Học để biết hay học để làm
Giang Phú Cường
Giám đốc Vườn Ươm Doanh nghiệp Tâm Việt
08:14' AM - Thứ sáu, 23/01/2009
Khi còn bé chúng ta thường được ba mẹ khuyên rằng: "Con ơi cố học
để biết thật nhiều, để thi tốt, để đạt điểm cao ". Ta lớn lên với tâm thế,
học để lấy kiến thức là chính. Học để biết thật nhiều, nhưng học để biết
liệu đã đủ, hay chăng chúng ta cần học để làm nhiều hơn.
Trong tiềm thức chúng ta đã luôn có một ý nghĩ rằng “học là để biết”.
Chính vì thế mà sinh viên Việt Nam luôn được coi là biết rất nhiều. Cái
gì chúng ta cũng đọc, cũng quan tâm. Nhưng chúng ta không thật sự đi
sâu vào một lĩnh vực, một vấn đề nào.Thế nên nếu hỏi thật cặn kẽ thì
hóa ra ta lại chẳng biết gì. Đương nhiên không phải tất cả các bạn sinh
viên đều như vậy. Những bạn mong muốn tìm hiểu sâu về vấn đề mình
quan tâm, đã không biết thì thôi, đã biết thì phải hiểu thật cặn kẽ thì
thường sẽ thành công trong sự nghiệp sau này. Ví như các cụ đã bảo:
Một nghề thì sống đống nghề thì chết. Hay cũng giống như việc bạn
nhìn thấy người ta cắt kim cương. Kim cương là một vật thể siêu cứng,
không một thứ kim loại nào có thể cắt được kim cương. Vậy người ta
làm cách nào để cắt được. Rất đơn giản, người ta dùng tia laze, tia laze
chính là một đại diện cho sự tập trung, và thử hỏi nếu chùm tia laze đó
không tập trung vào một điểm thì liệu nó có cắt được kim cương
không.Việc học cũng vậy, nếu học dàn trải, học để biết thật nhiều thì
hiệu quả sẽ không cao.Tôi không phản đối việc học để lấy kiến thức.
Học để mưu cầu kiến thức là một điều hết sức hoan nghênh. Nó giúp
cho bạn trở nên uyên bác, hiểu biết hơn. Nhưng liệu học để biết đã đủ
hay chưa. Ngày xưa chưa có Internet chưa có công cụ tìm kiếm google
thì người biết nhiều sẽ rất có lợi ích. Học không chỉ để biết, học còn để
hiểu và quan trọng hơn là học để làm và làm chuyên nghiệp.
Ngày nay đang là thời đại công nghệ thông tin, khi mà lượng thông tin
bày một đề tài hay một dự án. Công việc chuẩn bị rất công phu, đề án
làm rất hoàn thiện nhưng không thể diễn tả hết được điểm tốt, điểm
khác biệt của đề án và dẫn tới việc không thuyết phục được người khác
ủng hộ đề án.
Khi ta tư duy học để làm ta sẽ quan tâm nhiều hơn đến kinh nghiệm
thực tế thay vì lý thuyết đơn thuần. Các bạn sinh viên sẽ đi làm thêm để
có được nhiều kinh nghiệm hơn, tự tin hơn, giao tiếp giỏi hơn.Và khi đó
tự các bạn đã làm thu hẹp khoảng cách giữa những cái biết và những cái
làm được.
Gieo nhân nào thì sẽ gặt quả đấy, học để biết thì biết rất nhiều, học để
thi thì kết quả thi sẽ tốt, học để làm thì sẽ có khả năng làm việc tốt, sẽ
thích ứng nhanh với môi trường làm việc sau này.
