sang loại
hình công lập. Điều đó đã đáp ứng được nguyện vọng của đông đảo nhân dân địa
phương đồng thời cũng đặt ra cho nhà trường một thử thách mới, một cuộc “cạnh
tranh” về chất lượng giáo dục đã thực sự bắt đầu. Để đưa con thuyền Lê Hồng Phong
vươn ra biển lớn không phải là điều dễ dàng bởi chất lượng tuyển sinh đầu vào vẫn
còn rất thấp. Bao băn khoăn, lo lắng đang đè nặng lên đôi vai đội ngũ thầy cô giáo và
cả những trăn trở của lãnh đạo nhà trường.
Hôm nay, nhân kỷ niệm 27 năm ngày Nhà giáo Việt Nam, khi cả nước đang
hướng về đội ngũ thầy cô giáo, để tôn vinh, trân trọng những hy sinh thầm lặng của
người thầy. Lãnh đạo trường Lê Hồng Phong xin được cảm ơn sự đóng góp công sức
của tất cả quý thầy cô trong suốt 16 năm qua đã đồng hành cùng nhà trường vững
bước đi lên, giữ vững được những thành tích đáng tự hào. Mong rằng trong thời gian
sắp tới, quý thầy cô giáo tiếp tục vượt mọi khó khăn để ươm mầm, chăm sóc các thế
hệ nối tiếp để ngày mai đem đến cho cuộc đời những chùm quả ngọt ngào, những đóa
hoa tỏa ngát hương thơm. Đó mới thực sự là lúc chúng ta làm tròn thiên chức của một
người Thầy.
Chúc quý thầy cô giáo, các em học sinh sức khỏe, hạnh phúc, thành đạt.


chuyên môn, tổ công đoàn với nhà trường.
• Công đoàn, Đoàn thanh niên xây dựng những tiêu chí đánh giá cụ thể về thi đua
của giáo viên và học sinh dựa trên kết quả của việc thực hiện cuộc vận động
“Hai không”.
• Thông qua tổ chức công đoàn tổ chức cho các CĐV trao đổi, thống nhất cách xử
lý những sai phạm của học sinh trong thi cử. Đồng thời xây dựng một tiêu
chuẩn cụ thể trong việc đánh giá học sinh nhằm đảm bảo sự công bằng, khách
quan và chính xác.
• Các tổ chuyên môn họp 2 lần trong một tháng để thống nhất nội dung ôn tập,
nội dung thi, báo cáo và đánh giá kết quả học tập của học sinh, tìm ra các biện
pháp giảng dạy phù hợp, đồng thời kiểm tra lẫn nhau về cách cho điểm, cách ra
đề, phương pháp giảng dạy...
• Việc tổ chức các buổi thi tập trung của học sinh được diễn ra rất nghiêm túc. Có
hội đồng coi thi, chấm thi và giáo viên coi thi phải học qui chế, thống nhất và
chấm đúng đáp án, bài làm của học sinh không ghi tên và lớp mà chỉ ghi số báo
danh để đảm bảo sự công bằng, chính xác trong việc đánh giá học sinh.
Nhà trường:
• Thường xuyên kiểm tra việc thực hiện của giáo viên và học sinh thông qua báo
cáo của các tổ chức từng tháng, từng quí và kịp thời có giải pháp phù hợp.
• Kiểm tra đột xuất việc thực hiện chương trình, hồ sơ giảng dạy của giáo viên, ra
đề, chấm thi, cho điểm, phương pháp giảng dạy, đánh giá xếp loại giáo viên,
học sinh...
• Đảm bảo công bằng trong việc đánh giá học sinh bằng cách đánh giá công khai
qua hội đồng giáo dục nhà trường.
• Phân công giáo viên coi thi, chấm thi hợp lý, đảm bảo sự nghiêm túc trong thi
cử.
Kết quả:
Trong những năm qua, đặc biệt là từ khi có cuộc vận động “Hai không” tập thể
cán bộ, giáo viên, CNV cùng toàn thể học sinh trường THPT Lê Hồng Phong đã
nghiêm túc thực hiện cuộc vận động “Hai không” và đạt được nhiều thành tích tốt.

