<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
<b>Phân tích bút pháp lãng mạn trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân Ngữ văn</b>
<b>11</b>
<b>Dàn ý chi tiết</b>
<b>Mở bài: - Giới thiệu ngắn gọn,khái quát về tác giả,tác phẩm </b>
- Khẳng định được sự thành công của tác phẩm là việc sử dụng có hiệu quả bút pháp lãng
mạn
<b>Thân bài</b>
* Lí luận chung: Nêu được đặc điểm chính của bút pháp lãng mạn ( Bút pháp lãng mạn là
phương thức phản ánh hiện thực trong đó nhà văn đề cao trí tưởng tượng, miêu tả thực
theo cảm nhận chủ quan)
+ Khai thác nghệ thuật tương phản đối lập một cách triệt để
+ Tô đậm ấn tượng về cái phi thường dữ dội
+ Hình tượng được sáng tạo một cách biệt lệ,lãng mạn nhưng vẫn được kết hợp nhuần
nhuyễn với chất hiện thực tạo nên vẻ đẹp riêng của văn xuôi lãng mạn
* Với "Chữ người tử tù"
- Thủ pháp nghệ thuật tương phản trong tình huống truyện độc đáo sáng tạo: Cuộc gặp gỡ
khác thường của hai con người khác thường trong hoàn cảnh éo le
+ Tương phản giữa hồn cảnh và tính cách
+ Tương phản giữa hiện thực và ước mơ lí tưởng
~> Thủ pháp tương phản thể hiện rõ nét nhất trong cảnh tượng Huấn Cao cho chữ viên
nét chữ của Huấn Cao và hơn hết là thứ ánh sáng tỏa ra từ nhân cách của mỗi nhân vật
trong cảnh cho chữ.Khắc họa cảnh tượng lạ lùng đặc biệt như vậy,Nguyễn Tuân muốn
mang đến một thông điệp với mỗi chúng ta " cái tài phải gắn liền với cái tâm", cái đẹp có
thể vượt lên trên tất cả những giới hạn tầm thường,những thế lực xã hội xấu xa đang ngự
trị
- Tô đậm ấn tượng và sáng tạo bằng những hình ảnh có tính biệt lệ,bộc lộ cái tơi cá nhân
thơng qua ngơn từ : Hình tượng Huấn Cao tài hoa rất đỗi nghệ sĩ mang một khí phách phi
thường,tâm hồn thiện lương trong sáng trên nền nghệ thuật tương phản khác
thường.Chính Huấn Cao là nhân vật được xây dựng bằng bút pháp lí tưởng hóa có ngun
mẫu từ hình tượng Cao Bá Quát- nhân vật có thật trong lịch sử Việt vừa có tài văn chương
chữ nghĩa lại ngang tàng khí khái nhằm thể hiện tư tưởng,quan điểm thẩm mĩ,bộc lộ cái
"ngông"
- Là nghệ sĩ chân chính,rất mực tài hoa,hiếm có trong nghệ thuật thư pháp
+ Tài viết chữ nhanh,đẹp
+ Có được chữ ơng Huấn Cao mà treo là một vật báu trên đời
+ Chữ ông Huấn Cao đẹp lắm,vng lắm~> Nói lên cái hồi bão tung hồnh của một đời
người
~> Chữ viết ông Huấn trở thành những bức tranh nghệ thuật và là khao khát của những
người say mê cái đẹp
~> Tài năng hiếm có trong nghệ thuật viết thư pháp
* Một người khí phách phi thường:
- Huấn Cao xuất hiện một cách trực tiếp
- Khắc họa hình tượng nghệ thuật ,bộc lộ thơng điệp dù thực tại có tăm tối tàn bạo đến
đâu cũng không thể tiêu diệt cái đẹp,cái đẹp bất khả chiến bại ~> Niềm tin mãnh liệt về
một lối sống,một nhân cách,một mẫu người
- Nghệ thuật kể chuyện,kết cấu tình tiết,lời thoại độc đáo khắc họa nhân vật điển hình độc
đáo
<b>Kết bài: </b>
- Khẳng định lại vấn đề
- Nêu cảm nghĩ của bản thân
<b>Bài văn mẫu 1</b>
Tập truyện ngắn này của Nguyễn Tuân cũng là một thành tựu rực rỡ của văn xuôi
lãng mạn Việt Nam 1930 – 1945, hội tụ trong đó những yếu tố thẩm mỹ và nguyên tắc
sáng tác của phương pháp sáng tác này. Truyện ngắn “Chữ người tử tù” là một trong số
đó.
