Bài dự thi sáng tác về mái trường của em - Pdf 65

BÀI DỰ THI “ SÁNG TÁC VỀ MÁI TRƯỜNG CỦA EM”
TRƯỜNG SƠN TÂY - NHỮNG NGÀY ĐẦU
Nguyễn Lê Vân Anh - Lớp 10 chuyên Anh
Tạm biệt thời học sinh lớp chín
Chững chạc hơn em đã lớp mười
Thầy mới, bạn mới, trường đẹp tươi
Tràn đầy niềm vui và ấm áp.
Ngày khai giảng ai ai cũng đẹp
Trong ánh nắng vàng sáng mùa thu
Các thầy, các cô, cả học trò
Đều rất trẻ trung và trang nhã.
Một khúc ca vang lên rộn rã
Bài hát “Em yêu trường Sơn Tây”
Thầy Ngọc Anh vừa sáng tác gần đây
Tặng trường năm mươi năm thành tích.
Lời ca không hồn nhiên tinh nghịch
Mà bồi hồi, da diết khôn nguôi
“Trường của em, trường của xứ Đoài...
Khang trang bên Thành cổ yêu dấu...”
Một năm học mới lại bắt đầu
Chẳng ai gặp phải khó khăn đâu
Thầy cô, bạn bè luôn sát cánh
Giúp sức cho ta tiến bộ mau.
Những giờ Văn cô giảng rất sâu
Những giờ Toán hiểu bài rất kĩ
Giờ Tiếng Anh đôi khi “ ầm ĩ”
Luyện nói nhiều ta mới tự tin.
Trường Sơn Tây, trường mới của em
Rất đầy đủ các trang thiết bị
Học sinh được hiểu bài thêm kĩ
Bài học càng hấp dẫn hơn nhiều.

chợt thấy lo lắng “ Liệu mình sẽ ra sao khi lên cấp ba ? Liệu mình có còn nhận được
sự ưu ái, có còn có được những người bạn thân thiết, những kỉ niệm đẹp nơi mái
trường này ?”. Ý nghĩ ấy khẽ len lỏi vào thâm tâm tôi, khiến tôi thấy bồn chồn, có
chút bứt rứt...dù chỉ một chút xíu thôi.
Trong lúc đăm chiêu, vô tình tôi va nhẹ một người, chắc là một cô giáo trong
trường. Tôi sợ hãi xin lỗi cô rối rít, còn cô thì cười khẽ: “Không sao đâu! Em là học
sinh lớp mười hả ? Cố lên nhé !...”. Giọng cô ấm áp quá, nụ cười của cô sao mà dịu
dàng đến vậy. Bất giác, tôi nhớ lại những ngày đầu tôi vào lớp một, rồi lên lớp sáu,
cũng có khác gì bây giờ đâu: chưa quen ai, chưa biết gì cả, cũng có đôi chút e dè, lo
lắng, bồn chồn, bứt rứt...nhưng rồi thời gian đã xoá nhoà những ranh giới vô hình ấy,
và tất nhiên, tôi đã có những khoảng thời gian hạnh phúc và đáng nhớ. “Cấp ba cũng
là thời khắc đáng nhớ của mỗi học sinh”...Ừ nhỉ !...Mái trường Sơn Tây này sẽ vun
đắp cho những ước mơ của mình, sẽ là nơi ghi dấu khoảng thời gian hạnh phúc đáng
nhớ nhất, thời khắc cuối cùng cuả mỗi học sinh. “Đừng nên bỏ lỡ một giây phút nào
chỉ bởi sự e ngại cái mới, bởi những nỗi lo lắng vu vơ, để sau này lại nhớ, lại tiếc
nuối và hối hận” - tôi nhủ thầm với chính mình như vậy. Bất chợt, ngôi trường này,
thấy gì đó sao mà thân thương quá ! “ Cám ơn một người bạn không
quen ! À không !...một người thân chưa rõ tên, nhớ mặt của đại gia đình
mới - trường cấp ba Sơn Tây...Cám ơn đã dành cho em một nụ cười hiền
hậu...Cám ơn đã giúp em tin rằng: mái trường này luôn tràn ngập yêu thương !” Tôi
chợt thấy tim mình ấm lại, một niềm vui nho nhỏ...nao lòng đến lạ...một chút...một
chút...rất nhẹ nhàng !
Sơn Tây, ngày tựu trường 2008.
BÀI DỰ THI “ SÁNG TÁC VỀ MÁI TRƯỜNG CỦA EM”
TÔI ĐANG LỚN
Nguyễn Hoài Thu - Lớp 10 chuyên Anh
Tôi không hiểu sao cái Hà, cái Hạnh lại phấn khởi và náo nức đến thế. Vẫm
bạn cũ...vẫn cái cảm giác cắp sách đến trường như bốn năm cấp hai. Với tôi, ngôi
trườngTHPT Sơn Tây này vẫn bình lặng và nhẹ nhàng như cái lần đầu tiên tôi được
ngắm nhìn khi tôi lên sáu hay bảy gì đó. Một nét nghiêm nghị...một thoáng nhẹ nhàng


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status