được những kiến thức, kĩ năng cơ bản phục vụ cho bài học mà có thể nhiều em học
sinh không còn nhớ. Khi bước vào bài mới cô thường tìm nhiều cách vào bài khác
nhau và đơn giản nhất để giúp các em nắm được kiến thức cơ bản nhất tạo hứng thú
cho các em học tập.
Các ví dụ nêu ra chủ yếu là học sinh làm dưới sự hướng dẫn của cô sau đó mới
cho những ví dụ tượng tự để các em tự làm, các em mất căn bản về kĩ năng biến đổi sẽ
được rèn luyện trong bước này, hơn nữa có sự hướng dẫn của cô các em dù ít nhiều
cũng giải quyết được một phần của bài toán nên các em có được sự tự tin với bản thân.
Tuy nhiên điều mà tạo nên thành công của cô trong công tác phụ đạo học sinh yếu là
nghệ thuật sự phạm, sự quan tâm, khích lệ và động viên các em. Những hành động
nhỏ nhưng sự ảnh hưởng của nó rất lớn đó là nhìn nhận sự tiến bộ, khích lệ các em,
nhẹ nhàng chỉ ra cái các em còn sai sót, điều đó đã tạo cho các em có được hứng thú
học tập đối với bộ môn. Vừa vai trò là cô giáo, vừa là người mẹ, vừa là người chị có
lúc lai là người bạn đối với học sinh nên cô nắm bắt được tâm tư tình cảm của các em
và tạo được sự yêu mến và niềm tin của học trò. Chia sẽ với những vất vả của cô trong
công việc đồng thời trân trọng những thành quả cô đã đem lại cho nhà trường.
Hôm nay nhân kỉ niệm ngày nhà giáo Việt Nam 20-11, chúc cô Thúy Hằng luôn
thành công trong công tác giáo dục học sinh, và tin rằng cô tiếp tục vượt mọi khó
khăn, mãi mãi là người thầy, người chị, người mẹ đối với học sinh. Và riêng với tôi cô
đã cho tôi 1 bài học quí giá về sự kiên nhẫn, tận tâm, yêu thương học trò.
Thầy Nguyễn Tất Thu- Bí thư Chi đoàn GV
C M Ả
XÚC
(Tặng các em học sinh khối
12
đã ra trường và sắp ra
trường)
Chiều hè vàng, ve ngân vang
Lay cành gió động, khẽ khàng phượng rơi.
Lòng nghe xao xuyến bồi hồi

nhở các em việc thực hiện nội qui. Vài tiếng nấc nhỏ vang lên. Cả lớp im lặng nhìn về
phía Tr. ngồi, không khí nặng nề. Giờ sinh hoạt kết thúc sớm hơn mọi khi. Lớp ra về
hết, chỉ còn Tr. và đứa bạn ngồi cạnh như còn chưa muốn về. Tôi chuẩn bị bước ra
cửa. Tr. bước nhanh lên chỗ tôi, giọng đầy nước mắt: “Thưa thầy!... Em nộp tiền ạ!”.
Em đặt vội lên bàn 100.000 đ rồi cùng bạn, hai đứa bước nhanh ra cửa. Tôi nhìn theo
ngạc nhiên, một thoáng ân hận, định hôm nào sẽ gặp riêng và nói với Tr. vài lời.
Nhưng dự định của tôi đã chẳng bao giờ thực hiện được nữa. Bởi ngay hôm sau,
thày trò tôi đã phải đi đám tang của Tr. Chiều qua, trên đường từ chợ về nhà, một
chiếc xe máy ngược chiều lấn trái, đã làm chiếc xe đạp của em gãy đôi, còn em thì
văng ra xa, đập đầu xuống đường, bất tỉnh và chẳng bao giờ tỉnh lại nữa. Mẹ em nói
với tôi trong nước mắt “Nhà nghèo, nó phải phụ với mẹ bán rau ngoài chợ. Chiều qua,
nó xin 100.000 đ, bảo để mai trả bạn, hôm qua nó mượn để đóng cho xong học phí”.
