Những bài văn hay của học sinh tiểu học
Đội tuyển học sinh giỏi tiểu học huyên lạng giang
Năm học 2005 - 2006
Đề 1 : Em đã đợc học bài thơ Tre Việt Nam của nhà thơ Nguyễn Duy (Tiếng Việt 5.
tập 1). Dựa vào cảm nhận của nhà thơ về cây tre Việt Nam , em hãy viết bài văn tả cây
tre với những cảm xúc của riêng mình.
Bài làm
Bao quanh làng em là luỹ tre xanh mát.Em cũng không biết luỹ tre này có từ bao giờ,
chỉ nghe ngời làng bảo nhau: Luỹ tre này đẫ có từ những năm đánh Mĩ.
Nhìn từ xa, luỹ tre nh một bức tờng thành vững chắc che chở, bao bọc cho làng. Bức t-
ờng ấy đợc tạo nên từ hàng trăm cây tre mảnh mai, gầy guộc nhng đầy sức sống. Đất
làng em cũng chẳng màu mỡ gì, chỉ toàn những loại đất cằn, bạc màu, sỏi đá. Vậy mà,
cây tre vẫn sống, vẫn cứ lên xanh tốt, quanh năm tre vẫn cứ xanh. Thân cây tre cao vút,
vơn thẳng tới trời xanh. Trên cái thân mảnh mai ấy có bao nhiêu là cái đốt, cái gióng tre
trông nh những cái đốt mía, gióng mía khổng lồ. Mỗi khi nhìn những cái đốt tre ấy, em
lại nhớ đến anh trai cày trong truyện Cây tre trăm đốt với câu thơ Chăm làm thì đợc
áo cơm cửa nhà của nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ. Thân tre làng em không mang màu xanh
nh những cây tre ở nơi khác, tre làng em có màu hơi vàng. Dân làng em bảo: Những cây
tre này phải chịu đng nắng gió, sơng đêm nh dân làng em một nắng hai sơng vậy. Dới
cái thân tre vàng óng, cao vút ấy là những cái gốc sần sùi, tua tủa những cái rễ con
con.Những cái rễ tre nổi lên mặt đất trông nh lũ giun con bò lổm ngổm. Không ai đếm
đợc tre có bao nhiêu rễ, chỉ biết rằng hàng triệu cái rễ ấy ngày ngày chắt chiu màu mỡ để
nuôi cây xanh tơi. Bên cạnh mấy gốc tre già, những cái măng đang mọc lên. Cây măng
nào cũng mập, bụ bẫm và nhọn hoắt nh những cây chông. Cây măng nào cũng mặc chiếc
áo cộc màu xanh xám. Chắc đó chính là cái áo mà tre mẹ đã nhờng cho chúng, để che
ấm những đứa con non nớt. Trên chiếc áo đó có rất nhiều những lông tơ. Động tay vào
những cái lông ấy là sẽ bị ngứa ngay. Lứa măng anh chị đã lớn, lứa măng em lại đang
sinh ra. Mùa tre đẻ măng cũng là mùa xuân ấm áp. Từ những cái đốt tre mọc ra tua tủa
các cành to, cành nhỏ. Trên cái tay tre ấy có vô số cái gai nhọn. Những cái tay ấy cứ
đan vào nhau, giằng níu nhau làm cho tre đứng vững trong gió bão. Càng gần lên ngọn,
tre càng nhiều lá. Chiếc lá tre cũng mỏng mảnh, nhỏ bé suốt ngày ca hát rì rào. Thỉnh
ăn hộ vậy.
Nói rồi, tôi lấy đĩa canh của Sếu và liếm sạch luôn. Sếu không hề nói gì, cùng tôi dọn
dẹp rồi ra về.
Chủ nhật tuần sau đó, chúng tôi lại đợc nghỉ học. Tôi nhận đợc lời mời của Sếu: Cậu
đến nhà mình chơi và dùng bữa nhé, không đợc từ chối đâu đấy ! Tôi nghĩ : Hôm nay
chắc là mình sẽ phải nhịn đói đây. Nhng biết đâu đấy, cứ đi xem sao ! Tôi đến nhà Sếu,
Sếu vui mừng, niềm nở ra đón. Tôi vẫn bình thản, vì tôi cha biết Sếu xử xự thế nào với
tôi đây. Tôi ngồi vào bàn ăn, Sếu bng ra một lọ canh súp. Cái cổ lọ cao thế kia thì tôi
làm sao mà liếm đợc thức ăn. Biết ngay mà, Sếu sẽ chơi khoăm tôi đây mà. Sếu vẫn vui
vẻ :
- Bạn yên tâm. Hôm nay chúng mình sẽ liên hoan mừng mình đợc khen là học sinh tiên
tiến nhé.
