Tầm Tần Ký
Hồi 252
Hai thiếu nữ gặp nhau
Sau khi Long Dương quân đi, Phụng Phi sai người tìm gã.
Hạng Thiếu Long đi theo sau Tiểu Bình Nhi, đến nội sảnh, sau nhiều
ngày không chịu nói chuyện cùng gã, hôm nay Tiểu Bình Nhi đột nhiên
vui vẻ nói, „Té ra ngươi là người thích nam phong chứ không yêu nữ
sắc, Tiểu Bình Nhi đành phải bỏ ý định này."
Hạng Thiếu Long không hiểu nên cười hay nên khóc biết rõ rằng không
nên phủ nhận, lại không thể không phủ nhận thở dài mà rằng, „Sự thực
như thế nào, Tiểu Bình tỷ rốt cuộc sẽ có một ngày hiểu ra. Nhưng tại hạ
có một điều không biết, Tiểu Bình tỷ chẳng phải sẽ cùng tuyến người
với đại tiểu thư hay sao? Vì cớ gì mà hình như... hình như...“
Tiểu Bình Nhi che miệng cười, „Có phải ngươi muốn nói tại sao ta hình
như muốn tìm ngươi để lấy hay không? Sự thực ta chưa bao giờ nghĩ
rằng sẽ gả cho ngươi, chỉ là không hài lòng vì ngươi không coi người ta
ra gì mà thôi. Tiểu thư thường nói lần đầu tiên của nữ nhân là quan
trọng nhất, nhất định phải tìm một người có lòng thương hoa tiếc ngọc
mới được. Ta đương nhiên không thể rời xa tiểu thư! Nhưng sự thực
tiểu thư lại trả tự do cho ta."
Hạng Thiếu Long giật thót người, „Nếu mang thai thì thế nào?"
Tiểu Bình Nhi hơi đỏ mặt nói, „Ðiều đó cần gì ngươi quan tâm, trong
đoàn ai mà không biết thuật phòng tránh thai.
ô, ngươi vẫn còn có hứng thú với nữ nhân hay sao? Tại sao hỏi những
chuyện đáng hổ thẹn như thế?"
Hạng Thiếu Long thấy nàng cho rằng mình chỉ yêu nam chứ không yêu
nữ, thầm nghĩ lần này có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không
sạch, chỉ đành im lặng.
Trong sảnh bày đầy nhạc khí, nhưng ngoài Phụng Phi thì chẳng có ai,
sau khi Tiểu Bình Nhi lui ra, Hạng Thiếu Long ngồi xuống bên cạnh
Phụng Phi nói, „Trước đây đại tiểu thư có gặp Thạch Tố Phương
tìm đến."
Hạng Thiếu Long buồn cười trong lòng, cố ý trêu nàng, „Ðiều đó chẳng
có vấn đề gì cả, chỉ cần thông báo cho Ô gia, họ sẽ đến bảo vệ cho đại
tiểu thư."
Phụng Phi đỏ mặt nói, „Vạn lần không thể, chuyện ta và chàng chẳng ai
biết cả, đến lúc ấy hãy nói!"
Hạng Thiếu Long buông tha cho nàng nói tiếp, „Có lẽ Thạch Tố
Phương cũng đã đến, tại hạ ra ngoài cổng đón tiếp nàng, đại tiểu thư có
gì căn dặn nữa chăng?"
Phụng Phi hỏi lại, „Ðêm nay có chuyện gì khác nữa sao?"
Hạng Thiếu Long lắc đầu, „Ðêm nay tại hạ phải đi bái phỏng Giải Tử
Nguyên!"
Phụng Phi nói, „Không còn chuyện gì nữa, ta vốn muốn ngươi đi cùng
ta đến hoàng cung dự buổi tiệc đón tiếp Lã Bất Vi của Tề vương và
Ðiền Ðan."
Hạng Thiếu Long thầm kêu nguy hiểm, từ lúc bị Long Dương quân và
Lý Viên nhận ra, gã không còn lòng tin đối diện với Lã Bất Vi nữa.
Khi Tiêu Nguyệt Ðàm thay đổi dung mạo cho gã, không hề nghĩ rằng
gã sẽ đối diện hai người kia, cho nên cũng không thể trách y được.
Phụng Phi nhìn gã bằng ánh mắt đầy tình ý, „Ðêm nay ngươi hãy đến
phòng ta! Ta có nhiều chuyện phải thỉnh giáo ngươi."
Hạng Thiếu Long biết nàng bắt đầu tin tưởng mình, vui vẻ bỏ đi.
Vừa ra đến cổng, đoàn xe của Thạch Tố Phương đã đến. Hạng Thiếu
Long vội vàng sửa lại mình, lại bỏ hạt quả ở dưới lưỡi, bước lên đón
chào.
Thạch Tố Phương thần thái vẫn như cũ, ung dung bước xuống xe, Hạng
Thiếu Long cùng người của Phụng Phi cúi đầu thi lễ, không dám nhìn
thẳng.
Hai ả nữ tỳ sửa sang quần áo cho nàng rồi mới cùng bọn Kim lão đại
bước đến phía trước Hạng Thiếu Long.
sinh bụng dạ lại rộng rãi như vậy, không hề lấy làm buồn bực vì Kim
gia cho rằng ngài không bằng Trọng Tôn Huyền Hoa."
Hạng Thiếu Long chột dạ, chuyển sang chuyện khác nói, „Những danh
kiếm ở Tắc Hạ ngoài hai người này, còn có ai là đáng để nhắc tới?"
Kim lão đại nói, „Người giỏi kiếm thì nhiều nhưng có thể gọi là nổi bật
chỉ là đếm được trên đầu ngón tay. Như Ma Thừa Giáp và Mân Ðình
Chương đều là những người nổi tiếng, thích tìm người ta tỷ thí, đêm
qua Thẫm huynh ra tay nói không chừng sẽ gặp phải phiền toái."
Thạch Tố Phương dịu dàng nói, „Dù bọn chúng có gan to bằng trời
cũng không dám xông vào đây sinh sự, nếu như Thẫm tiên sinh ra
ngoài thì khó mà đảm bảo rằng bọn chúng sẽ không đến khiêu chiến."
Hạng Thiếu Long nói, „Ða tạ tiểu thư chỉ điểm."
Lúc này đến trước cầu thang lầu của Phụng Phi, Phụng Phi bước ra cửa