Làm thế nào điều khiển cuộc họp
SME Toolkit - Business Edge - MPDF
03:22' PM - Thứ bảy, 27/12/2008
Bước 1: Ấn định mục tiêu
Cuộc họp có mục tiêu rõ ràng mới khuyến khích người ta tham dự bởi
vì họ cần phải biết nó nhắm đến vấn đề gì. Mục tiêu đó cũng sẽ giúp
cuộc họp tập trung vào trọng điểm. Thông thường hội họp có một hoặc
hai mục tiêu: để thông báo hoặc quyết định một vấn đề nào đó. “ Thảo
luận” không phải là mục tiêu hội họp. Chẳng hạn, “Để quyết định việc
định vị quảng cáo thương mại cho sê-ri 2000” là một mục tiêu thiết thực
của cuộc họp. Nó xác định trọng tâm và công bố rõ ràng mục đích của
cuộc họp, trong khi đó nếu mục tiêu là “Để thảo luận việc tiếp thị sê-ri
2000” lại nghe có vẻ rất mơ hồ và có thể đưa mọi người đến chỗ thảo
luận một cách tản mạn thay vì phải đưa ra hành động cụ thể.
Bước 2: Tập trung nguời tham dự
Hãy lập danh sách những người tham dự buổi họp, và cân nhắc xem
mỗi người có cần tham dự từ đầu tới cuối buổi họp hay không (có thể
trôi chảy và đi đúng trọng tâm. Sau đây là một số lời khuyên để giúp
bạn làm được điều này:
• Bắt đầu đúng giờ, dù cho có một số người đến trễ. Nếu cứ chờ
cho đến khi người cuối cùng có mặt tức là bạn đã vô tình tập cho
mọi người thói quen đi trễ.
• Tóm tắt ngắn gọn mục tiêu của cuộc họp.
• Nếu không phân phát chương trình họp thì phải đảm bảo mọi
người nắm được nội dung họp để đạt được mục tiêu đã đề ra.
• Nếu buổi họp kéo dài mà vẫn không đưa ra được quyết định
nào, bạn cần phải ngăn không để mọi người tiếp tục thảo luận,
có thể bằng cách nói rằng: “Do phải tuân thủ kế hoạch thời gian
của dự án, chúng ta phải đưa ra quyết định”.
• Nếu còn điều gì đó chưa đưa ra giải pháp được trong cuộc họp,
phải xác định cần phải làm gì để giải quyết vấn đề đó trong
tương lai và bổ sung vào kế hoạch thời gian của dự án.
• Kiểm soát : Bạn phả tỏ ra kiên định trong trường hợp những
người dự họp đi trệch khỏi vấn đề đang triển khai trong buổi
họp và đề nghị sẽ thảo luận trong một cuộc họp khác.
• Xếp lich cho cuộc họp tiếp theo vào cuối buổi họp hiện tại.
• Nếu là người triệu tập cuộc họp, bạn còn có trách nhiệm phải lập
biên bản hoặc chỉ định người lập biên bản.
Bước 5: Những công việc tiếp theo
Khi cuộc họp đã kết thúc, bạn vẫn còn phải làm một số việc khác. Hãy
hệ thống và tóm tắt lại các ghi chú về diễn tiến của cuộc họp, những vấn
đề đã được giải quyết, những việc cần làm đối với những vấn đề cần đi
sâu phân tích thêm. Bản tóm tắt này được lập trên cơ sở các thông tin từ
biên bản họp. Không nên trình bày quá dài dòng- tốt nhất là một số
điểm ở các dấu đầu dòng. Hãy đảm bảo rằng phải gửi lời cám ơn những
người đã tham dự cuộc họp. Chắc chắn mọi người sẽ hài lòng khi họ
được đánh giá cao việc đã dành thời gian dự họp. Hãy cập nhật kế
4. Cư xử chuyên nghiệp và khéo léo
Bạn tuyệt đối không sử dụng những từ ngữ mang nghĩa tiêu cực và có ý
phán xét với người nghe. Tùy thuộc vào đối tượng gọi đến và mối quan
hệ của họ với công ty, bạn cần có những cách ứng xử ngoại giao khác
nhau và phù hợp.
5. Kiềm chế cảm xúc
Để tránh gặp những trường hợp khiến bạn dễ mất kiểm soát, hãy đọc
một số loại sách về cách giải quyết các mâu thuẫn và phàn nàn thường
gặp.
