<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
<b>Đề thi học kì 2 lớp 12 mơn Ngữ văn năm 2018 - 2019 Sở GD&ĐT Bình Thuận</b>
<b>I. ĐỌC HIỂU (3 điểm)</b>
Đọc đoạn trích sau và trả lời các câu hỏi từ 1 đến 4
"Khi bạn tức giận, bản lĩnh thể hiện khi chúng ta biết kiềm chế cảm xúc chứ không
phải là hành động nông nổi. Bản lĩnh khơng kiểm sốt được thì chỉ là sự liều lĩnh. Bên
cạnh đó, nếu bản lĩnh của chúng ta làm người khác phải khó chịu thì chúng ta đã thất
bại. Vì bản lĩnh đó chỉ phục vụ cá nhân ta mà không hướng đến mọi người.
Bản lĩnh là khi bạn dám nghĩ, dám làm và có thái độ sống tốt. Muốn có bản lĩnh bạn
cũng phải kiên trì luyện tập. Chúng ta thường u thích những người có bản lĩnh sống.
Bản lĩnh đúng nghĩa chỉ có được khi bạn biết đặt ra mục tiêu và phương pháp để đạt
được mục tiêu đó. Nếu khơng có phương pháp thì cũng giống như bạn đang nhắm mắt
chạy trên con đường có nhiều ổ gà.
Cách thức ở đây cũng rất đơn giản. Đầu tiên, bạn phải xác định được hồn cảnh và
mơi trường để bản lĩnh được thể hiện đúng lúc, đúng nơi, không tùy tiện. Thứ hai bạn
phải chuẩn bị cho mình những tài sản bổ trợ như sự tự tin, ý chí, nghị lực, quyết
tâm… Điều thứ ba vơ cùng quan trọng chính là khả năng của bạn. Đó là những kỹ
năng đã được trau dồi cùng với vốn tri thức, trải nghiệm. Một người mạnh hay yếu
quan trọng là tùy thuộc vào yếu tố này.
Bản lĩnh tốt là vừa phục vụ được mục đích cá nhân vừa có được sự hài lòng từ những
người xung quanh. Khi xây dựng được bản lĩnh, bạn không chỉ thể hiện được bản thân
mình mà cịn được nhiều người thừa nhận và u mến hơn".
(Trích Xây dựng bản tính cá nhân Nguyên Hữu Lang . Ngày
14/05/2012
<b>Câu 1. Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn trích (0,5 điểm)</b>
Mà tiếng sáo gọi bạn vẫn lửng lơ bay ngoài đường.
<i>"Anh ném pao</i>
<i>Em không bắt</i>
<i>Em không yêu</i>
<i>Quả pao rơi rồi...".</i>
A Sử vừa ở đâu về, lại sửa soạn đi chơi. A Sử thay áo mới, khốc thêm hai vịng bạc
vào cổ rồi bịt cái khăn trắng lên đầu. Có khi nó đi mấy ngày mấy đêm. Nó cịn đương
rình bắt nhiều người con gái nữa về làm vợ. Cũng chẳng bao giờ Mỵ nói.
Bây giờ Mỵ cũng khơng nói. Mỵ đến góc nhà, lấy ống mỡ, sắn một miếng, bỏ thêm
vào đĩa đèn cho sáng.
Trong đầu Mỵ đang rập rờn tiếng sáo. Mỵ muốn đi chơi. Mỵ cũng sắp đi chơi. Mỵ
quấn lại tóc. Mỵ với tay lấy cái váy hoa vắt phía trong vách. A Sử sắp bước ra, bỗng
quay lại, lấy làm lạ. A Sử nhìn quanh thấy Mỵ rút thêm cái áo.
A Sử hỏi:
- Mày muốn đi chơi à?
Mỵ khơng nói. A Sử cũng khơng hỏi thêm. A Sử bước lại, nắm Mỵ, lấy thắt lưng trói
hai tay Mỵ. Nó xách cả một thúng sợi đay ra trói đứng Mỵ vào cột nhà. Tóc Mỵ xõa
xuống. A Sử quấn ln tóc lên cột, Mỵ khơng cúi, khơng nghiêng được đầu nữa. Trói
câu nệ, nề hà. Bên cạnh đó, người bản lĩnh cũng dễ dàng thừa nhận những sai sót,
khuyết điểm của mình và tiếp thu những cái hay, cái mới, cái hay. Trước những cám
dỗ của cuộc sống, người bản lĩnh hồn tồn có thể tự vệ và tự ý thức được điều cần
phải làm.
Là học sinh, bản ĩnh được biểu hiện qua nhiều hành vi khác nhau. Đó là khi bạn
cương quyết khơng để cho bản thân mình quay cóp, chép bài trong giờ kiểm tra. Đó là
khi bạn sẵn sàng đứng lên nói những sai sót của bạn bè và khuyên nhủ họ. Khi mắc sai
lầm, bạn tự giác thừa nhận và sửa sai.
