Tầm Tần Ký
Hồi 233
Còn lại một đường
Hạng Thiếu Long sợ để lộ thân phận, vội vàng đi về hướng cửa bắc.
Nếu gã đoán không lầm, những đứa trẻ này kêu gã là kẻ cướp, bởi lẽ
thấy hình gã trong bảng cáo thị mới có phản ứng như thế Giờ đây gã đã
trở thành kẻ địch của người Ngụy. Nếu như bọn trẻ về nhà báo với cha
mẹ rằng đã từng thấy gã, thì chỉ trong chốc lát thôi, cả thành Ðại Lương
sẽ kinh động.
Giờ đây nếu gã không lập tức rời khỏi thành Ðại Lương thì sau này có
cánh cũng khó bay.
Lúc này gã chỉ biết trách mình sơ ý, may mà trời bắt đầu kéo mây, cửa
thành đang ở trước mặt, hoa tuyết bay đầy trời.
Khi đến chỗ có thể quan sát cửa thành, gã nấp vào một cây đại thụ bên
đường, chờ cơ hội ra khỏi thành.
Có khoảng ba mươi tên lính đang kiểm tra người và xe ra vào thành,
song cũng không ngặt nghèo lắm. Hạng Thiếu Long yên tâm chờ đợi.
Nếu gặp đoàn xe la lần trước, gã cũng dễ dàng rời khỏi thành.
Chỉ tiếc là nửa canh giờ nhưng không thấy đoàn xe la ra ngoài thành,
chỉ có mấy tên thương lái mà thôi.
Giờ đây khí trời rất lạnh, quả thật không tiện ra ngoài, người ra vào ít
cũng là chuyện hợp lý, lúc này có tiếng vó ngựa gấp gáp vang lên.
Một toán khoảng một trăm ky binh từ trong thành chạy đến, ra khỏi
thành thì xuống ngựa, dáng vẻ như gặp phải đại địch.
Trong gió tuyết, Hạng Thiếu Long nghe loáng thoáng có người nhắc
đến tên mình.
Lòng gã chùng xuống.
Chuyện gã không mong đợi nhất cuối cùng đã xảy ra.
Người Ngụy đã biết gã vào thành, mà gã thì không thể ra khỏi thành lúc
này.
Tuyết càng lúc càng rơi nhiều.
quân phủ.
Hạng Thiếu Long hít sâu một hơi, chạy ra bức tường ở sân sau, gã đu
tường mà vào, khẳng định không có chó dữ mới nhảy xuống đất.
Gã không gấp đi tìm Long Dương quân, nhìn rõ tình thế trong sân, thì
mới chọn một cây đại thụ mọc gần bức tường rồi trèo lên, bắn ra móc
câu gắn vào bức tường, sau khi sắp xếp mọi thứ mới đặt thanh huyết
lãng, trủy thủ cùng những thứ lặt vặt khác trên cành cao của cây đại thụ
rồi nhảy xuống đất, chạy thẳng một mạch đến hoa viên nhà sau. Vì
tuyết rơi nhiều, cho nên mọi người đều nấp trong nhà khiến gã di
chuyển thuận lợi vô cùng.
Gã băng qua hoa viên, đi theo con đường lát đá, chạy qua một cây cầu
đá, đến trước một tòa lầu cao.
Chỉ nhìn thấy tòa lầu ba tầng này, và khí thế hơn người ấy thì biết đây
chính là nơi Long Dương quân nghỉ ngơi.
Lúc này đã đến nửa đêm, nhưng tòa lầu này vẫn còn phát ra ánh sáng,
gã có thể nghe loáng thoáng tiếng người truyền ra.
Hạng Thiếu Long khiễng chân nhìn vào một cánh cửa sổ. phía trong là
một căn đại sảnh, có hai tên gia đồng đang đứng ngáp ngoài cửa sổ,
thấy cảnh này thì biết ngay Long Dương quân vẫn chưa về, cho nên hai
tên nha đầu mới cố gắng chống mắt để chờ chủ nhân.
Tin gã đến Ðại Lương, Long Dương quân đương nhiên đã biết, lúc này
chắc y đang bàn bạc với Ngụy vương trong hoàng cung.
Hạng Thiếu Long trầm ngâm giây lát rồi hạ quyết tâm leo lên, đến tầng
cao nhất thì đẩy cửa sổ mà vào, đến căn phòng mà gã cho rằng đó là
phòng ngủ của Long Dương quân.
Căn phòng được bố trí như là phòng ngủ của nữ nhân, bức trướng trên
giường phủ xuống, lại còn có cả hương thơm nữa, hiến cho căn phòng
ngập tràn xuân ý.
Ðến gần cửa sổ có ngọn đèn dầu, trong phòng sắp xếp rất tao nhã, trên
tường có treo cả bảo kiếm, rõ ràng chủ nhân là người có tinh thần
Long Dương quân hơi giật mình, cúi đầu nói, „Cho dù có lấy mạng này
thì ta đối với Thiếu Long cũng không hề bất nghĩa."
Hạng Thiếu Long nói, „Quân thượng quả nhiên không khiến Hạng
Thiếu Long này thất vọng, giờ đây ta ở Ðại Lương không ai thân thích
chỉ có quân thượng mới có cách đưa ta ra khỏi thành mà thần không
biết quỷ không hay."
Long Dương quân nói, „Huynh muốn đi về đâu?"
Hạng Thiếu Long trầm ngâm, trả lời, „Tại hạ muốn đến nước Triệu, tại
hạ rất hiểu tình hình ở đó, muốn về nước Tần sẽ dễ dàng hơn nhiều. À
này, có thể cho ta một ít thức ăn không?"
Long Dương quân trả lời, „Chuyện này thì dễ, ta sẽ căn dặng bọn hạ
nhân làm một ít thức ăn, cứ bảo làm cho ta là xong.
Hạng Thiếu Long nói, „Ðừng kinh động bất cứ ai, chỉ cần một ít nước