6. Luôn nhớ bạn là bộ mặt của công ty
Nên nhớ mỗi khi nhấc điện thoại lên thì bạn sẽ nói chuyện với tư cách là
người đại diện công ty chứ không phải với tư cách cá nhân. Do đó hãy
tập trung vào cuộc nói chuyện, lắng nghe những nhu cầu hoặc phàn nàn
của người nói để họ có cảm giác được quan tâm và cảm thấy hài lòng về
công ty bạn.
7. Tìm chỗ ngồi khi nói chuyện
Tìm chỗ ngồi thoải mái để đề phòng những cuộc điện thoại có thể kéo
dài. Ngoài ra bạn nên chuẩn bị sẵn giấy và bút bên cạnh để có thể ghi
chép lại những điều cần thiết.
8. Không nên làm việc khác khi đang nghe điện thoại
Bạn không nên làm nhiều việc cùng một lúc như vừa nghe điện thoại
vừa trả lời thư điện tử. Không ai thích khi đang nói chuyện và nghe thấy
tiếng gõ bàn phím ở bên kia đầu dây, họ sẽ cảm thấy họ không được coi
trọng và chắc chắn sẽ không muốn tiếp tục câu chuyện nữa.
9. Ngắt lời đúng lúc
Có nhiều trường hợp khách hàng gọi điện đến và phàn nàn, kể lể liên
tục mà không cho bạn một giây nào để giải thích. Khi đó hãy yêu cầu họ
một cách lịch sự để họ có thể tập trung vào vấn đề cốt lõi để cả hai bên
đều không mất thời gian.
10. Nói rõ ràng và ngắn gọn
vi muốn biểu hiện. Sự tự nhận thức giúp chúng ta hiểu mình đang ở đâu,
muốn đi đâu để sẵn sàng thay đổi nhằm đến được nơi cần đến. Không
có sự tự nhận thức, các cảm xúc có thể che mắt chúng ta, khiến ta trở
thành người mà mình không muốn. Nếu hiểu cảm xúc và suy nghĩ của
mình, chúng ta có thể lựa chọn cách hành động hoặc phản ứng trong
một tình huống nào đó hoặc với một người nào đó. Sự lựa chọn này trở
thành sức mạnh, một sức mạnh nội tại không ai có thể lấy đi.
Một phần quan trọng khác của quá trình tự nhận thức là bạn cần hiểu rõ
về trí óc và cơ thể mà tạo hóa đã ban tặng cho mỗi người cũng như
phương pháp vận hành của chúng. Hình dung về trí óc còn được gọi là
người que. Mô hình về trí óc và cơ thể của người que do Tiến sĩ
Thruman Fleet, thuộc Đại học San Antonio, bang Texas, đưa ra vào
khoảng năm 1934.
Mô hình này có ba thành phần, trong đó hai thành phần thuộc về trí óc
là nhận thức và tiềm thức, và một thành phần là cơ thể.
Phần nhận thức là suy nghĩ và suy luận, có thể chấp nhận hoặc phản đối
các ý kiến, không ai có thể bắt bạn suy nghĩ theo những ý tưởng bạn
không muốn nghe theo và khi suy nghĩ tạo ra ý tưởng.
Phần tiềm thức là trung tâm quyền lực, không có quyền tự do ý chí, phải
chấp nhận và không có khả năng từ chối, không biết tới giới hạn cũng
như không phân biệt được đâu là thực tế, đâu là tưởng tượng, được tự
bộc lộ bằng cảm nhận. Phần cơ thể là phần hiện hữu của bạn, là phương
tiện vật chất, là công cụ của trí óc, hành động theo chỉ dẫn của trí óc, là
công cụ để bộc lộ suy nghĩ, để cảm nhận, và hành động của cơ thể quyết
định kết quả.
