<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
<b>Đọc truyện Sự tích mặt trăng</b>
Đất nước này có từ hồi mới khai thiên lập địa, ở đây ban đêm trời tối đen như mực, vì
chẳng có trăng, sao chiếu sáng, bầu trời như một tấm thảm đen bao trùm khắp đất
nước.
Một ngày kia có bốn chàng trai ở đất nước này rủ nhau đi chu du thiên hạ, họ tới một
vương quốc khác, ở đây, sau khi mặt trời khuất núi thì thấy xuất hiện một quả cầu
sáng dịu treo trên một cây sồi cổ đại. Ánh sáng tỏa chiếu khắp đất nước. Tuy khơng
chói chang như ánh sáng mặt trời, nhưng dưới ánh sáng dịu ấy người ta cũng có thể
nhìn rõ và phân biệt mọi vật.
Mấy khách bộ hành dừng chân đứng ngắm, họ hỏi một người nông dân đánh xe ngựa
đi ngang, vật sáng đó là cái gì.
Người kia đáp:
– Đó là mặt trăng. Ơng trưởng thơn của chúng tơi mua ba Thalơ và đem treo ở đó.
Hàng ngày ơng ta phải đổ dầu và lau cho sạch để nó cháy đều và phát ra ánh sáng dịu.
Ơng ta nhận tiền cơng mỗi tuần một Thalơ.
Khi người nông dân đã đi khuất, một người trong bọn khách bộ hành nói:
– Loại đèn như thế này chắc chúng ta cũng cần, ở quê hương chúng ta cũng có một
cây sồi cổ đại, chúng ta có thể treo nó lên cây. Vui sướng biết bao khi chúng ta khơng
cịn phải mị mẫm đi trong đêm.
Người thứ hai nói:
– Các anh có biết khơng, những người ở đây có thể đi mua cái khác về treo, chúng ta
hãy mau mau lấy xe và ngựa chở ngay mặt trăng này đi.
hợp với những cặp mắt của những người ở dưới địa ngục, họ động đậy, rồi thức tỉnh
khỏi cơn ngủ triền miên. Họ vươn vai đứng dậy, trở nên vui tính và lại tiếp tục những
nhịp điệu sống cũ của mình. Một số lại đi cờ bạc, nhảy múa, số khác lại đến các quán
rượu vòi rượu uống, khi đã ngà ngà say thì bắt đầu cãi lộn làm huyên náo cả vùng,
tiếp đến là rút gậy ăn mày ra đánh nhau. Tiếng huyên náo bởi cãi nhau và đánh lộn
ngày càng to và vang xa, nó vang lên đến tận thiên đình.