Tôi chợt hiểu thái độ của Tr. trong giờ sinh hoạt lớp, và đó cũng là câu trả lời cho sự
ngạc nhiên của tôi: Vì sao Tr lại có100,000 đ để nộp cho tôi lúc ấy.
Tôi thấy cay nơi sống mũi, từ từ bước tới bên chiếc quan tài chưa đậy kín nắp:
vẫn khuôn mặt dễ thương, hai hàng mi dài, nhưng đôi mắt đẹp mà buồn của em thì đã
vĩnh viễn khép kín. “Tội nghiệp em quá Tr. ơi! Thầy xin lỗi vì sự vô tình đối với em!”
– Tôi nói thầm dù biết em chẳng còn nghe được. Một nỗi ân hận muộn màng.
Hai tuần trôi đi, chấm bài làm văn của lớp 12 C4. Đặt sấp bài của học sinh trước
mặt, tôi vội tìm... Đây rồi!... Họ và tên: N.T.N.Tr. Đề bài: Phân tích hình ảnh bà Tú
trong bài thơ “Thương vợ” của Trần Tế Xương. Tôi đọc nhanh, bài chưa làm xong,
dòng chữ cuối cùng: “... cảm thương cho bà Tú, người phụ nữ bạc phận, cuộc đời vất
vả, vui ít, buồn nhiều....”.
Trang giấy nhòe đi, tôi chỉ còn thấy bóng hình mờ ảo của một thiếu nữ nhỏ
nhắn, áo hơi cũ, khuôn mặt dễ thương, đôi hàng mi dài và đôi mắt đẹp nhưng rất
buồn..., đôi mắt ngấn lệ..., đôi mắt với hai hàng mi khép chặt...!
Tôi lại thấy cay nơi sống mũi. Không thể chấm được bài văn nào, tôi lấy “Sổ
thơ” và viết:
CẢM TÁC
Thương tặng hương hồn N.T.N.Tr.

hiệu trưởng đọc trở nên truyền cảm.
Lễ khai giảng lẽ ra sẽ diễn ra theo một trật tự vốn có của nó. Hát xong Quốc Ca,
giới thiệu thành phần tham dự buổi lễ. Thầy hiệu trưởng đọc bài diễn văn, tóm tắt
thành quả của năm học trước, phát biểu của đại biểu, đánh tiếng trống chào mừng năm
học mới... Nhưng vì trời mưa nên tiếng trống đành phải cất lên sớm hơn, ngay sau bài
diễn văn của Thầy hiệu trưởng.
Người ta thường nói: “Mưa là hiện thân của nỗi buồn”. Nhưng cơn mưa ngày
mùng 5 tháng 9, mưa ngày tựu trường này lại khiến cho tiếng trống khai giảng trở nên
thôi thúc lạ thường. Tiếng trống vang lên, xen lẫn những hạt mưa, dường như đang
đánh thẳng vào trái tim từng cô cậu học trò nhỏ đầy bỡ ngỡ, bồi hồi như muốn nhắn
gửi điều gì đó.
Rồi buổi lễ cũng kết thúc, sân trường cũng thưa dần và chỉ còn lại bác bảo vệ.
Những cảm xúc lạ thường, những hy vọng và những khó khăn đang đón chờ sự cố
gắng ở phía trước dành cho những học sinh mới của ngôi trường.
Đến ngày nào đó, lớp lớp học sinh cũng rời trường, những em nhỏ hơn lại thay vào đó.
Rồi cũng sẽ cảm nhận được những hồ hởi, phấn khích của ngày khai giảng. Riêng tôi,
không biết khi rời ngôi trường Lê Hồng Phong này, rời xa những gì sẽ trở nên thân
thuộc với tôi thì tôi sẽ có cảm giác thế nào đây? Có phải vui vẻ, bồi hồi và đầy bỡ ngỡ
nữa hay không? Nhưng tôi sẽ cố gắng để hưởng thụ những cảm xúc mà tôi đã có, đang
có và sẽ có, để khi xa mái trường thân thương này, tôi sẽ không phải hối tiếc điều gì.