Tôi vẫn hoài nghi. Thế rồi Sếu vào trong nhà bng ra một đĩa súp to đầy. Sếu nói :
- Đây, phần của cậu đây. mình để đến bây giờ mới mang ra cho nóng. Cậu ăn ngon
miệng nhé.
Tôi hết sức ngạc nhiên vì việc làm của Sếu. Sếu thấy vậy cũng ngạc nhiên nhìn tôi hỏi :
- Cậu đang nghĩ gì vậy ? Cậu ăn đi chứ !
- à không. Mà thôi chúng ta ăn đi !
Tôi và Sếu bắt đầu ăn. Vừa ăn, tôi vừa nghĩ, nghĩ mãi mà không ra. Tại sao Sếu lại làm
nh vậy ? Lúc hai đứa đã no nê, tôi mới hỏi Sếu :
- Này, bạn Sếu ơi, sao bạn không làm nh tớ hôm trớc mà lại đối xử với tớ tốt nh vậy ?
Sếu từ tốn đáp :
- Mình và cậu là bạn thân mà. Sao mình lại có thể làm nh cậu hôm trớc đợc. Chả lẽ cậu
không hiểu mình sao ?
Từ ngạc nhiên, tôi cảm thấy ngợng ngùng và xấu hổ. Tôi nghẹn ngào nói với Sếu :
- Cậu tha lỗi cho mình nhé. Mình có lúc đã nghĩ sai về cậu. Bây giờ thì mình hiều rồi :
Cậu lúc nào cũng là ngời bạn tốt với mình.
Sếu nói :
- Mình không để bụng đâu. Nhng từ nay về sau, cậu không đợc làm nh vậy nữa đâu
nhé !
tiếng hát của cô giáo Hà Loan với bài Bài ca ngời giáo viên nhân dân. Tiếng hát của cô
trong trẻo lay động lòng ngời. Nghe cô hát, em muốn sau này đợc làm giáo viên nh cô,
đi gieo mầm cách mạng, làm chiến sĩ văn hóa. Bài hát kết thúc trong tiếng vỗ tay
nhiệt liệt. Sau đó là các tiết mục của các em nhỏ lớp Một, lớp Hai. Các em biểu diễn thật
hồn nhiên, ngộ nghĩnh. Mọi ngời đôi khi cứ cời bò ra khi có một em bé vừa diễn vừa
quệt mũi, dụi mắt. Đến tiết mục của anh Bí th Đoàn xã, anh làm điệu bộ và mấy câu hài
hớc làm các thầy cô và chúng em cời rộ lên.Rồi anh trình bày bài thơ Tấm lòng nhà
giáo . Bài thơ là lời tâm sự của những cô giáo trẻ. Em không nhớ lời thơ nhng em rất
xúc động khi nghe bài thơ đó. Cuối cùng là bài hát tập thể của lớp em Những bông hoa,
những bài ca. Chúng em cầm tay nhau hát những lời chân thành nhất chúc mừng các
thầy, các cô luôn mạnh khỏe, luôn yêu đời, yêu trò để mỗi năm các thầy cô lại gặt hái đ-
ợc nhiều thành tích . Cả thầy Hiệu trởng, cô giáo chủ nhiệm lớp em cùng hoà vào hát.
Giọng của trò thì trong, giọng của thầy thì trầm hoà vào nhau nh một bản hợp xớng,
nghe thật lạ.
Buổi biểu diễn văn nghệ kết thúc. Một tiếng bục, pháo hoa giấy bung lên đủ các màu
sắc sặc sỡ. Mọi ngời nhảy cẫng lên vì sung sớng. Các thầy cô tơi cời chúc nhau, các học
sinh vây quanh thầy cô. Buổi biểu diễn thật nghiêm trang và xúc động.
