<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
<b>Sự tích hoa hồng xanh</b>
Ngày xửa ngày xưa ở vương quốc hoa hồng có một chàng ngốc tên Stupid. Chàng
ngốc may mắn được nhà vua giao cho chăm sóc vườn hoa hồng. Nhà vua có một cơ
cơng chúa rất xinh tên Rose.
Cơng chúa rất thích hoa hồng nên yêu cầu chàng ngốc mỗi ngày hãy mang cho mình
một bó hoa hồng thật đẹp. Tuy nhiên chàng ngốc khơng biết bó hoa thế nào cả nên
bèn xin với cơng chúa:
– Xin lỗi cơng chúa nhưng tơi có thể mang đến mỗi ngày chỉ một bông hoa được
không.
Ban đầu công chúa thấy không vui một chút nào.Tuy nhiên chàng ngốc đều cố gắng
mỗi ngày mang đến cho công chúa một bông hoa đẹp nhất. Chàng ngốc chẳng biết
làm việc gì khác ngồi việc chăm sóc những bơng hoa. Mỗi khi có ai đó bắt nó đi làm
việc gì đó là nó lại nói:
– Xin lỗi nhưng tơi hậu đậu lắm! Tôi sẽ làm hỏng hết mất…
Vậy là người ta lại chán nản bỏ đi. Cũng bởi vậy nên không ai chơi với chàng ngốc
cả. Chàng ngốc hàng ngày cứ thui thủi bên những bông hoa. Dường như chàng ngốc
chẳng bao giờ biết buồn là gì… Những bơng hoa mà chàng ngốc mang đến cho công
chúa mỗi ngày đều rất đẹp. Đơi khi cơng chúa ngắm nhìn những bơng hoa đó và tự
hỏi: “Một chàng ngốc thì làm thế nào mà tạo ra những bông hoa đẹp như vậy nhỉ”.
Rồi một ngày công chúa quyết định đến thăm vườn hoa của chàng ngốc. Chàng ngốc
đang lúi cúi tưới cho một khóm hoa hồng. Với cơng chúa thì cơng việc này thật lạ.
Cơng chúa tị mị đến gần chàng ngốc và làm anh giật mình. Chàng ngốc làm rơi bình
tưới hoa và làm bắn bẩn lên váy áo của công chúa:
Công chúa bỗng cảm thấy tim mình đập rộn ràng. Đó là những cảm xúc kì lạ mà cơng
chúa khơng thể định nghĩa nổi… Giai điệu ngọt ngào của bản Van như hòa nhịp cùng
bước nhẩy của hai người. Hoàng tử kể cho cơng chúa nghe về những miền đất xa lạ
mà hồng tử đã đi qua. Những câu chuyện kéo dài như bất tận. Thời gian dường như
khơng cịn là mối quan tâm của hai người nữa… Mãi đến khi những vì sao đã sáng lấp
lánh trên bầu trời, khi mà cả chàng ngốc và những bông hoa hồng đều đã ngủ say,
hồng tử mới lên ngựa từ biệt cơng chúa… Cơng chúa trở về cung điện và cho gọi
chàng ngốc tới.
– Ngươi có biết làm thế nào để cung điện của ta thật đẹp khơng! Ngày mai hồng tử
sẽ lại tới. Ta muốn dành cho chàng một sự ngạc nhiên.
– Thưa cơng chúa… hồng tử… à vâng thưa cơng chúa, tơi sẽ trang trí cung điện của
cơng chúa bằng tất cả hoa hồng trong vườn. Cung điện của công chúa sẽ trở thành
cung điện hoa hồng.
– Một ý tưởng tuyệt vời! Ngươi cũng không ngốc lắm đâu! Nhưng ta sợ ngươi sẽ
khơng thể làm xong nó trong đêm nay.
Rồi một buổi sáng sớm khi cơng chúa thức dậy, có ai đó đã đặt sẵn bên của sổ một
bơng hoa hồng tuyệt đẹp. Cơng chúa ngắm nhìn bơng hoa và chợt nhớ tới thằng ngốc.
“Một năm rồi Stupid không mang hoa tới…”. Công chúa trở lại vườn hoa của thằng
ngốc. Trước mắt công chúa không phải là những gốc cây trơ trụi mà là muôn ngàn
những bông hồng rực rỡ. Thằng ngốc vẫn lúi cúi bên những khóm hoa hồng. Thằng
ngốc nhìn thấy cơng chúa và một lần nữa nó lại đánh rơi bình tưới hoa:
– Xin lỗi cơng chúa! Tôi đã cố hết sức nhưng không thể làm cho vườn hoa đẹp như
xưa.
ngốc cố làm cho cơng chúa vui những lúc cơng chúa ở bên nó. Có một lần thằng ngốc
nói với cơng chúa về ý nghĩa của các loài hoa:
– Hoa hồng bạch là tình bạn chân thành, hồng nhung là tình yêu nồng thắm, hồng
vàng là…
– Vậy cịn hồng xanh, nó tượng trưng cho điều gì?
– Hồng xanh là tình yêu bất diệt! Thưa cơng chúa,nhưng nó khơng có thật.
– Vậy tại sao nó lại tượng trưng cho tình u bất diệt?
– Đó là một huyền thoại, thưa cơng chúa. Người ta nói rằng nếu ta trồng một cây hoa
hồng bằng cả trái tim dành cho người mình u thương thì nó sẽ nở ra một bơng hoa
hồng xanh. Đó là bơng hoa có phép mầu, nó sẽ cho một điều ước..
– Ta sẽ ước chiến tranh kết thúc và hoàng tử sẽ trở về bên ta…
– Stupid! Ngươi đang nghĩ gì vậy. Ta nói cho ngươi biết điều này nhé: Huyền thoại
mà ngươi đã nói với cơng chúa là có thật đấy.
– Sao cơ? Thế nghĩa là hoa hồng xanh là có thật. Ngươi biết làm thế nào để tạo ra hoa
hồng xanh phải không?
– Ta biết… Nhưng ta khơng thể nói cho ngươi được.
– Tại sao chứ? Ta xin ngươi đấy
– Stupid à.. Ngươi thật là ngốc quá, ngươi làm tất cả là vì cái gì chứ?- Ta… Ta muốn
cơng chúa có bơng hoa hồng xanh. Ta muốn ước mơ của công chúa trở thành sự thực.
Ta khơng muốn thấy cơng chúa buồn…
– Ơi Stupid! Ta khơng muốn nói cho ngươi một chút nào, nhưng thơi được rồi, nếu
ngươi thực sự muốn có một bơng hoa hồng xanh, ta sẽ chỉ cho ngươi cách…
Và hoa hồng ghé tai thằng ngốc thì thầm điều gì đó mà chỉ có thằng ngốc nghe rõ.
Khn mặt thằng ngốc bỗng ngẩn ngơ đến khó hiểu. Rồi người ta thấy thằng ngốc
ngước nhìn bầu trời đầy sao và mỉm cười… Sáng sớm hơm sau khi cơng chúa vừa
thức dậy thì người hầu của nàng đã chạy vào:
– Thưa công chúa, thật không thể tin được, người hãy ra mà xem, cây hoa mà công
chúa trồng đã nở một bông hoa màu xanh.
– Thưa cơng chúa! Hồng tử đã thắng trận trở về. Có lẽ hoa hồng xanh đã biết truớc
điều ước của nàng nên không cần công chúa phải nói ra.
Cơng chúa băng qua quảng trường rộng mênh mơng để đến bên cổng thành. Quả