Do vậy, suy nghĩ tích cực sẽ tạo ra cảm nhận tích cực, cảm nhận tích
cực sẽ tạo ra hành động tích cực và hành động tích cực sẽ tạo ra kết quả
tích cực. Nếu quy trình này tiếp diễn liên tục sẽ tạo nên một thói quen
tốt giúp bạn thành công. Điều này một lần nữa chứng minh cho câu
ngạn ngữ “Gieo suy nghĩ gặt hành động, gieo hành động gặt thói quen,
thời, tự nhận thức cho phép bạn hiểu rõ người khác và cách thức người
khác cảm nhận về bản thân bạn, từ đó giúp bạn nâng cao kỹ năng làm
việc đồng đội.
Một doanh nghiệp với những nhân viên và người quản lý có kỹ năng tự
nhận thức tốt sẽ hoạt động hiệu quả hơn do họ vừa có khả năng làm việc
độc lập, vừa có khả năng làm việc đồng đội tốt.
Ngoài ra, nhận thức đúng về điểm mạnh, điểm cần cải thiện của bản
thân và của nhân viên sẽ giúp cho các nhà quản lý doanh nghiệp phát
huy toàn diện năng lực của mình và nhân viên, đồng thời có kế hoạch
đào tạo, phát triển phù hợp. Doanh nghiệp cần chú trọng đào tạo kỹ
năng tự nhận thức cho nhân viên bởi nó không chỉ giúp ích cho bản thân
nhân viên mà còn tạo động lực để họ phát huy hết năng lực của mình,
đóng góp cho sự phát triển của doanh nghiệp.
Ăn - Học
Nguyễn Thành Trung, Giám đốc Vườn Ươm Doanh nghiệp Tâm Việt
kynangsong.ning.com
10:59' AM - Thứ ba, 07/10/2008
Tiếng Việt của ta có cụm từ “Ăn học”, ăn đi đôi với học. Vậy sự “học”
và sự “ăn” liên quan gì đến nhau? Nếu ta để ý một chút, sẽ thấy sự
“Học” cũng hệt như sự “Ăn”. Kiến thức chính là một loại thức ăn cho
tinh thần, bộ máy xử lí kiến thức của bộ não tương ứng với bộ máy tiêu
hóa của cơ thể .
Ngày nay, “ăn” không còn để no nữa mà “ăn” để ngon, “ăn” là cần tinh
tế đến mức ẩm thực, chọn đồ ngon nhất, bổ nhất để ăn. Nếu như “ăn” là
để bổ cho mình, thì “học” cũng là để tốt cho mình. Nhưng giờ đây ta đã
lạc hậu hơn các nước khác, lại có tinh thần học tập kém, không muốn
Học, chẳng khác gì đã đói lại không muốn Ăn. Ta quan niệm ngồi trên
ghế nhà trường mới gọi là học, qua tuổi ngồi trên ghế nhà trường là
nghiễm nhiên không cần học tập gì thêm. Bố mẹ yêu cầu con cái đi học
khó, nhưng. “Lắng nghe” được thì là chuyện không hề đơn giản. Lắng
nghe là phải Nghĩ, phải nghiền ngẫm, phải tư duy, quan trọng nhất, là
cảm nhận. Đa số ta Nghe rồi tư duy, chẳng bao giờ Nghe rồi chỉ cảm
nhận. “Nhai” cũng cần nhai cho kĩ mới thấy hết vị ngon của món ăn.
Nghĩ cần nghĩ thật kĩ, cảm nhận thật sâu sắc mới nhận ra cái hay của bài
nói. Trong Ăn thì Nhai là quan trọng nhất. Trong Học thì Nghĩ cũng là
quan trọng nhất. Nhai không tốt thì chết hóc, Nghĩ không tốt thì chết
ngu.
“Nhai” tốt rồi, thì sau đó ta cần “Nuốt”, nuốt và để thức ăn ở dạ dày.
Tương ứng với “Nuốt” là “Nhớ”, “Nghĩ” rồi thì phải Nhớ, phải để
những gì mình nghe lại trong đầu. Đa số ta nghe xong bỏ đấy, chẳng
nhớ gì hết, điều đó có khác gì ăn xong nhổ đi, chẳng nuốt vào bụng.
