ẢNH HƯỞNG CỦA BẢN SẮC GIỚI TRONG VIỆC GIÁO DỤC ĐẠO ĐỨC
CHO CON CÁI Ở TUỔI VỊ THÀNH NIÊN VÀ SỰ PHÂN CÔNG VAI TRÒ
GIỮA NGƯỜI CHA VÀ NGƯỜI MẸ:
4.1. Sự phân biệt con trai và con gái trong nội dung giáo dục đạo đức.
Trong xã hội truyền thống, việc giáo dục đạo đức cho con cái đã có sự phân
công vai trò một cách riêng rẽ giữa người cha và người mẹ. Sự phân công vai trò
này dựa trên cách nhìn nhận của xã hội về bản sắc giới và vai trò giới của cá nhân.
Sự nhìn nhận này tạo nên những người phụ nữ và những người nam giới có bản sắc
giới và vai trò giới rất riêng biệt trong từng lĩnh vực của đời sống gia đình bao gồm
cả việc giáo dục đạo đức cho con cái. Người cha đảm nhận trách nhiệm dạy con
Chữ - Nghĩa, người mẹ đảm nhận việc dạy con Công - Dung - Ngôn - Hạnh. Cũng
chính sự nhìn nhận một cách phân biệt của xã hội về hai giới nên ngay cả những
đứa con trai và con gái cũng phải đón nhận sự giáo dục một cách rất phân biệt. Con
trai học từ cha còn con gái là do mẹ dậy. Và những nội dung giáo dục phù hợp với
giới tính của đứa con sẽ được người cha và người mẹ truyền dạy để sao cho chúng
có thể nhận thức được chúng thuộc về giới nam hay giới nữ và sử xự sao cho phù
hợp với nền văn hoá, phù hợp với những gì mà xã hội của chúng mong đợi. Sự
phân biệt này không chỉ dẫn tới sự phân công vai trò giữa người cha và người mẹ
mà còn tạo nên sự bất bình đẳng cho cả những đứa con trai và đứa con gái.
Ngày nay, xã hội đã có những nhìn nhận tiến bộ hơn về vấn đề giới. Mối
quan hệ giới trong gia đình phần nào đã được cải thiện. Trong việc giáo dục đạo
đức cho con cái sự phân biệt con trai và con gái không còn phổ biến ở toàn xã hội
như trước nữa. Trong số 180 người được hỏi, tỉ lệ phần trăm các bậc cha mẹ trả lời
là không phân biệt con trai và con gái trong việc giáo dục đạo đức tuổi vị thành
niên là 42,4%.
Những người trả lời là không phân biệt đều đưa ra câu trả lời là họ quan
niệm “con trai cũng như con gái, con nào cũng là con, con nào cũng do mình sinh
ra” hay “ con trai và con gái sau này đều lãnh trách nhiệm như nhau” và “ con trai
và con gái đều phải bình đẳng”. Từ các câu trả lời cho các câu hỏi mở “ tại sao lại
không phân biệt con trai và con gái trong việc giáo dục đạo đức cho trẻ vị thành
niên ?” chúng tôi đã tổng hợp một cách khách quan và rút ra được những nguyên
theo họ, những phẩm chất này rất cần thiết cả đối với con trai và con gái trong xã
hội ngày nay.
Chúng tôi nêu ra một số phẩm chất đạo đức được coi là của một con người
mới trong xã hội ngày nay và hỏi “ có cần thiết phải giáo dục cho cả con trai và
con gái không? Tại sao?” thì được ông N.V.B, 50 tuổi là kế toán, bất ngờ hỏi lại “
thế theo cháu thì con gái thời nay có cần phải năng động sáng tạo không?”. Ông
cho biết “ Bác nghĩ con gái bây giờ càng cần có những phẩm chất đó. Con trai từ
xưa đến nay đã vốn không bị bó buộc rồi nên nó rất có nhiều cơ hội ngoài xã hội,
còn con gái thời xưa cứ bị bó buộc trong gia đình, bây giờ xã hội đã bình đẳng hơn
thì con gái càng phải năng động sáng tạo thì mới tìm được cơ hội tốt cho mình
chứ.”
“Xã hội càng phát triển, càng cần phải bình đẳng nam nữ, không nên phân
biệt con trai hay con gái mà cần phải giáo dục cho cả con trai và con gái như nhau.
Nếu không dạy cho con gái những đức tính đó thì mãi mãi con gái không theo kịp
con trai đâu . . .”
(Bà V.K.O , 43 tuổi, công tác tại Ngân hàng Ngoại thương.)
“ Thời buổi này gái cũng như trai, con nào mà chả phải ra ngoài xã hội để
làm việc nên con nào cũng phải dậy những phẩm chất đấy hết cháu ạ...”
(Ông N.V.T, 50 tuổi, buôn bán, phường Thịnh Quang.)
Như vậy, trong quan niệm của mình các bậc cha mẹ cũng đã dần xoá bỏ
được nếp nghĩ về sự phân biệt con trai và con gái. Tuy nhiên, trong số 180 người
được hỏi, tỉ lệ % người trả lời là phân biệt con trai hay con gái trong việc giáo dục
đạo đức cho con cái ở tuổi vị thành niên chỉ chiếm 42,5%. Tỉ lệ cha mẹ trả lời là có
phân biệt con trai và con gái vẫn cao hơn, số liệu mà chúng tôi thu được là 57,2%.
Như vậy, trong việc giáo dục đạo đức cho con cái ở tuổi vị thành niên, các bậc cha
mẹ vẫn phân biệt giáo dục cho con trai riêng và giáo dục cho con gái riêng. Các lý
do mà họ đưa ra chủ yếu liên quan đến hai khía cạnh là: sự phát triển không đồng
đều giữa con trai, con gái trong độ tuổi vị thành niên và sự khác biệt về những
phẩm chất, tính cách giới. Các nhà Xã hội học nghiên cứu về Giới cho rằng giai
đoạn từ 13- 17 tuổi - tuổi vị thành niên được coi là giai đoạn quan trọng trong quá
giáo dục đạo đức cho con cái thể hiện ở sự phân biệt giáo dục giữa con trai và con
gái trong những nội dung giáo dục.