Phạm Nguyễn Kiều Uyên, Lớp 10C6

MÁI TRƯỜNG TÔI
Từ công viên 30 – 04 rẽ về bên phải rồi đi thẳng, có một ngôi trường mà tôi
đang theo học – trường THPT Lê Hồng Phong. Đó là một ngôi trường thật đẹp, thật
khang trang.
Tôi nhớ ngày đầu tiên đến trường, mọi thứ đều mới, làm tôi có cảm giác lạ đến
khó tả. Vừa vui mừng, vừa hãnh diện, vừa rụt rè, bỡ ngỡ khi đứng trước cổng trường.
Trong những năm trước, sau ba tháng hè, tôi trở lại mái trường cũ, gặp lại bạn
bè cũ, còn năm nay, tôi đã vào cấp ba, đó là một khung trời mới hoàn toàn.

vì sự kì vọng của gia đình vào tôi, tôi buồn rầu, không biết rồi đây mình sẽ phải nộp đơn vào trường
cấp ba nào, mình sẽ hòa nhập với bạn bè mới ra sao, …Ba mẹ cho tôi ba ngày để quyết định chọn
trường mới cho mình. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều đến các trường Dân lập và Bán công trên thành phố
mà tôi sinh sống. Sau cùng, tôi quyết định nộp đơn vào trường THPT Lê Hồng Phong. Không còn suy
nghĩ gì nữa đến việc thi rớt, tôi chuẩn bị thật kĩ lưỡng cho ba năm cấp ba của mình tại ngôi trường mới
này, vì tôi đã xác định được cho mình đại học chính là đích đến trong tương lai của tôi.
Không có một khái niệm gì về trường, tôi tưởng tượng đó phải là một ngôi trường khá là cổ
kính, rộng lớn với một vài cây bàng hay phượng gì đó và đương nhiên là phải có cả ghế đá nữa. Nhưng
trường lại hiện ra trước mắt tôi vào ngày tựu trường thì hoàn toàn khác. Trường không hoàn toàn cổ
kính như tôi tưởng tượng nhưng được pha trộn một chút ít của cái gì đó hơi cổ kính, một chút của
thiên nhiên với thật nhiều cây xanh, luôn tạo bóng mát và gió cho dù trời đang oi bức, và chắc chắn sẽ
còn rất nhiều cái đẹp khác của trường mà tôi cũng chưa khám phá ra được.
Tôi được nhà trường xếp vào lớp 10C15, lớp học cuối cùng của khối 10. Ban đầu, tôi không
thích lớp học này cho lắm, vì theo tôi nghĩ với khả năng của mình, cơ hội tôi được vào các lớp đầu của
khối 10 là rất cao, nhưng vậy đó, tôi học lớp 10C15. Tuy hơi bất ngờ về việc đó, nhưng tôi đã đặt mục
tiêu cho năm lớp 10 là phải phấn đấu học cho thật tốt để năm sau có thể sẽ được chuyển vào một trong
ba lớp chọn của trường. Tôi chăm chút cho việc học của mình ngay từ đầu năm học, những cố gắng
của tôi đã được đáp trả xứng đáng khi tôi liên tiếp dành được những điểm tốt cho mình. Nhưng bù lại,
tôi nhận ra hình như mình đã hơi xa cách với bạn bè mới. Vào những giờ ra chơi, tôi hoàn toàn tách
biệt với cả lớp, chỉ ngồi đó ôn bài, ôn bài và ôn bài. Tôi chán khi phải đến lớp, khi phải đến trường, tôi
chỉ muốn ở nhà. Trong khi đó, tôi lại ao ước cho thời gian quay trở lại, để tôi có thể làm quen với mọi
người. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tại sao tôi lại ước cho thời gian quay trở lại trong khi đó tôi còn rất
nhiều thời gian ở phía trước, … Tôi quyết định thay đổi tất cả, tôi sẽ mạnh dạn hơn khi giao tiếp với
bạn bè. Tôi chọn cho mình một kiểu tóc mới, tập cho nụ cười luôn nở trên môi mỗi khi bắt chuyện với