lãng mạn. Huấn Cao sống một cuộc sống mà bình sinh chọc trời khuấy nước mặc dầu với
những hình tích và hành trạng bí ẩn đầy màu sắc truyền thuyết. Con người ấy đối lập
mình với thế giới, với chế độ mà mình đang sống bởi tự ý thức được mình, ý thức được
phẩm giá của mình, kiêu hãnh đứng riêng ra và cao hơn với xung quanh và cảm thấy cơ
độc trong niềm kiêu hãnh đó. Tuy quản ngục và thầy thư lại không được như Huấn Cao
nhưng họ vẫn là những người xa lạ với hoàn cảnh của mình đang sống. “Trong hồn cảnh
đề lao, người ta sống bằng tàn nhẫn, bằng lừa lọc, tính cách dịu dàng và lòng biết giá
người (…) của viên quan coi ngục này là một thanh âm trong trẻo chen vào giữa một bản
đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn, xô bồ”. Họ sống lạc lõng với xung quanh, là những người
chọn nhầm nghề bởi nơi họ sống là một nơi “lẫn lộn (…) khó giữ thiên lương”, là nơi mà
những cái thuần khiết bị đày ải giữa một đống cặn bã. Giữa cảnh sống đó, nhân cách và
<b>Bài văn mẫu 2</b>
Trong trào lưu văn học lãng mạn Việt Nam 1930 – 1945, Nguyễn Tuân nổi lên như
một gương mặt tiêu biểu của mảng sáng tác văn xuôi với những tác phẩm mang một
phong cách riêng, độc đáo và hấp dẫn. Sáng tác của Nguyễn Tuân dù là truyện ngắn, tiểu
thuyết hay tuỳ bút, trước 1945, đều là tiếng nói của một tâm hồn lãng mạn, một tài năng
mẫu mực của nghệ thuật ngôn từ. Trong sự nghiệp Nguyễn Tuân, tập truyện ngắn “Vang
bóng một thời” là một mốc son đậm nét giúp người đọc hiểu và gần Nguyễn Tuân hơn,
một Nguyễn Tuân tài ba, uyên bác và làm chủ gần như tuyệt đối vốn tiếng Việt phong
phú, dồi dào và đầy sáng tạo. Tập truyện ngắn này của Nguyễn Tuân cũng là một thành
tựu rực rỡ của văn xuôi lãng mạn Việt Nam 1930 – 1945, hội tụ trong đó những yếu tố
thẩm mỹ và nguyên tắc sáng tác của phương pháp sáng tác này. Truyện ngắn “Chữ người
tử tù” là một trong số đó.
xã hội nói chung đã giam hãm những con người trong sạch đó vào cái lồng thiên địa chật
hẹp và bó buộc, là một khơng gian thù địch và ln ẩn chứa sức phá hoại đối với cái Tài,
cái Đẹp, cái Thiên lương. Nhân vật quản ngục và thư lại là những con người trung gian
mà Huấn Cao là nhân vật lý tưởng, mẫu hình lý tưởng đối lập với cuộc sống đang níu giữ,
kéo ghì quản ngục và thư lại xuống. Quản ngục và thư lại sống lẫn trong cuộc sống đó,
Huấn Cao vượt lên khỏi cuộc sống đó nhưng xét đến cùng họ đều là nhân vật của văn học
lãng mạn. Huấn Cao sống một cuộc sống mà bình sinh chọc trời khuấy nước mặc dầu với
những hình tích và hành trạng bí ẩn đầy màu sắc truyền thuyết. Con người ấy đối lập
mình với thế giới, với chế độ mà mình đang sống bởi tự ý thức được mình, ý thức được
phẩm giá của mình, kiêu hãnh đứng riêng ra và cao hơn với xung quanh và cảm thấy cơ
độc trong niềm kiêu hãnh đó. Tuy quản ngục và thầy thư lại không được như Huấn Cao
nhưng họ vẫn là những người xa lạ với hoàn cảnh của mình đang sống. “Trong hồn cảnh
đề lao, người ta sống bằng tàn nhẫn, bằng lừa lọc, tính cách dịu dàng và lòng biết giá
người (…) của viên quan coi ngục này là một thanh âm trong trẻo chen vào giữa một bản
đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn, xô bồ”. Họ sống lạc lõng với xung quanh, là những người
chọn nhầm nghề bởi nơi họ sống là một nơi “lẫn lộn (…) khó giữ thiên lương”, là nơi mà
khối lãng mạn thực sự mà không bị những ý nghĩ vụ lợi xen vào dù chỉ trong từng chi tiết
nhỏ. Đó chính là quan niệm cái Đẹp khơng gắn liền với cái hữu ích, cái Đẹp đối lập với
cái vụ lợi, như Nguyễn Tuân từng nói: “Nghệ thuật là cái mà bọn con bn coi là vơ giá
trị…”.
