<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
<b>Tập làm văn lớp 4 tuần 12: Bài kiểm tra viết (Kể chuyện)</b>
<b>Đề bài gợi ý (SGK Tiếng Việt 4 tập 1 trang 124)</b>
<b>Câu 1.</b> Kể một câu chuyện em đã được nghe hoặc được đọc về một người có
tấm lịng nhân hậu.
<b>Câu 2.</b> Kể lại câu chuyện Nỗi dằn vặt của đrây-ca bằng lời của cậu bé
An-đrây-ca.
<b>Câu 3.</b> Kể lại câu chuyện "Vua tàu thủy " Bạch Thái Bưởi bằng lời của một
chủ tàu người Pháp hoặc người Hoa.
<b>Trả lời:</b>
<b>Đề 1. Kể một câu chuyện em đã được nghe hoặc được đọc về một người có</b>
<b>tấm lịng nhân hậu</b>
<b>Bài tham khảo</b>
Thầy thuốc giỏi cốt nhất ở tấm lòng Cụ tổ bên ngoại của Trừng", người họ
Phạm, húy là Bân, có nghề y gia truyền, giữ chức Thái y lệnh để phụng sự Trần
Anh Vương.
Ngài thường đem hết của cải trong nhà ra mua các loại thuốc tốt và tích trữ lúa
gạo. Gặp kẻ tật bệnh cơ khổ, ngài cho ở nhà mình cấp cơm cháo, chữa trị. Dầu
bệnh có dầm dề máu mủ, ngài cũng không hề né tránh. Bệnh nhân tới chữa đến
khi khỏe mạnh rồi đi. Cứ như vậy, trên giường không lúc nào vắng người.
Bỗng liền năm đói kém, dịch bệnh nổi lên, ngài dựng thêm nhà cho những kẻ
khốn cùng đói khát và bệnh tật đến ở, cứu sống hơn ngàn người. Ngài được
người đương thời trọng vọng.
(1) Trừng: tức Hồ Nguyên Trừng.
(2) Húy: ở đây là tên của người đã chết, thường kiêng khơng nói đến.
(3) Gia truyền: truyền từ đời này sang đời khác trong phạm vi gia đình.
(4) Thái y lệnh: chức quan trơng coi việc chữa bệnh trong cung vua.
(5) Phụng sự: phục vụ hết lòng.
16) Trần Anh Vương tức Trần Anh Tông, làm vua từ năm 1293 đến năm 1314
(Vương: vua; tức cao nhất trong triều đình ngày xưa).
17) Cơ khổ: đói khổ (cơ: đói).
(8) Trọng vọng: hết sức coi trọng và ngưỡng mộ.
(9) Quý nhân: ở đây có nghĩa là người ở bậc cao sang và được tơn kính.
(10) Vương phủ: nơi ở và làm việc của các bậc vua chúa, quý tộc phong kiến
xưa.
(11) Trung sứ: một chức quan phục vụ công việc của triều đình.
(12) Tiểu thần: người bề tơi ở bậc nhỏ, thấp, nói theo kiểu nhún nhường.
(13) Chúa thượng: từ dùng để gọi vua chúa một cách tơn kính thời phong kiến.
(14) Yết kiến: ra mắt người bề trên.
(15) Lương y: thầy thuốc giỏi.
(16) Con đỏ: dịch nghĩa hai từ xích tử mà ngày xưa vua chúa dùng để chỉ
- Khơng, con khơng có lỗi, chẳng thuốc nào cứu ơng được. Ơng đã ngừng thở
từ khi con ra khỏi nhà.
Nghe mẹ nói thế nhưng tơi ln dằn vặt trong lịng. Chỉ vì tơi ham mê bóng đá,
mua thuốc về chậm nên ơng mất. Cả đêm đó, tơi ngồi khóc rấm
- Giá như tôi đừng ham chơi, mua thuốc về kịp thì ơng tơi cịn sống thêm được
ít năm nữa.
Dù dằn vặt và nghiêm khắc với lỗi lầm của bản thân mình thì ơng tơi cũng
khơng cịn sống nữa. Tơi đã rút ra bài học đầu đời thật cay đắng.
<b>Bài tham khảo 2</b>
Các bạn thân mến của tôi. Tôi là An-đrây-ca. Tôi xin kể với các bạn một câu
chuyện của tơi mà cho mãi đến bây giờ nó vẫn cứ dằn vặt tơi, vì tơi là một kẻ
có lỗi trong chuyện này.
Hồi ấy, tơi mới lên chín, sống với mẹ và ơng. Ơng tơi đã 96 tuổi nên rất yếu.
Vào một buổi chiều nọ, ơng tơi nói với mẹ tơi rằng: “Con ơi! Bố thấy khó thở
lắm!”. Nghe ơng tơi nói vậy, mẹ tơi liền bảo tơi đi mua thuốc cho ông uống.
Tôi nhanh nhẹn đi ngay. Dọc đường tôi gặp mấy đứa bạn thân, chúng rủ tơi
cùng đá bóng. Tơi nhập cuộc và say sưa chơi bóng cùng chúng bạn đến khi sực
nhớ lời mẹ dặn tôi vội vàng chạy đi mua thuốc.
Các bạn biết không? Khi tôi vừa mới bước vào phịng ơng nằm. Tơi thấy mẹ tơi
đang gục xuống người ơng khóc nức nở. Ơng tơi đã qua đời. Tôi hốt hoảng, hai
chân khuỵu xuống. Tôi nghĩ “Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm
mà ơng chết”. Tơi ịa khóc và kể hết mọi việc cho mẹ nghe. Mẹ tôi xoa đầu tôi,
an ủi.
Thấy vậy, tôi thầm nghĩ:
- Anh ta chỉ sống được non tháng thôi. Khách đâu mà chở?
Lạc Long, Hồng Bàng, Trưng Trắc, Trưng Nhị,... Anh còn mua nhiều xưởng
sửa chữa tàu, mỗi xưởng đều có kĩ sư giỏi trơng nom.
Với ý chí vươn lên, Bạch Thái Bưởi nhanh chóng trở thành bậc anh hùng kinh
tế. Anh như một vị vua trong giới doanh nhân phục vụ đường biển.
Tơi thật khâm phục ý chí, nghị lực và cách làm việc của anh.
<b>Bài tham khảo 1 - Lời của chủ tàu người Hoa</b>
Tôi là một chủ tàu người Hoa, làm việc tại đất Việt. Những năm trước đây,
ngành đường thủy của Việt Nam còn kém phát triển nên người Hoa chúng tôi
làm chủ cả một vùng sông nước ở Bắc Bộ.
trải qua đủ các nghề: bn gỗ, bn ngơ, lập nhà in, khai thác mỏ...Có lúc mất
trắng nhưng anh vẫn khơng hề nản chí, tiếp tục cố gắng.
Giờ đây, từ một cậu bé nghèo, sau mười năm vất vả cố gắng lập nghiệp, Bạch
Thái Bưởi đã trở thành một người thành đạt và được nhân dân q mến vì lịng
u nước của mình. Anh cịn được mọi người xưng tụng là “một bậc anh hùng
kinh tế”.
>> Chi tiết: Kể lại câu chuyện “Vua tàu thủy” Bạch Thái Bưởi bằng lời kể
của một chủ tàu người Hoa hoặc người Pháp