ai đó…
Bắt đầu tuần mới, tôi đến trường và mọi sự chú ý của mọi người nhanh chóng được tập trung
vào tôi, mọi người khen tôi nhìn xinh hơn trước, tôi mạnh dạn nói lời cảm ơn với mọi người và không
quên kèm theo một nụ cười tỏ thiện ý tốt. Và cuối cùng tôi đã thành công, tôi có thêm rất nhiều bạn
mới, việc học của tôi không còn áp lực như trước nữa. Tôi thoải mái hơn khi đến lớp, hăng hái phát
biểu trong các giờ học. Tôi nhận ra lớp 10C15 của tôi thật đặc biệt, tôi hãnh diện khi được các bạn lớp

lúc chúng em lười học, vi phạm hay vấp ngã, Thầy cô luôn bên cạnh khuyên nhủ, che chở, và động
viên chúng em cố gắng vượt qua, cố gắng học tập để sau này ra đời thành người có ích cho đất nước”
Nhưng, chỉ còn vài tháng nữa thôi! Chúng em phải rời xa mái trường, Thầy cô, bạn bè - những
hình ảnh đã gắn bó quen thuộc hằng ngày với chúng em. Không biết rồi sau này cuộc đời của mỗi
người sẽ ra sao??? Ai cũng sẽ có những thành công và thất bại, nhưng quan trọng hơn cả là bài học mà
mỗi chúng ta học được sau những lần vấp ngã, để rồi lại nhớ những lời khuyên của Thầy cô năm
xưa…
Năm nay là năm cuối em được dự lễ 20/11 ở ngôi trường cấp III thân yêu, cho em được kính
chúc các Thầy, cô giáo - những “người lái đò” luôn có thật nhiều sức khỏe, để dìu dắt chúng em và
những thế hệ học trò sau đi đến bến bờ thành công.
Lớp12A13
Người lái đò
Là người Việt Nam, ai cũng nhớ truyền thống “Tôn sư trọng đạo” mà ông cha ta đã dạy từ bao
đời nay. Thầy cô là người chắp cánh cho ước mơ của chúng ta bay cao, bay xa, cho chúng ta hành
trang tri thức vào đời và trở thành người hữu ích cho xã hội. Ngày 20/11, ngày vui của hàng triệu nhà
giáo trên đất nước Việt Nam và cũng là ngày để chúng ta bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến người cha,
người mẹ thứ hai của mình. Thầy cô có một tấm lòng yêu thương học sinh bao la, mỗi người một cách
biểu lộ khác nhau và chỉ khi tiếp xúc ta mới nhận thấy điều đó. Thầy cô như những người lái đò, đã
đưa không biết bao nhiêu hành khách qua sông tới bến bờ của cuộc đời để từ đó mỗi học sinh của họ
phải tự chứng tỏ bản thân mình trước cuộc sống.
Một đời người một dòng sông
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ
Muốn qua sông thì phải lụy đò
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa
Cuộc đời người làm Thầy đã đưa biết bao người qua dòng sông tri thức, dòng sông vẫn cứ êm
trôi, tóc Thầy bạc đi, mắt Thầy nheo lại nhưng vẫn luôn vững tay chèo và hết lòng với thế hệ trẻ. Bao
nhiêu người khách đã sang sông, bao nhiêu khát vọng đã vào bờ, bao nhiêu ước mơ đã thành sự thật,
nhưng Thầy vẫn đó “dõi theo bước em trong cuộc đời”
Ai cũng đã biết ngày 20/11 hằng năm là ngày lễ và cũng là ngày vui của các nhà giáo, ngày này
cũng là một dịp để cho chúng ta bày tỏ lòng biết ơn của mình đến với các Thầy cô, đến những người


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status