“Vang bóng một thời” là một tiếng vọng đầy cuốn hút trong trào lưu văn học lãng
mạn 1930 – 1945 và “Chữ người tử tù” là một tiếng nói góp phần làm nên sự thành cơng
của tập truyện này. Có thể nói rằng, những đặc trưng của phương pháp sáng tác lãng mạn
chủ nghĩa không phải đã tập trung đầy đủ ở đây nhưng nhà văn đã thực sự đem chúng ta
đến một thế giới mà trong đó nhân vật lãng mạn vượt lên khỏi hồn cảnh để sống khác
biệt với những tầm thường, tăm tối quanh mình. Cái Đẹp, cái Thiện và sự tài hoa đã cùng
nhau châu tuần về đó.
<b>Bài văn mẫu 3</b>
Trong sự nghiệp Nguyễn Tuân, tập truyện ngắn “Vang bóng một thời” là một mốc
son đậm nét giúp người đọc hiểu và gần Nguyễn Tuân hơn, một Nguyễn Tuân tài ba, uyên
bác và làm chủ gần như tuyệt đối vốn tiếng Việt phong phú, dồi dào và đầy sáng tạo. Tập
truyện ngắn này của Nguyễn Tuân cũng là một thành tựu rực rỡ của văn xuôi lãng mạn
Việt Nam 1930 – 1945, hội tụ trong đó những yếu tố thẩm mỹ và nguyên tắc sáng tác của
phương pháp sáng tác này. Truyện ngắn “Chữ người tử tù” là một trong số đó
nốt nhấn giữa một mặt bằng tăm tối. Có thể nói hồn cảnh nhà lao nói riêng và hồn cảnh
xã hội nói chung đã giam hãm những con người trong sạch đó vào cái lồng thiên địa chật
hẹp và bó buộc, là một khơng gian thù địch và ln ẩn chứa sức phá hoại đối với cái Tài,
cái Đẹp, cái Thiên lương. Nhân vật quản ngục và thư lại là những con người trung gian
mà Huấn Cao là nhân vật lý tưởng, mẫu hình lý tưởng đối lập với cuộc sống đang níu giữ,
kéo ghì quản ngục và thư lại xuống. Quản ngục và thư lại sống lẫn trong cuộc sống đó,
Huấn Cao vượt lên khỏi cuộc sống đó nhưng xét đến cùng họ đều là nhân vật của văn học
lãng mạn. Huấn Cao sống một cuộc sống mà bình sinh chọc trời khuấy nước mặc dầu với
là sự thống nhất nhân cách của một nhân vật lãng mạn. Quản ngục, thư lại là hai nhân vật
nâng đỡ nhưng cũng đẹp và đầy chất thơ – chất thơ của cái đẹp, của tài hoa đối lập và
vượt lên khỏi thực tại tầm thường, tăm tối. Câu nói “Xin lĩnh ý” của viên quản ngục khi bị
Huấn Cao quát đuổi ra ngoài chỉ đơn thuần là một sự nhũn nhặn nhưng câu nói “Xin bái
lĩnh” của chính nhân vật này ở cuối truyện, nói sau khi được Huấn Cao cho chữ và
khuyên bảo lại là một nét đẹp của một tâm hồn hướng thiện, yêu mến tài hoa.
bóng một thời” in lần đầu trên báo, sau khi nói “Xin bái lĩnh”, viên quản ngục đã nghĩ
rằng mình đã có “lời”, có “lãi” khi biệt đãi Huấn Cao và nhận được bức châm do chính
tay Huấn Cao viết. Cái kết này đã bị lược bỏ khi truyện được in thành sách và chính sự
lược bỏ đó đã làm cho truyện thành cơng hơn, cuốn hút hơn. Truyện cuốn hút vì nó là một
khối lãng mạn thực sự mà không bị những ý nghĩ vụ lợi xen vào dù chỉ trong từng chi tiết
nhỏ. Đó chính là quan niệm cái Đẹp khơng gắn liền với cái hữu ích, cái Đẹp đối lập với
cái vụ lợi, như Nguyễn Tuân từng nói: “Nghệ thuật là cái mà bọn con bn coi là vơ giá
trị…”.