Nếu những thức ăn kia ôi thiu, nhạt nhẽo, nhổ đi đã đành. Nhưng thức
ăn ngon mà nhổ đi, thì đó là sự phung phí, thiếu tôn trọng không thể
chấp nhận được. Và trong sự “học” cũng vậy, bao nhiêu thứ hay người
ta nói, mà anh không nhớ, thì có nghĩa là ta lãng phí nguồn lực của
chính mình và thiếu tôn trọng cả người nói lẫn người nghe, đó cũng là
một dạng của mù học. Đã “Ăn” thì phải “Nuốt” cũng như đã “Học” thì
phải “Nhớ” thì cái hay của người nói mới được lưu giữ lại.
Cuối cùng: Không phải ta lớn lên nhờ những gì ăn vào, mà vì những gì
ta tiêu hóa được. Nghĩa là mục đích cuối cùng của Ăn, là để Nuôi
người. Học cũng vậy, mục đích cuối cùng của Học không phải là nhồi
nhét kiến thức vào đầu, mà là phải dùng được, phải gia tăng giá trị cho
mình, gia tăng giá trị cho xã hội, nghĩa là Nuôi đời.
Cơ thể ta, may thay đã có đầy bộ lọc, lục phủ ngũ tạng đủ cả, để thức ăn
đi vào, được nghiền nhỏ, được chuyển hóa, được sàng lọc, được tiêu
hóa, được luân chuyển, được đào thải. Còn đầu óc ta, không may mắn
như thế, cái việc thu nhận Thông tin đã khó, nghiền ngẫm để nó thành
Tri thức còn khó hơn, trải nghiệm và thấu hiểu để thấy nó là Trí tuệ thì
cực kỳ khó. Chừng nào ta chưa ứng dụng được những gì đã học, thì
“Bắt đầu từ tương lai”.
Bài học đầu tiên của một nghệ sĩ tung hứng là mắt nhìn lên và luôn nhìn
vào điểm cao nhất của quả bóng, chỉ cần một cái liếc nhẹ xuống dưới là
bạn sẽ thất bại trong môn nghệ thuật này. Khi quả bóng thứ nhất lên đến
điểm cao nhất của nó thì bắt đầu tung quả thứ 2 và cứ như vậy. Điểm
nhìn để bắt đầu luôn là điểm cao nhất mà quả bóng trước đó đạt tới, đó
cũng là điểm nhìn để thành công.
Khi loài người phát triển, có rất nhiều chủng tộc người khác nhau, tất cả
đều phải trải qua những thời điểm rất khắc nghiệt của thiên nhiên, nhất
là kỳ hạn hán, một số lượng lớn người thuộc các chủng tộc đã chết, chỉ
duy nhất có tộc người Phi là sống sót. Vì họ đã tưởng tượng ra tương lai
và biết chỗ nào sẽ giúp họ tích được nước vào những ngày hạn hán đó,
chính sự bắt đầu đó đã giúp cho sự sống tiếp tục cho đến ngày nay. Điều
làm nên sự khác biệt giữa con người và con vật cũng chính là óc sáng
tạo và tưởng tượng, một sự bắt đầu khác nhau, không phải bắt đầu từ
hiện tại mà bắt đầu từ tương lai.
Tương lai luôn là điểm khởi đầu để con người có động lực và muốn
vươn lên trong cuộc sống. Một quyển sách với tiêu đề “Hãy nghĩ như
người thành đạt” đã nói rất nhiều về óc tưởng tượng của con người, nhờ
khả năng này mà thế giới có những người thành công đến vậy. Ca sĩ
Celine Dion cũng bắt đầu sự nghiệp từ chính tương lai của cô, ngay từ
khi cô còn rất nhỏ cô đã tưởng tượng về viễn cảnh của mình, cô tưởng
tượng về 1 ca sĩ đứng trên sân khấu lớn hoành tráng với ánh đèn lung
linh, những lời khen ngợi, tán dương, những ánh mắt,... và chính viễn
cảnh đó đã giúp cô trở thành ca sĩ nổi tiếng như bây giờ.