Đồng thời, có nhiều người lại sống một cách thiếu bản lĩnh. Họ bị lệ thuộc vào suy
nghĩ và chính kiến của người khác. Từ đó, họ tự làm hạn hẹp kiến thức của chính bản
thân, thu nhỏ mình lại. Họ sợ bị phản đối nếu nói lên những điều mình nghĩ, sợ bị chê
bai. Khơng có bản lĩnh, họ khơng dám nghĩ nhưng lại khơng dám làm vì sợ vấp ngã,
sợ thất bại. Chỉ cần một sai sót nhỏ trong cơng việc cũng có thể làm cho họ cảm thấy
chán nản, bng xi.
Khơng phải ai sinh ra cũng có được bản lĩnh. Bản lĩnh của mỗi người được tôi luyện
qua nhiều gian lao, thử thách. Bằng sự can đảm, học từ những thất bại, đứng dậy từ
những vấp ngã, … mỗi chúng ta đang dần tạo nên một bản lĩnh kiên cường.
Không phải bất cứ ai khi sinh ra thì cuộc đời đã được trải hoa hồng. Sẽ có lúc có
những khó khăn, thử thách cần phải vượt qua. Những lúc đó, điều quan trọng nhất
chính là việc bản thân có dám đương đầu với nó khơng, vì “Chiến thắng bản thân là
chiến thắng hiển hách nhất”.
Chiến thắng là kết quả tốt đẹp mà ta đạt được sau một thời gian đấu tranh, khắc phục
những khó khăn, thử thách. Vậy nên, chiến thắng bản thân là tự đấu tranh với chính
bản thân mình, vượt lên sự tự ti, kém cỏi, cái xấu, cái khơng tốt, … trong chính con
người mình. Tóm lại, “Chiến thắng bản thân là chiến thắng hiển hách nhất” – câu nói
truyện Vợ chồng A Phủ.
lịng MỊ. Cũng vì để thể hiện nội tâm nhân vật rất đặc biệt này, không có cách nào hơn
là trần thuật theo con mắt của chính người trong cuộc, con mắt và tấm lịng của Mi
Một người con gái tràn đầy sức sống nhưng bị đè nén đầy đoạ trong đau khổ và tủi
nhục. Một số phận bi thảm. Và chính vì giàu sức sống nên bị kịch càng trở nên sâu
đậm. Giá như tâm hồn Mi đã khô cạn, đã chết hẳn; giá như Mị quên hết được những kỉ
niệm ngày trước… thì chắc MỊ sẽ bớt đi được nhiều đau khổ’, dằn vặt. Tơ Hồi đã rất
thành cơng trong việc diễn tả bi kịch tinh thần này. Rõ ràng là ban đầu Mị chỉ hành
động theo thói quen một cách vơ thức “Ngày Tết Mị cũng uống rượu, Mị lén lấy hũ
rượu, cứ uống ực từng bát rồi say’.
“Cũng uống” tức là chỉ làm theo người xung quanh. Ngày tết người ta uống, Mị cũng
uống. Tuy nhiên “uống ực từng bát”, là hành vi bước đầu thể hiện một cái gì khác
thường trong tâm lý người con gái rồi đây. Bi kịch bắt đầu nổi lên khi ý thức Mị bắt
đầu hoạt động thật sự. Mở đầu là nỗi nhớ “Lòng Mi thỉ dang sống về ngày trước. Tai
Mị văng vẳng tiếng sáo gọi bạn đầu làng”. Rồi MỊ nhớ lại những ngày xuân trước, Mị
thổi sáo giỏi ‘Có biết bao nhiêu người mê, ngày đêm dã thổi sáo đi theo Mị”… Chính
vì sống quá sâu sắc với quá khứ mà Mị quên tất cả hiện tại ”Rượu đã tan lúc nào.
Người về, kẻ đi chơi đã văn cả. Mị không biết”. Cũng chính vì sống lại với q khứ,
qn hiện tại mà “Đá từ này, Mị thấy phơi phới trở lại, trong lòng đột nhiên vui sướng
như những đêm Tết ngày trước’ và cơ thấy mình cịn trẻ “Mị vẫn cịn trẻ. Mị muốn đi
chơi”. Giá như đừng nhớ lại, không nhớ lại được những ngày ấy thì Mị khơng rơi vào
tâm trạng ”Nếu có nắm lá ngón trong tay lúc này, Mị sẽ ăn cho chết ngay, chứ không
buồn nhớ lại nữa. Nhớ lại chỉ thấy nước mắt ứa ra”. Đấy chính là tâm trạng khi Mị
bừng tỉnh lại sống trong hiện tại. Quá khứ và hiện tại dằng xé trong tâm hồn Mị. Hiện
tại tăm tối, ngột ngạt “Mà tiếng sáo gọi bạn yêu vẩn lơ lửng bay ngoài dường” thức
dậy quá khứ đẹp đẽ đang náo nức trong lòng Mị. Để làm nổi bật sức sống nội tâm vẫn
mãnh liệt, nồng nàn trong tâm hồn Mị, như trên đã nói (đoạn văn ít hành động và chỉ
duy nhất có một câu hỏi của A Sử mà Mị không trả lời), Tơ Hồi đã tạo ra một cơ Mị