“Vang bóng một thời” là một tiếng vọng đầy cuốn hút trong trào lưu văn học lãng
mạn 1930 – 1945 và “Chữ người tử tù” là một tiếng nói góp phần làm nên sự thành cơng
của tập truyện này. Có thể nói rằng, những đặc trưng của phương pháp sáng tác lãng mạn
chủ nghĩa không phải đã tập trung đầy đủ ở đây nhưng nhà văn đã thực sự đem chúng ta
đến một thế giới mà trong đó nhân vật lãng mạn vượt lên khỏi hoàn cảnh để sống khác
biệt với những tầm thường, tăm tối quanh mình. Cái Đẹp, cái Thiện và sự tài hoa đã cùng
nhau châu tuần về đó.
<b>Bài văn mẫu 4</b>
Tập truyện Vang bóng một thời này của Nguyễn Tuân cũng là một thành tựu rực rỡ
của văn xuôi lãng mạn Việt Nam 1930 – 1945, hội tụ trong đó những yếu tố thẩm mỹ và
nguyên tắc sáng tác của phương pháp sáng tác này. Truyện ngắn “Chữ người tử tù” là một
trong số đó.
có thể nói nếu theo logic thơng thường của cuộc sống thì đó là một cảnh tượng “khơng thể
có”. Ở đây các nhân vật đã quên đi tất cả, quên đi địa vị, danh phận, địa điểm mình đang
đứng mà chỉ sống với cái đẹp, hướng tới ánh sáng, thưởng thức chung một nét chữ, cảm
nhận cùng một mùi thơm của mực. Trong bức tranh sơn dầu đó, Huấn Cao có cái đẹp lan
toả của một người nghệ sĩ cịn viên quản ngục và thầy thư lại có cái đẹp của lòng biệt
nhỡn liên tài, vẻ đẹp của thiên lương còn giữ được giữa bao quay cuồng đen trắng. Từ
hành động rỗ gông của Huấn Cao ở đầu truyện tới việc Huấn Cao viết chữ ở cuối truyện
là sự thống nhất nhân cách của một nhân vật lãng mạn. Quản ngục, thư lại là hai nhân vật
nâng đỡ nhưng cũng đẹp và đầy chất thơ – chất thơ của cái đẹp, của tài hoa đối lập và
vượt lên khỏi thực tại tầm thường, tăm tối. Câu nói “Xin lĩnh ý” của viên quản ngục khi bị
Huấn Cao quát đuổi ra ngoài chỉ đơn thuần là một sự nhũn nhặn nhưng câu nói “Xin bái
lĩnh” của chính nhân vật này ở cuối truyện, nói sau khi được Huấn Cao cho chữ và
khuyên bảo lại là một nét đẹp của một tâm hồn hướng thiện, yêu mến tài hoa.
nghĩ rằng mình đã có “lời”, có “lãi” khi biệt đãi Huấn Cao và nhận được bức châm do
chính tay Huấn Cao viết. Cái kết này đã bị lược bỏ khi truyện được in thành sách và chính
sự lược bỏ đó đã làm cho truyện thành công hơn, cuốn hút hơn. Truyện cuốn hút vì nó là
một khối lãng mạn thực sự mà không bị những ý nghĩ vụ lợi xen vào dù chỉ trong từng chi
tiết nhỏ. Đó chính là quan niệm cái Đẹp không gắn liền với cái hữu ích, cái Đẹp đối lập
với cái vụ lợi, như Nguyễn Tuân từng nói: “Nghệ thuật là cái mà bọn con buôn coi là vô
giá trị…”.
“Vang bóng một thời” là một tiếng vọng đầy cuốn hút trong trào lưu văn học lãng
mạn 1930 – 1945 và “Chữ người tử tù” là một tiếng nói góp phần làm nên sự thành cơng
của tập truyện này. Có thể nói rằng, những đặc trưng của phương pháp sáng tác lãng mạn
chủ nghĩa không phải đã tập trung đầy đủ ở đây nhưng nhà văn đã thực sự đem chúng ta
đến một thế giới mà trong đó nhân vật lãng mạn vượt lên khỏi hoàn cảnh để sống khác
biệt với những tầm thường, tăm tối quanh mình. Cái Đẹp, cái Thiện và sự tài hoa đã cùng
nhau châu tuần về đó.
tượng rực rỡ của cái đẹp.