Nếu như sống là hết mình với từng giây phút hiện tại thì thành công lại
cần bắt đầu từ tương lai. Tương lai hay viễn cảnh giúp bạn thấy cái
được chứ không chỉ cái mất, viễn cảnh giúp đôi chân của bạn nhanh
hơn, đôi tay của bạn dẻo hơn, tầm nhìn của bạn mở rộng hơn, mọi thứ
trong con người bạn sẽ ở vào tư thế sẵn sàng và chủ động nhất cho
sóc, những niềm vui, những khó khăn,… đó chính là điểm khởi đầu tốt
đẹp nhất cho một ngày, một tuần, một tháng, một năm thành công và
hạnh phúc của bạn.
“Cách tốt nhất để kiểm soát tương lai là tạo ra nó”
Hãy “Bắt đầu từ tương lai”
Để có những công dân toàn cầu “made in Việt
Nam”
Lan Hương (Thực hiện)
VietNamNet
02:25' PM -
Thứ tư,
14/05/2008
"Không có tấm bằng tốt nghiệp ĐH được công nhận trên phạm vi toàn cầu là
thiệt thòi của thanh niên Việt Nam khi hội nhập với thế giới. Nhưng thiếu đi tấm
"hộ chiếu" đó, những người Việt trẻ vẫn hoàn toàn có thể trau dồi, rèn luyện và
tích luỹ kiến thức, kỹ năng, hình thành thái độ để trở thành những công dân toàn
cầu “made in Việt Nam”". TS. Nguyễn Sĩ Dũng, Phó Chủ nhiệm Văn phòng
Quốc hội đã chia sẻ như vậy.
Ông nói: “Thực ra, công dân toàn cầu chỉ là một cách nói thôi. Nói đến công dân
là nói đến người chủ thì nó phải có một thiết chế toàn cầu hoặc chính phủ toàn
cầu, để công dân bầu lên và tác động tới chính phủ đó. Với nghĩa đó thì thế giới
mới đang trong quá trình hình thành các thiết chế toàn cầu”.
6 phẩm chất để vượt khỏi “luỹ tre làng”
- Nhưng nếu hiểu theo cách phổ thông thì theo ông, một công dân toàn cầu cần có
những phẩm chất gì?
Trước hết, công dân toàn cầu phải có tư duy và tầm nhìn toàn cầu. Phải hiểu được
thế giới, thấy được đâu là những vấn đề của nhân loại, đâu là cơ hội, đâu là rủi ro.
Con ếch ngồi dưới đáy giếng thì thế giới chỉ là trong cái giếng và vũ trụ chỉ là
vành tròn trên miệng giếng. Cũng như nếu anh ở Việt Nam thì chỉ thấy được luỹ
niên Việt Nam đã đạt được mức độ toàn cầu chưa?
Đây là một câu hỏi tương đối khó trả lời. Vì phải có định lượng, không có công cụ
để nghiên cứu. Nhưng cứ lấy ví dụ: trong 6000, 7000 người dự tuyển vào hãng
Intel, người ta chỉ chọn được vài chục người theo yêu cầu của họ.
Như vậy,có thể nói số lượng công dân toàn cầu đạt được phẩm chất quốc tế rất
khiêm tốn. Đó là bức tranh rất đáng băn khoăn về công dân toàn cầu của Việt
Nam.
Thiếu hộ chiếu toàn cầu: có lỗi của người trẻ
- Bằng tốt nghiệp các trường ĐH ở Việt Nam vẫn chưa được quốc tế công nhận
trên phạm vi thế giới. Như ông đã nói, điều này đồng nghĩa với việc giới trẻ Việt
thiệt thòi vì thiếu đi tấm hộ chiếu toàn cầu. Nhưng đó đâu phải lỗi của những
người trẻ?
Thực chất thì không hoàn toàn là lỗi của những người trẻ nhưng cần nhìn nhận từ
cả 2 phía.