Buổi biểu diễn văn nghệ đã để lại trong em một ấn tợng khó quên. Tình thầy trò, tình
bạn dới mái trờng mãi mãi là những kỉ niệm sâu sắc trong cuộc đời. Em mong có những
buổi lễ kỉ niêm cũng nh buổi biểu diễn văn nghệ bổ ích nh thế này để chúng em lại đợc
thởng thức những tiết mục văn nghệ hấp dẫn.
(Bài làm của em Đỗ Thi Trang Học sinh Tr-
ờng Tiểu học Xuân Hơng 2)
Đề 4 : Mẹ dang đôi cánh Bây giờ thong thả
Con biến vào trong Mẹ đi lên đầu
Mẹ ngẩng đầu trông Đàn con bé tí
Bọn diều bọn quạ Líu ríu theo sau
(Phạm Hổ)
Dựa vào đoạn thơ trên, em hãy tả đàn gà con đang theo mẹ đi kiếm mồi.
Bài làm
mẹ, có con nghịch ngợm nhảy cả lên lng mẹ, lim dim ngủ. Vài con vẫn nhởn nha chơi
xung quanh. Bỗng cục, quác, cục.., tiếng kêu thất thanh của gà mẹ làm đàn gà con
nhớn nhác. Chúng sợ hãi chạy lủi vào trông đôi cánh của gà mẹ. Tiếng chiếp, chiếp im
bặt. Thì ra gà mẹ phát hiện thấy có bóng con diều hâu hay con quạ bay qua. Nhng mọi
chuyện đã qua đi. Gà mẹ lại dẫn gà con đi kiếm mồi, lại dạy con những bài học vỡ lòng
về cách bới đất, cách bắt những con giun, con dế. Và miệng chị cứ luôn luôn nhắc nhở
con :
- Cục, cục, đừng đi xa mẹ quá, các con nhé !
Em yêu đàn gà nhà em quá. Chúng cứ hồn nhiên nh những đứa trẻ. Nhìn gà mẹ đa đàn
con đi kiếm ăn, em cảm thấy ở loài vật, tình mẫu tử cũng nh con ngời chúng ta vậy. Mẹ
em bảo : Lứa gà này, con cố gắng chăm sóc cho tốt, mẹ sẽ mua cho một bộ quần áo
đẹp.
Đề 5 : Em đã từng đợc bạn bè hoặc ngời thân tặng hay cho một con vật. Hãy viết bài văn
tả lại con vật đó và nêu cảm nghĩ của em.
Bài làm 1
Meo, meo, meo, hôm nào cũng vậy, cứ khi em ngồi vào bàn học bài là chú Miu lại
đến nằm dụi đầu vào chân em. Đó là chú mèo mà bà ngoại em đã đem cho nhà em hồi
em tròn tám tuổi.
Ngày bà ngoại cho, con mèo chỉ bằng chai nớc khoáng nhỏ. Nay nó đã to phải bằng cái
chai Cô-ca đại rồi. Toàn thân chú đợc bao phủ một màu vàng, điểm thêm và vệt trắng
làm cho chiếc áo của chú lại càng thêm đẹp.Cái đầu của chú to hơn quả bóng ten-nít một
chút.Đôi mắt tròn nh hai hòn bi ve và sáng nh đèn pha. Cái mũi phơn phớt hồng, lúc nào
cũng ơn ớt nh ngời bị cúm sổ mũi vậy. Cái tai của chú mới thính làm sao ! Chỉ một tiếng
động nhỏ, chú đều phát hiện đợc đó là tiếng gì, có cần phải giải quyết hay không. Cái tai
và cái mũi đó chính là cái ra-đa của chú để phát hiện những tên chuột láu lỉnh hay phá
hoại, ăn trộm thóc gạo của ngời. Cổ Miu đợc quàng một chiếc khăn màu trắng đục. Bốn
cái chân không cao lắm so với thân hình chú nhng lại chạy rất nhanh. Dới bàn chân là
một lớp thịt dày, mịn, màu hồng nhạt. Bà em bảo những miếng thịt đó giúp Miu di
chuyển nhẹ nhàng, không gây một tiếng động nhỏ, làm cho nhiều chú chuột không ngờ.
Những chiếc vuốt của chú rất nhọn và sắc. Đã có lần, những chiếc vuốt đó đã để lại đấu