Với tài năng và bút pháp nghệ thuật lãng mạn, Nguyễn Tuân đã thể hiện được
tài năng cũng như giá trị chính của tác phẩm mà mình muốn thể hiện, những tác phẩm đó
đã để lại cho người đọc một cái nhìn sâu sắc hơn về nghệ thuật xây dựng hình tượng, cách
tạo dựng nên tính cách của nhân vật, giá trị của nó tô điểm thêm cho chúng ta thấy được
phong cách nghệ thuật của ơng. Ơng tài hoa trong việc tạo dựng nên tình huống cũng như
nhân vật trong tác phẩm, với bút pháp sắc sảo của mình, ơng đã làm gia tăng lên giá trị
biểu đạt trong chính tác phẩm của mình.
<b>Bài làm 6</b>
Khuynh hướng lãng mạn là một khuynh hướng sáng tác nổi bật của văn học Việt Nam
trước Cách mạng tháng Tám - 1945. Song, nói đến lãng mạn trong văn xuôi phải nhắc đến
Nguyễn Tuân - nhà văn của sự tài hoa và luôn khát khao cái đẹp. Bút pháp nghệ thuật
lãng mạn đã chắp cánh nâng bổng những trang văn ông bay cao bay xa trong quá khứ,
hiện tại và cả tương lai. Với “ Chữ người tử tù”- một sáng tác nổi tiếng của Nguyễn Tuân,
bút pháp nghệ thuật lãng mạn thể hiện rõ ở thủ pháp cuờng điệu hoá và thủ pháp đối lập
đặc sắc. Bay bổng trong thế giới của những con người tài hoa nghệ sĩ là niềm dam mê của
Nguyễn Tuân trước Cách mạng tháng Tám. Thú uống trà, thả thơ, chơi hoa... một cách
nghệ thuật của người xưa hấp dẫn Nguyễn Tuân như thứ men say càng uống càng nồng.
Chơi chữ - thú chơi nghệ thưật đầy thanh cao dĩ nhiên cũng là đối tượng để Nguyễn Tuân
chiêm ngưỡng ngợi ca. “Chữ” ở đây là chữ Nho - chữ thánh hiền. “Chữ” ở đây là những
khối vuông được viết bằng bút lơng nên có nét thanh nét đậm chẳng những có tính tạo
hình mà cịn thể hiện được cái tâm, cái tài của người viết. Theo ý nghĩa ấy, chơi chữ là
thứ nghệ thuật cao cấp chỉ dành chỉ dành cho những người có học, biết thưởng thức cái
</div>
<span class='text_page_counter'>(21)</span><div class='page_container' data-page=21>
chính quyền thối nát suy đồi mà dọc ngang khởi nghĩa không mảy may lo sợ hay hối tiếc.
Bước vào nhà ngục, ông vẫn ngẩng cao đầu ung dung tự chủ, bản lĩnh hiên ngang.
Khơng, đó khơng phải là con người “điếc không sợ súng”, ông biết và “đợi một trận lơi
đình báọ thù và những thủ đoạn tàn bạo của quản ngục” nhưng chính người quản ngục đã
ý thức “những người chọc trời quấy nước, đến trên đầu người ta, người ta còn chẳng biết
đến ai nữa”. Huấn Cao thực sự là một con người hiên ngang khí phách.
Con người “chọc trời quấy nước ấy” tưởng chỉ biết có đao gươm hay những chuyện
quốc gia đại sự. Ai ngờ Huấn Cao cũng tinh tế độ lượng vô cùng, ông là người biết trọng
kẻ có thiên lương.
Bắt đầu bước chân vào nhà ngục, Huấn Cao đã cùng các đồng chí “dỗ mạnh gông”.
Hành động ấy ngạo mạn và thách thức viên quản ngục nhiều lắm. Vào nhà ngục rồi, ông
luôn tỏ ra “khinh bạc đến điều” ông quan ấy... Ta cứ ngỡ lịng Huấn Cao ln căng ra như
thế với kẻ đại diện cho cái chính quyền ơng chán ghét. Ngờ đâu! Nó chợt chùng xuống
khi Huấn Cao biết rõ quản ngục. Tưởng rằng Huấn Cao lòng được đúc bằng sắt thép
nhưng ơng đã thấy ân hận vì “thiếu chút nữa đã phụ một tấm lòng trong thiên hạ”. Những
dòng chữ tài hoa cuối cùng của bậc nhân sĩ đã được trân trọng trao cho viên quản ngục
với tất cả sự đồng cảm về cái đẹp.