Cũng như người ta nói rằng: “Một dân tộc sẽ có những lãnh tụ như dân tộc đó
xứng đáng được có”. Một nửa vấn đề ở lãnh tụ, một nửa vấn đề ở người dân. Dân
đòi hỏi, dân có kỹ năng thực hành dân chủ thì người lãnh đạo phải giỏi.
Còn người học biết đòi hỏi, biết mình muốn gì, có những yêu cầu xác đáng với
việc dạy chứ không phải bưng ra gì thì học đấy và tìm mọi cách lấy lòng thầy để
được điểm theo kiểu “văn hay nhờ tay thầy chấm”. Trong trường hợp như vậy thì
hệ thống không có sức ép để thay đổi.
Ở Mỹ, HS được đăng ký thầy dạy nên nếu thầy dạy lơ mơ thì chẳng học trò nào
theo học. Ở Việt Nam cũng có một số trường áp dụng hình thức “trò đánh giá
thầy”. Học trò cần đánh giá trung thực, công bằng.
Như vậy có lỗi của nền giáo dục, nhưng không nên nói là SV hoàn toàn không có
lỗi gì. Tất nhiên, trong hệ thống này thì phần lỗi của SV ít hơn.
- Vậy ông có lời khuyên cho thanh niên Việt Nam để “sửa lỗi” này?
Trước tiên phải nhớ rằng học là quá trình hai chiều, một nửa do người dạy, một
nửa do người học. Có một số điều mà SV có thể tự trau dồi để trở nên hữu ích
trong quá trình hội nhập.
nghĩ và giao tiếp. Ở Việt Nam hiện nay có rất nhiều người nước ngoài nên cơ hội
giao lưu không thiếu. Qua internet cũng có thể giao tiếp với họ.
Cũng cần có tầm văn hóa rộng, phải tìm hiểu văn hóa nhiều thì mới có được tầm
nhìn toàn cầu.
Nhưng nguyên tắc là tư duy toàn cầu, hành động địa phương.
Người Việt thoải mái co cụm trong không gian của mình
- Giới trẻ là đối tượng rất dễ tiếp thu cái mới nhưng đôi khi không có khả năng
chắt lọc. Họ hấp thụ ồ ạt văn hoá nước ngoài và xa dần các giá trị truyền thống.
Nhiều người lo ngại rằng, với tốc độ toàn cầu hoá nhanh như hiện nay, trong
vòng vài chục năm tới, ta sẽ có nguy cơ mất bản sắc văn hóa. Ông có nghĩ vậy
không?
Gần như có một quy luật tự nhiên là có những lứa tuổi thích khám phá cái mới
nhưng tuổi càng đằm, càng trở về với cội nguồn. Cũng có những bạn còn trẻ đã
thích các giá trị văn hóa truyền thống nhưng không nhiều.
Văn hóa càng cao càng có xu hướng kết hợp hài hòa giữa tinh hoa thế giới và giá
trị truyền thống.
Văn hóa càng thấp càng có xu hướng chạy theo những được cho là mốt dù ngay
bản thân mình cũng không thích.
Thử nhìn các nước châu Âu là nơi nhất thể hóa gần như không có biên giới, tiêu
chung một đồng tiền nhưng người Đức và người Bỉ không bị lẫn vào nhau, người
Hà Lan vẫn giữ được bản sắc của mình. Các dân tộc không hề bị xóa nhòa.
Kinh nghiệm thế giới cho thấy không có chuyện bị xóa bản sắc trong hội nhập.
- Thế giới hiện nay tồn tại 2 khái niệm: “Sốc văn hóa” và “sốc văn hóa ngược”.
Theo ông, liệu công dân toàn cầu có rơi vào những trạng thái sốc này không?
Sốc văn hóa cũng như sốc thuốc thôi. Sốc là cảm giác tự vệ. Anh không thích nghi
được với giá trị mới và muốn yên ổn trong cơ chế cũ nên thấy lạc lõng trong thế
giới mới thì anh phản ứng chống lại. Đó là phản ứng tự nhiên của con người.