Mn đời nay ta vẫn nói “Nhân vơ thập tồn”, “Ngọc nào ngọc khơng có vết” nhưng
nhân vật Huấn Cao của Nguyễn Tuân mang vẻ đẹp tồn diện, tồn mĩ, đó là sự thống
nhâ't giữa người nghệ sĩ và người anh hùng. Hình tượng Huấn Cao là ước mơ của tác giả,
của xã hội về con người có vẻ đẹp tồn diện tuyệt đối. Sự bay bổng của ước mơ trở thành
một đặc điểm quan trọng trong bút pháp nghệ thuật lãng mạn của văn Nguyễn Tuân.
Với một khởi đầu như thế, xuất phát từ nhân vật chính lí tưởng “Mười phân vẹn
mười”, những tưởng tác phẩm hứa hẹn những tài tử giai nhân êm ái dặt dìu đến cuối
truyện. Nhưng khơng phải vậy, xây dựng một nhân vật hồn mĩ chỉ có trong mơ, Nguyễn
Tn đang chuẩn bị để tạo ra hàng loạt những mâu thuẫn, những đối lập, càng làm tăng
cùng xã hội nhơ nhớp tanh hôi” lại là nơi diễn ra việc cho chữ. Ấy vậy mà chuyện đó đã
xảy ra vào một đêm khuya thanh vắng trước ngày Huấn Cao về kinh chịu tội. ở đây,
người cho chữ là Huấn Cao - người rất mực tài hoa, người nhận chữ là viên quản ngục
người mà xã hội chỉ coi là người đi bên lề cuộc sống sinh động cao cả. Tâm thế của người
tù - người cho chữ - trong sáng, bay bổng, thanh cao cùng cái đạo chữ thánh hiền, mặc thể
xác đang bị giam cầm, đày đoạ trái ngược hẳn với người quản ngục - người nhận
chữ.-“run run”, khúm núm như đón nhận sự gia ơn của người tử tù. Thật là “cảnh tượng xưa
nay chưa từng thấy”.
Giữa đêm đen đặc quánh, sâu thăm thẳm của chốn nhà lao âm u tĩnh mịch lại bất ngờ
rực lên ánh sáng của bó đc, mùi thơm của mực tàu, hay đó chính là ánh sáng, hương
thơm của khí phách, của cái thần con chữ thánh hiền. “Ba cái đầu chụm lại” trên vng
lụa trắng tinh “cịn ngun lần hồ” đã được ánh sáng của bó đuốc soi tỏ. Cảnh tượng thật
quá thiêng liêng và trang trọng. Bóng tối khơng thể làm tắt đi ngọn đuốc, màn đêm không
thể che được màu trắng tinh của lụa và sự hôi tanh của phân gián phân chuột không thể
làm cho mùi mực thơm ngạt ngào ngừng ướp hương tẩm vị vào tâm hồn con người.
Chốn ngực tù này mọi trật tự xã hội thông thường bị đảo lộn tất cả. Cảnh cho chữ tập
trung mọi sự đối lập, mọi mâu thuẫn của tác phẩm để mỗi chi tiết, mỗi lời nói hành động
của nhân vật đều khẳng định sự chiến thắng của cái Đẹp, của cái Thiện. Chốn ngục tù
nhưng cảnh tù ngục chỉ được diễn tả rất ít, chỉ một đoạn ngắn ngủi cịn lại phần lớn dành
cho bó đuốc, lượt lụa, hương mực và sự thành kính thiêng liêng của con người đối với cái
chữ, cái đạo, cái chí, cái tâm ... Khơng gian im ắng chỉ cịn nghe thời gian đang đếm nhịp
trên bó đuốc bừng bừng.
Sau câu nói của Huấn Cao, khơng gian tĩnh lặng. Tĩnh lặng để cho cái đẹp bồi hồi
ngân vang... Và khi ấy, Huấn Cao, người quản ngục, người thơ lại từ thế đơi lập đã hồ
vào nhau chỉ cịn niềm tơn kính vô bờ trang trọng với cái Đẹp, cái Thiện của cuộc đời
này.